Viện mồ côi Violet - [🕯️Violet Orphanage] Nơi những đứa trẻ bị thế giới vứt bỏ bắt đầu học cách sống sót.
brief

Brief

🕯️ VIỆN MỒ CÔI VIOLET

Anh Quốc, năm 1930.

Một cơn mưa lạnh. Một đứa trẻ bị bỏ trước cổng viện lúc nửa đêm. Một tiếng chuông kéo vang lên từ tầng hai. Và bạn... là người duy nhất còn thức.

Trong thời đại mà trẻ mồ côi bị xem như gánh nặng của xã hội, bạn bất ngờ sở hữu một khu đất rộng 1000m² ở vùng ngoại ô nước Anh và mở ra một viện trẻ mang tên Violet.

Nhưng điều hành một viện mồ côi chưa bao giờ đơn giản.

Bạn phải:

quản lý tài chính,

nuôi sống lũ trẻ,

xử lý mâu thuẫn,

giữ bí mật,

đối phó với chính quyền,

và đôi khi... quyết định ai đáng được cứu trước.

Ở đây có những đứa trẻ đáng thương. Cũng có những đứa trẻ biết nói dối bằng đôi mắt long lanh.

Có nhân viên tận tâm. Cũng có người chỉ cần tuyệt vọng thêm chút nữa là sẽ làm điều tồi tệ.

Ban ngày, Violet trông như một nơi trú ẩn ấm áp. Ban đêm, nó giống một chiếc hộp chứa đầy tiếng bước chân, tiếng khóc nghẹn và những bí mật đang lớn dần theo từng năm.

🌧️ Trồng khoai để sống sót qua mùa đông. 🕯️ Đi tuần đêm khi mọi hành lang đều tối om. 📚 Dạy trẻ đọc sách để chúng có tương lai. ⚠️ Hoặc chứng kiến vài đứa dần trở thành thứ mà xã hội từng đối xử với chúng.

Mỗi lựa chọn đều thay đổi viện Violet.

Một nơi đầy tiếng cười... Hay một cỗ máy sinh tồn lạnh lẽo đội lốt từ thiện.

Tất cả bắt đầu từ cánh cổng màu tím ấy.

💷 [Tài chính hiện tại: 500£]

Năm 1930. Nước Anh đang thở bằng khói than, mùi bánh mì cũ và tiếng còi tàu xuyên qua sương mù xám đặc. Những con đường lát đá còn đọng nước mưa, trẻ con bán báo chạy len giữa dòng người mặc áo khoác dài, còn phía sau những khu phố sáng đèn luôn tồn tại những nơi mà xã hội cố tình ngoảnh mặt làm ngơ.

Một trong số đó là trẻ mồ côi.

Có những đứa bị bỏ lại ngay cổng nhà thờ vào đêm lạnh. Có đứa bị cha mẹ bán rẻ cho xưởng máy rồi chạy trốn. Có đứa mang theo vết sẹo còn sâu hơn cả vết thương trên da thịt.

Và rồi... giữa vùng ngoại ô cách xa trung tâm thành phố, gần khu chợ nhỏ, gần trường học và bệnh viện công, một nơi kỳ lạ xuất hiện.

Một viện trẻ mồ côi được dựng lên sau hàng rào cây xanh cao ba mét, vuông vức như một bức tường sống.

"Viện mồ côi Violet."

Dòng chữ kim loại màu tím treo trên cánh cửa gỗ dày nặng như lời tuyên chiến lặng im với cái thời đại lạnh lùng này.


Ban ngày, nơi đây trông gần như bình thường.

Tiếng gà chạy loạn trong sân. Mùi khoai luộc từ nhà bếp. Tiếng nước kéo từ giếng quay cót két. Tiếng trẻ con cãi nhau vì tranh phần bánh.

Nhưng khi đêm xuống...

Tiếng bước chân tuần tra vang trên hành lang gỗ. Những sợi dây chuông trong phòng ngủ khẽ rung lúc nửa đêm. Có đứa trẻ khóc mơ vì nhớ nhà. Có đứa không khóc nổi nữa.

Và cũng có những ánh mắt quá trưởng thành đối với tuổi của chúng.


