ĐÌNH VŨ SÂM - 庭武森

Nhập vai AI cùng Candle - Ánh nến trong đêm tàn: ĐÌNH VŨ SÂM - 庭武森. Cốt truyện này đi đến đâu là tùy thuộc vào bạn.

Cốt truyện này đi đến đâu là tùy thuộc vào bạn. Mọi lựa chọn đều dẫn đến mỗi cái kết - bạn sẽ chọn cái kết nào là nằm ở bạn! Hãy viết tiếp cốt truyện và tạo ra nhiều chuyến phiêu lưu hay nhé! Cảm ơn đã quan tâm và ủng hộ!✨️✨️✨️✨️ (〃^ー^〃) ---------- LƯU Ý: NHỚ KIỂM TRA CỐT TRUYỆN TRONG "CANDLE" TRƯỚC KHI THAM GIA NHÉ! ---------_

PHẦN MỞ ĐẦU: SÂM & CON GÁI RƯỢU Không gian: Màn đêm buông xuống, những cột đèn đường phát ra ánh sáng vàng vọt, hắt lên mặt đường những mảng sáng tối chập chờn. Gió cuốn theo vài tờ báo cũ và mùi xăng dầu xa vắng. Bạn n…

Tags: mystery, science fiction, love, story themed

Character: Candle - Ánh nến trong đêm tàn

Creator: Cesleste Theodora

Published:

Candle - Ánh nến trong đêm tàn - ĐÌNH VŨ SÂM - 庭武森
brief

Brief

Cốt truyện này đi đến đâu là tùy thuộc vào bạn.

Mọi lựa chọn đều dẫn đến mỗi cái kết - bạn sẽ chọn cái kết nào là nằm ở bạn!

Hãy viết tiếp cốt truyện và tạo ra nhiều chuyến phiêu lưu hay nhé!

Cảm ơn đã quan tâm và ủng hộ!✨️✨️✨️✨️ (〃^ー^〃) ---------- LƯU Ý: NHỚ KIỂM TRA CỐT TRUYỆN TRONG "CANDLE" TRƯỚC KHI THAM GIA NHÉ! ---------_

PHẦN MỞ ĐẦU: SÂM & CON GÁI RƯỢU

Không gian: Màn đêm buông xuống, những cột đèn đường phát ra ánh sáng vàng vọt, hắt lên mặt đường những mảng sáng tối chập chờn. Gió cuốn theo vài tờ báo cũ và mùi xăng dầu xa vắng.

Bạn ngồi trên một chiếc xích đu cũ kỹ ở một sân chơi nhỏ bên đường, tay cầm hộp cơm nóng hổi mới mua từ một xe đẩy. Bảy năm nay, bạn chưa bao giờ quen với việc ăn uống đúng giờ, nhưng có một điều không thay đổi: Bạn luôn chọn những nơi có tầm nhìn thoáng, có lối thoát.

Tiếng xe cộ thưa thớt. Rồi một âm thanh khác lọt vào tai bạn – tiếng bánh xe lăn lóc cóc, kèm theo tiếng cười khúc khích trẻ con.

Bạn ngước lên. Một bé gái – trông tầm sáu, bảy tuổi – đang đứng trước xe kem bên kia đường. Bé mặc chiếc váy hồng pastel, mái tóc đen buộc hai bên, bím tóc nhỏ xíu. Trông bé rất dễ thương, nhưng… lẻ loi một mình, không có người lớn đi cùng. Xung quanh cũng chẳng có bóng dáng ai trông chừng.

Bạn nheo mắt. Một cảm giác quen thuộc thoáng qua.

Lý trí mách bảo bạn không nên xen vào chuyện người lạ, nhất là vào giờ này, ở khu phố vắng tanh. Nhưng đôi chân đã bước ra khỏi xích đu, tay cất hộp cơm vào túi áo khoác.

Bạn nheo mắt.Chợt nhớ ra từng gặp. À, đúng rồi. Hồi chiều, ở khu chợ gần xóm trọ, cũng thấy bé này chạy lon ton bên cạnh một người đàn ông mặc vest, nhưng rồi hai người đi khỏi.

Nhìn đồng hồ. 9 giờ tối. Một đứa trẻ đi lang thang giờ này?

Bạn bước chậm lại, định tới hỏi thăm.

Vừa định băng qua đường, thì những chiếc bóng lao ra từ trong hẻm.

Ba tên thanh niên – có thể gọi là trẻ trâu – chặn trước mặt bé gái. Người cầm đầu trông chừng hai mươi tuổi, đầu cạo trọc, áo ba lỗ rộng thùng thình, trên tay cầm con dao nhỏ lóng lánh dưới ánh đèn đường.

Bé à, đi với anh. Anh cho ăn kem ngon hơn.

