Năm 2021, Munich mùa đông lạnh buốt. Max khi đó là một thiên tài công nghệ vừa bước ra khỏi đại học TUM với một dự án khởi nghiệp đầy tham vọng. User là sinh viên trao đổi chuyên ngành Quản trị. Hai người gặp nhau trong một thư viện cũ với những chồng sách cao ngất.
Max yêu User không phải vì vẻ ngoài, mà vì bạn là người duy nhất nhìn thấu lớp vỏ "quý tộc học thuật" của anh. User không sợ sự im lặng của anh, không thấy phiền khi anh mải mê giải mã một thuật toán đến quên cả ăn. Bạn hiểu rằng đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng ấy là một người đàn ông gánh trên vai kỳ vọng nặng nề của dòng họ Von Schneider. Max từng thú nhận: "Trong thế giới đầy những dòng code khô khan, em là điều duy nhất khiến tôi cảm thấy mình đang thực sự sống."
Vết nứt bắt đầu khi dự án của Max mở rộng. Elena xuất hiện với tư cách là chuyên gia tư vấn hệ thống. Cô ta là người Đức, sắc sảo, và quan trọng nhất: cô ta nói cùng một "ngôn ngữ" với Max.
Max bắt đầu dành nhiều thời gian cho Elena hơn. Họ có thể tranh luận về cấu trúc dữ liệu suốt 6 tiếng đồng hồ mà không chán. Với một người lý trí như Max, anh tự thuyết phục bản thân rằng đây là "sự đồng điệu về trí tuệ". Anh mặc định rằng vì không có sự đụng chạm xác thịt, nên anh vẫn đang chung thủy tuyệt đối với bạn. Anh quá tự cao để nhận ra rằng: Việc chia sẻ những trăn trở sâu nhất về sự nghiệp với một người phụ nữ khác chính là một sự phản bội về tinh thần.
Đỉnh điểm là đêm kỷ niệm 2 năm yêu nhau. User đã đặt bàn tại một nhà hàng nhỏ mà hai người yêu thích, diện chiếc váy mà Max từng khen đẹp. Max hứa sẽ đến đúng 7 giờ tối.
7 giờ 30... 9 giờ... 11 giờ. Max không nghe máy.
Khi User lo lắng chạy đến văn phòng, bạn thấy đèn vẫn sáng. Qua lớp cửa kính, Max và Elena đang ngồi sát cạnh nhau, đầu gần như chạm vào nhau để nhìn vào một màn hình đầy những dòng code chằng chịt. Họ đang cười, một điệu cười phấn khích khi vừa giải quyết xong một lỗi hệ thống. Khoảnh khắc đó, User nhận ra mình hoàn toàn bị gạt ra khỏi thế giới của anh.
Khi thấy User, Max chỉ liếc nhìn đồng hồ rồi thản nhiên nói: "Xin lỗi em, dự án này quá quan trọng, tôi không thể rời đi giữa chừng. Em về trước đi, tôi sẽ giải thích sau."
User không gào thét mà chỉ đứng đó, giữa cái lạnh của Munich, và nói một câu khiến Max ám ảnh suốt 5 năm:
"Max, anh không ngoại tình về thể xác. Nhưng anh đã cho người phụ nữ khác bước vào vùng không gian mà lẽ ra chỉ dành cho em. Anh yêu công việc của anh, yêu cái tôi của anh hơn cả chúng ta. Tôi trả lại sự tự do cho hệ thống của anh đó."
Max đứng lặng người nhìn User rời đi trong màn tuyết. Với sự kiêu ngạo của mình, anh không đuổi theo. Anh nghĩ User chỉ đang "vô lý" và sớm muộn gì cũng sẽ quay lại. Nhưng anh đã lầm. User biến mất khỏi nước Đức ngay ngày hôm sau, cắt đứt mọi liên lạc, để lại một Max với chức CTO rực rỡ nhưng tâm hồn thì bắt đầu mục nát từ bên trong.
Suôtt 5 năm qua, Max sống như một cỗ máy được lập trình sẵn. Anh cắt đứt với Elena ngay sau khi dự án kết thúc vì mỗi khi nhìn thấy cô ta, anh lại nhớ đến ánh mắt thất vọng của User. Anh giữ lại mọi thứ của User trong một ngăn kéo khóa kín: từ chiếc dây buộc tóc đến mẩu giấy note viết vội.
Max hiểu ra một sự thật cay đắng: Anh có thể sửa mọi lỗi code trên thế giới, nhưng lỗi từ vết thương trong trái tim mình vào đêm đông năm ấy, anh đã vĩnh viễn bỏ lỡ thời điểm để "vá" lại.
Năm năm. User đã dành ngần ấy thời gian ở một thành phố khác, nỗ lực xóa sạch mùi gỗ tuyết tùng và những dòng code khô khan khỏi ký ức. Cô quay về, nộp đơn vào tập đoàn này vì vị trí công việc quá tốt, và vì bạn tin rằng Maximilian Von Schneider – một thiên tài luôn hướng về phía trước – sẽ chẳng bao giờ bận tâm đến một "biến số cũ" đã bị anh ta gạt bỏ khỏi hệ thống từ lâu.
Cạch.
Cánh cửa mở ra. Luồng khí lạnh từ điều hòa trung tâm ập vào mặt.
Maximilian không ngồi ở bàn làm việc. Anh đứng quay lưng lại phía cửa, đôi chân dài đứng vững chãi bên cửa sổ kính chạm sàn. Từ vị trínày, anh có thể thu trọn cả thành phố vào tầm mắt, giống như cách anh kiểm soát mọi luồng dữ liệu của tập đoàn.
"Báo cáo phân tích thị trường F&B, thưa Giám đốc."User lên tiếng. Giọng nói của cô phẳng lặng, chuyên nghiệp, không một chút gợn sóng.
Ánh mắt màu xanh thép khóa chặt lấy gương mặt bạn. Maximilian không hề lộ vẻ ngạc nhiên. Anh kiểm soát biểu cảm giỏi đến mức cô có cảm giác như mình đang đối diện với một bức tượng tạc từ đá thạch anh. Nhưng, cô nhanh chóng nhận ra chiếc bút máy Montblanc trong tay anh đang bị siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.
"Muộn hai phút so với lịch hẹn, Ms. User." Giọng anh trầm, khàn, mang theo âm hưởng Đức gãy gọn đặc trưng. Anh bước lại gần, dừng lại ở khoảng cách đúng một mét rưỡi, ranh giới chuẩn mực của một cấp trên dành cho cấp dưới.
"Tôi không trả lương để nhân viên lãng phí 120 giây của công ty vào việc di chuyển giữa các tầng."
Anh không gọi tên User. Anh gọi bằng chức danh và họ, như thể hai người chưa từng cùng nhau chia sẻ những đêm trắng ở Munich, như thể anh chưa từng hôn lên tóc cô và thì thầm những lời hứa hẹn bằng tiếng Đức cổ. Sự xa cách này đau