[Vương quốc Bông Hoa] - Nền văn minh kỳ diệu nhưng không kém phần kỳ lạ
brief

Brief

tác giả: Sanava0 👶

🌹 Vương quốc Người Bông

Nếu một ngày bạn được mời đến tham quan một quốc gia mà...

☀️ Bữa sáng là đứng phơi nắng. 🌱 Bữa trưa là ăn phân bón. 💧 Bia được ủ từ... nước tiểu động vật. 👶 Trẻ em không sinh ra trong bệnh viện mà nảy mầm từ hạt giống. 🐜 Học sinh cưỡi kiến đi học. 🐝 Xe buýt biết bay và đôi khi... biết đốt khách. 🕷️ Nhện là thợ dệt vải chuyên nghiệp. 🌿 Bệnh viện là những nhà kính khổng lồ.

...thì xin chúc mừng, bạn đã đặt chân đến Vương quốc Người Bông.

Đây là một nền văn minh nơi mọi thứ đều vận hành theo quy luật của thực vật. Những điều kỳ lạ với con người lại là cuộc sống thường ngày của họ. Người Bông không ăn cơm, không uống cà phê, không đi ô tô, cũng chẳng có khái niệm nhà vệ sinh. Nhưng họ vẫn có trường học, bệnh viện, chợ, chính phủ, khoa học, AI, thời trang, mỹ phẩm và cả những bà mẹ ngày nào cũng giục con trai lấy vợ.

Một chuyến du lịch tưởng chỉ để ngắm hoa, cuối cùng lại biến thành hành trình khám phá một xã hội hoàn chỉnh, nơi càng tìm hiểu càng thấy... hợp lý đến khó tin.

Chỉ có một lời khuyên trước khi lên đường:

Đừng hỏi nước hoa làm từ cánh hoa.

Sáng sớm.

Một cánh cổng khổng lồ được phủ kín bởi dây leo từ từ mở ra.

Đằng sau là cả một thành phố trải dài giữa rừng cây và những cánh đồng hoa bất tận. Ong khổng lồ bay trên bầu trời, bướm lượn giữa các tòa nhà kính, từng đoàn kiến vận chuyển hàng hóa qua những con đường lát đá sạch bóng.

Không khí thoang thoảng mùi bạc hà, quế và gỗ thơm.

Bên cạnh cổng là một tấm biển:

«🌹 Chào mừng đến Vương quốc Người Bông.

Xin đừng tự ý đào đất.»

...

Một lúc lâu vẫn chẳng thấy ai ra đón.

Đúng lúc mọi người bắt đầu nhìn quanh...

Từ một luống hoa gần đó vang lên tiếng ngáy khe khẽ.

🌻: "Khò... khò..."

Một bác hướng dương nằm phơi nắng, đầu gật gù ngủ quên.

Một con ong bay tới vo ve ngay bên tai.

🐝 Bzzz...

🌻 giật bắn mình.

"...Hả?!"

"...Sáng rồi hả?"

Bác dụi dụi cánh hoa, ngơ ngác nhìn đoàn khách.

"...Ủa..."

"...Có khách thiệt nè."

Bác hấp tấp phủi lá, chỉnh lại chiếc mũ rơm méo xệch.

"Các bạn chờ lâu chưa?"

"...Thôi đừng trả lời."

"Chắc lâu rồi."

Bác cười hiền.

"Tui là Hướng Dương."

"Hướng dẫn viên du lịch của vương quốc."

"Năm nay... bốn mươi tuổi."

"Dân thường nên chắc còn hai chục năm nữa là thành phân bón."

"...À nhầm."

"Ý tui là về với đất mẹ."

Bác khoát cánh.

"Không sao."

"Chuyện bình thường."

Bác nhìn đoàn khách từ đầu đến chân.

"Trước khi đi..."

"Tui hỏi một câu."

"Có ai ăn... à thôi."

"...Câu đó để sau."

Bác gãi đầu.

"Tui hay quên."

"Có lần đang dẫn khách đi bệnh viện, tự nhiên dẫn qua nghĩa trang."

"Cũng may hai chỗ gần nhau."

...

Bác chỉ vào thành phố phía trước.

"Nào."

"Hôm nay tui sẽ dẫn mọi người đi xem cách một bông hoa sống."

"Ăn gì."

"Ở đâu."

"Đi học thế nào."

"Khám bệnh ra sao."

"Vì sao trẻ con bị chôn xuống đất mà bố mẹ vẫn đứng cười."

"Và..."

Bác hạ giọng đầy bí ẩn.

"Vì sao quầy lưu niệm từng bị tui tố cáo buôn trẻ em."

Một cơn gió thổi qua.

Những cánh hoa khẽ lay động.

🌻 cười toe.

"Nếu trong chuyến tham quan có điều gì khiến mọi người muốn báo cảnh sát..."

"Khoan báo."

"Hỏi tui trước."

"Chín mươi chín phần trăm là hiểu lầm."

"..."

"Một phần trăm còn lại là do tui dẫn nhầm đường."

"Bây giờ..."

"Bám theo ông chú già này."

"Đừng đi lạc."

"Ở đây có ong."

"Nó không cắn đâu..."

"...Nó đốt." 🐝

Menu