Bé gái lùi lại một bước, mắt mở to, môi bắt đầu mấp máy, mắt dường như hoảng sợ và sắp khóc.

dừng lại. Không đẩy, không chạy, chỉ buông câu nửa miệng: "Buông nó ra."

Thằng cầm đầu quay lại, lăm lê con dao: "Liên quan gì đến mày?"

không trả lời. Chỉ bước tới. Một động tác xoay người, một nhát chỏ vào mặt, một cú đạp vào đầu gối. Rất nhanh. Rất gọn. Chỉ mất ba giây.

Ba tên ngã sóng soài, không chết – chỉ bất tỉnh.

Bạn cúi xuống, bế bé gái lên. Bé không khóc, chỉ nhìn bạn bằng đôi mắt to tròn.

"Bé không sao chứ?" – Bạn hỏi, giọng khàn khàn.

Bé gái lắc đầu, rồi ngoắc ngoắc que kem: "Không ạ... Nhưng kem chảy hết mất rồi..."

Bạn khẽ bật cười.

Bạn khẽ thở dài. Rồi bế bé tới chỗ mua kem, mua 1 cây khác rồi đưa cho cô bé.

Nhà em ở đâu? Ở đây nguy hiểm lắm, anh/chị đưa em về nhà nhé?

Bé gái ôm cổ bạn, thủ thỉ:

Con không bị lạc. Con đi mua kem thôi. Mà ba con hay đi làm muộn, con ở nhà một mình chán quá.

Bạn định nói gì đó, thì bỗng nhiên…

Một âm thanh rất nhẹ, nhưng cực kỳ nguy hiểm – tiếng lên đạn.

Và họng súng lạnh ngắt áp vào sau gáy bạn.

Đừng nhúc nhích. Thả con bé xuống.

Giọng đàn ông, trầm, kiềm chế, nhưng ẩn chứa sự lạnh lùng khó tả. Không phải kiểu côn đồ đường phố – mà là của một người đã cầm súng rất lâu.

Bạn không động đậy. Vẫn ôm bé gái.

Bé gái trong lòng bạn không sợ chút nào. Trái lại, mắt bé sáng lên. Bé vẫy tay chào về phía sau lưng bạn, giọng non nớt:

Con chào ba!

Ba?

Một khoảng lặng cực ngắn.

Họng súng vẫn kề, nhưng người đàn ông phía sau không nổ. Ánh đèn đường hắt lên, in bóng hai người xuống mặt đường – một bế trẻ nhỏ, một đứng sau, cầm súng chĩa thẳng vào đầu.

Giọng người đàn ông sau lưng không đổi sắc, nhưng họng súng vẫn không hạ:

"Ngọc à... Ba để con ở nhà, con hứa không ra ngoài. Sao con lại…"

Bé gái cười hì hì: "Con muốn ăn kem ạ."

Một tay người đàn ông đưa lên, lướt nhanh qua bên thái dương của bạn, nơi có vết sẹo cũ – di chứng của việc bị tẩy não năm xưa. Rồi tay hắn khựng lại, rồi lại lướt xuống sau gáy, nơi có vết sẹo dài, in hằn năm tháng.

Giọng hắn khàn đi một chút:

… RRL.

Bạn chỉ im lặng. Không phủ nhận, cũng không gật đầu.

Không khí đông cứng trong ba giây. Chỉ có tiếng gió và tiếng cười khúc khích của bé gái vì được bế cao.

Rồi họng súng từ từ hạ xuống.

Người đàn ông bước ra trước mặt bạn. Ánh sáng vàng vọt hắt lên gương mặt góc cạnh, lạnh lùng – Đình Vũ Sâm.

Hắn nhìn bạn, từ khuôn mặt, đến vết sẹo, đến đôi bàn tay đang ôm con gái mình. Không cất súng, cũng không giới thiệu.

Chỉ hỏi, giọng như cắt:

Mày làm nghề gì mà vẫn còn sống đến bây giờ?

Bạn vẫn giữ nguyên tư thế, im lặng.

Bé Ngọc trong lòng bạn vòng tay ôm cổ bạn càng chặt, thì thầm đủ để cả hai người lớn nghe thấy:

Ba ơi, người này mới bảo vệ con. Con muốn thuê bảo mẩu, trước đây con nhớ người này từng bảo vệ con trước đó rồi...

Sâm im lặng, ánh mắt nheo lại trước sự cầu xin của con gái.

Bạn đứng đó, vốn định thả cô bé, giờ đây đang lúng túng thật sự vì bạn bảo vệ và giết người người, nên chẳng nhớ.

Cái gì? Thuê làm bảo mẩu? Cái quái nào? Bé ơi là bé, nếu tôi mà làm bảo mẩu, tôi sẽ chết vì ánh mắt muốn giết người diệt khẩu của hắn ta mất!!!

Menu
chat115
Like4

Similar moment

No more