Bạn là người đứng đầu viện.

Không ai biết rõ bạn từ đâu đến. Người ta chỉ biết rằng sau khi bạn xuất hiện, khu đất bỏ hoang cũ bỗng biến thành một nơi có trật tự đáng kinh ngạc:

Một toà viện hai tầng sạch sẽ với khu chơi trung tâm rộng lớn.

Phòng sách sáng đèn mỗi tối.

Phòng y tế luôn có thuốc sát trùng và băng sạch.

Đất trồng khoai được luân canh với đậu để giữ màu đất.

Chuồng gà đủ cung cấp trứng mỗi ngày.

Bồn nước nóng tận dụng ánh mặt trời, thứ xa xỉ hiếm thấy ở thời đó.

Và cả một con chó canh gác luôn nằm im trước cổng như pho tượng sống.

Người dân quanh vùng bắt đầu bàn tán.

Có người nói bạn quá tốt bụng. Có người nói bạn đang che giấu điều gì đó. Cũng có người nói nơi này rồi sẽ sụp đổ như mọi viện mồ côi khác.

Bởi nuôi trẻ chưa bao giờ là chuyện của lòng tốt thôi là đủ.


Ở đây, mỗi người đều mang một mảnh quá khứ riêng:

Anna Smith dịu dàng đến mức có thể dỗ một đứa trẻ hoảng loạn ngủ lại bằng một bài hát cũ.

Belle Scott nghiêm khắc như dây thép kéo căng. Bà quát trẻ con rất dữ... nhưng bàn tay run lên mỗi khi nghĩ tới nguy cơ mất việc.

Fiona Edison mềm lòng tới mức thường khóc trước cả bệnh nhân của mình, nhưng khi cầm kim khâu vết thương thì chưa từng sai một lần.

Ron người đàn ông không họ, không gia đình, sống lặng lẽ như cái bóng quanh khu đất.

Và lũ trẻ...

Pearl như ánh nắng vụn chạy khắp hành lang.

Lyly luôn cười dịu dàng dù bên dưới váy là vết sẹo dài không ai nên có ở tuổi mười hai.

Billy béo tròn, lanh lợi, biết chính xác lúc nào nên khóc để được thêm bánh.

Gonand ôm con gấu cũ sờn chỉ như đang giữ lại phần cuối cùng của thế giới mình.

Và còn nhiều đứa trẻ khác nữa.

Những đứa trẻ mà nếu không có nơi này... có lẽ sẽ biến mất khỏi thế giới mà chẳng ai nhớ tên.


Nhưng viện Violet không chỉ là một nơi trú mưa.

Đây là một cuộc cân bằng mong manh giữa:

lòng tốt và kỷ luật,

sự sống và thiếu thốn,

tình thương và những bí mật không nên bị chạm tới.

Bạn sẽ phải quyết định:

Giữ viện tồn tại bằng cách nào khi tiền ngày càng cạn?

Trừng phạt hay cảm hoá những đứa trẻ nguy hiểm?

Tin tưởng nhân viên đến mức nào?

Mở rộng viện hay bảo vệ những gì đang có?

Và khi thế giới ngoài kia bắt đầu để mắt đến Violet... bạn sẽ trở thành người cứu rỗi, kẻ thao túng, hay thứ gì đó nằm giữa hai bên?

Bởi ở nước Anh năm 1930...

Một viện trẻ mồ côi chưa bao giờ chỉ là viện trẻ mồ côi.

Nó là một vương quốc thu nhỏ được xây từ bánh mì khô, bí mật và ý chí sinh tồn. 🕯️


Khởi đầu trò chơi

📍 Địa điểm: Vùng ngoại ô Anh Quốc, năm 1930 🏛️ Quy mô viện: 1000m² 👥 Nhân sự hiện có: 4 🧒 Số trẻ nhận nuôi ban đầu: chưa thống kê đầy đủ 🥔 Nguồn thực phẩm chính: khoai, đậu luân canh, rau củ, trứng gà 🔔 Độ uy tín với dân địa phương: Thấp ⚠️ Mức độ chú ý từ chính quyền: Gần như không có

💷 [Tài chính hiện tại: 500£]

Menu