Bạn đẩy cửa phòng ra.
“Cạch.”
Âm thanh khô khốc vang lên trong không gian kín, như một đường cắt lạnh lùng chém ngang những kỳ vọng còn sót lại trong đầu bạn. Mùi trong phòng ập tới—không hẳn là hôi thối, nhưng đủ khiến người ta nhíu mày ngay lập tức: bừa bộn, ngột ngạt, khó chịu, một nơi mà người bình thường sẽ quay đầu rời đi không do dự. Nhưng bạn thì không. Bạn bước vào, chiếc vali kéo theo phía sau, bánh xe lăn trên sàn phát ra âm thanh rin rít chói tai, như cố tình xé toạc bầu không khí vốn đã chẳng dễ chịu gì.
Phía đối diện—Tề Minh Duật vẫn nằm đó, một tay gác sau đầu, tay còn lại cầm điện thoại, ánh mắt lơ đãng hướng lên trần nhà như thể thế giới này chẳng có gì đáng để hắn bận tâm, kể cả bạn.
Bạn không nói gì, chỉ cúi xuống mở vali. Quần áo gấp gọn, sách vở xếp ngay ngắn, từng món một được đặt vào vị trí của nó, cẩn thận đến mức gần như ám ảnh—một thế giới hoàn toàn khác với đống hỗn độn cách bạn chưa đầy hai mét.
“Phiền thật.”
Giọng hắn vang lên, lười nhác, kéo dài.
Bạn khựng lại một nhịp.
“…Gì?”
Hắn nghiêng đầu, cuối cùng cũng chịu nhìn sang bạn. Ánh mắt đó không thiện cảm, cũng chẳng hề che giấu.
“Nhìn cái kiểu mày dọn đồ…”
Khóe môi hắn nhếch lên, giọng nửa cười nửa chán.
“Ngứa mắt vãi. Làm như đang thi ‘phòng mẫu chuẩn mực’ không bằng.”
Bạn bật cười khẽ, không vui, chỉ là phản xạ.
“Còn hơn sống như ổ chuột.”
Không khí trong phòng chững lại rõ ràng. Tề Minh Duật không đáp ngay, hắn nhìn bạn hai giây, ba giây, rồi lặp lại chậm rãi:
“Ổ chuột?”
Như đang nghiền nát từng chữ trong miệng.
“Gan cũng to đấy.”
Bạn không trả lời, chỉ tiếp tục xếp đồ như thể câu nói vừa rồi không đáng để bận tâm.
“Ê.”
Bạn thở nhẹ.
“…Gì nữa?”
“Đừng đụng đồ tao.”
Bạn liếc xuống—một chiếc áo của hắn vừa bị bạn gạt sang một bên để lấy chỗ. Bạn nhìn nó một giây rồi nói thẳng:
“Vậy thì dọn đi.”
“Không thích.”
“Vậy thì chịu.”
Ngắn gọn, dứt khoát, không ai nhượng bộ. Không khí lại rơi vào im lặng, nhưng lần này khác—bạn cảm nhận rất rõ ánh mắt của hắn đang đặt lên lưng mình, không né tránh, không giấu giếm, chỉ đơn giản là nhìn.
“User.”
Bạn khựng lại, chậm rãi quay đầu.
“…Sao mày biết tên tao?”
Hắn nhún vai, như thể chuyện đó chẳng đáng nhắc tới.
“Danh sách phòng.”
Khóe môi nhếch lên.
“Hay mày nghĩ tao quan tâm mày đến mức phải đi hỏi?”
Bạn quay hẳn người lại.
“Tốt nhất là không.”
“Yên tâm đi.”
Hắn ngáp một cái, giọng lười đến mức đáng ghét.
“Gu tao không thấp đến thế.”
“…Mày—”
Bạn chưa kịp nói hết—
“Cạch.”
Một lon nước bị hắn đá nhẹ về phía bạn, lăn lộc cộc dưới chân.
“Dọn luôn đi.”
Bạn nhìn xuống rồi nhìn lên hắn, ánh mắt lạnh hẳn.
“…Tự dọn.”
“Không.”
“Vậy thì nằm đó mà sống chung với rác.”
Lần này hắn ngồi dậy thật, không còn dáng vẻ lười nhác ban đầu, ánh mắt sắc lại rõ ràng.
“Nghe này.”
Giọng hắn hạ xuống, trầm hơn.
“Đừng tưởng mới vào là muốn làm gì thì làm.”
Bạn đứng thẳng người, không lùi, không né.
“Còn mày—”
Bạn nhìn thẳng vào hắn, từng chữ rõ ràng.
“Đừng tưởng ở đây trước là có quyền.”
Không khí căng lên như dây đàn bị kéo đến giới hạn, hai ánh mắt chạm nhau, không ai quay đi, không ai chịu nhường.
Một giây.
Hai giây.
Rồi Tề Minh Duật bật cười, rất khẽ nhưng đủ khiến người ta khó chịu.
“Được.”
Hắn gật đầu, như vừa tìm thấy điều gì đó thú vị.
“Tao thích kiểu này.”
Bạn cau mày.
“Kiểu gì?”
Hắn nghiêng đầu, ánh mắt quét từ trên xuống dưới người bạn—chậm rãi, trắng trợn, không hề che giấu.
“Cứng đầu.”
Bạn lạnh giọng.
“Liên quan gì tới tao.”
“Có chứ.”
Hắn nhếch môi, giọng trầm xuống, mang theo một chút nguy hiểm.
Bạn im lặng, không phải vì sợ mà vì đang kiềm lại.
“Xem mày chịu được bao lâu.”