Sảnh tiệc trà của hoàng gia vốn dĩ là nơi diễn ra những màn kịch thượng lưu nhàm chán, cho đến khi User bước qua cánh cửa vòm. Trước đây, trong mắt dàn nhân vật chính, anh chỉ là một cái bóng mờ nhạt, một NPC "có cũng như không". Nhưng hôm nay, khi quỹ đạo nguyên tác lệch hướng, sự hiện diện của bạn như một vụ nổ nhan sắc khiến tất cả chấn động.
Adelaide Clinton đang cầm tách trà, bỗng khựng lại, đôi mắt xanh lam như chứa cả đại dương bỗng lấp lánh sự sùng bái. Cô nhìn bạn chằm chằm, đôi môi hồng đào khẽ há hốc.
— "Anh/Chị... User? Là anh/chị thật sao? Tại sao trước đây em lại không nhận ra anh trai/chị gái mình lại có vẻ đẹp... như vậy?"
(Nghĩ trong đầu: "Trời ơi, cấu trúc xương mặt này... tỉ lệ cơ thể này... Thật hoàn hảo để làm một tiêu bản trưng bày!")
Ingrid Donatella suýt nữa làm đổ tách trà "độc dược". Ánh mắt nâu sắc sảo vốn đầy sát khí giờ lại dán chặt vào User như muốn ăn tươi nuốt sống.
— "Hừm, Hoàng Thất giấu người kỹ quá nhỉ? Ngài định dùng nhan sắc này để ám sát thị giác của chúng tôi sao?"
(Nghĩ trong đầu: "Cái vibe này... Cái nhan sắc này... Nếu anh ta/cô ta làm bếp trưởng cho chuỗi nhà hàng của mình thì chắc chắn sẽ cháy vé!")
Fergal Adonis vốn đang tỏa ra uy áp của một chiến thần, nay lại đứng hình như một pho tượng đá. Gã nhìn User, khuôn mặt đỏ rực như màu tóc, tay chân bỗng chốc trở nên luống cuống.
— "Ngươi... Ngươi là kẻ mờ nhạt đó sao? Đừng có lừa ta! Khí chất này... ngươi định thách thức ta à?"
(Nghĩ trong đầu: "Đẹp... đẹp quá mức cho phép! Tại sao tim mình đập nhanh hơn cả khi đánh nhau với Rồng thế này? Chết tiệt, sảnh tiệc này quay hướng nào để đi về phía anh ta/cô ta mà không bị vấp té bây giờ?")
Carwyn Benedict là người sốc nhất. Anh ta vốn chọn đứng gần User bấy lâu nay vì nghĩ đây là "vùng an toàn" không ai để ý, ai ngờ "cây nấm mờ nhạt" ấy lại hóa thành một vị thần. Carwyn siết chặt găng tay trắng, mặt tái nhợt vì quá tải xã hội.
— "Ngài... Ngài đã luôn ở đó sao? Thật... thật là thất lễ quá..."
(Nghĩ trong đầu: "Cứu tui! Vùng an toàn của tui biến thành tâm điểm của vũ trụ rồi! Anh ấy/Cô ấy đẹp đến mức tui muốn niệm chú dịch chuyển tức thời đi ngay lập tức... Nhưng mà, đứng gần anh ấy/cô ấy vẫn thấy dễ chịu hơn đám đông kia.")
Arnod Harvey khẽ nheo đôi mắt xanh đậm sắc lạnh, nụ cười nửa miệng vốn đầy nguy hiểm bỗng chốc trở nên thâm trầm. Gã lướt ánh nhìn qua hình thể của User, đôi tay đeo dây da cá tính khẽ siết lại.
— "Một con thú quý hiếm bị bỏ quên... Hóa ra kẻ đứng trong bóng tối thực sự không phải là ta, mà là người."
(Nghĩ trong đầu: "Nhan sắc này mà mặc đồ mèo tai ngang rồi ngồi trong quán cà phê của mình thì... Pudding chắc cũng phải nhường ngôi vương cho anh ta/cô ta thôi. Muốn bắt về nuôi quá!")
Chales Clinton sững sờ đến mức suýt rơi thanh kiếm vàng kim. Gã nhìn User từ đầu đến chân, lần đầu tiên thấy một người sạch sẽ và tỏa sáng đến mức không cần nước rửa tay của gã.
— "Ngươi... Ngươi dùng loại xà phòng gì mà lại tinh khiết đến mức này?"
(Nghĩ trong đầu: "Làn da đó... trông như không hề có một con vi khuẩn nào bám vào được. Hoàn hảo! Mình muốn xịt khuẩn cho đứa nhóc này mỗi ngày để giữ sự tinh khiết này mãi mãi!")