phản diện lụy tình
Nhập vai AI cùng Tạ Mặc Uyên: phản diện lụy tình. Mưa đầu xuân rơi lất phất ngoài mái ngói đen của Thái sư phủ.
Mưa đầu xuân rơi lất phất ngoài mái ngói đen của Thái sư phủ. Tiếng sấm xa vọng đến, kéo theo cảm giác nặng nề khó tả. User mở mắt. Mùi trầm hương nhàn nhạt. Trần giường bằng gỗ tử đàn chạm khắc hoa văn cổ kính. Nàng ngơ ngác vài giây, đầu đau như bị ai dùng búa bổ xuống. "...Đây là đâu?" Ký ức cuối cùng nàng nhớ được là căn phòng tối ngoài đời thực, quyển tiểu thuyết đặt trên bàn học, cùng cơn mệt mỏi sau một ngày dài. Rồi— Một trận choáng váng ập tới. Ký ức không thuộc về nàng tràn vào đầu như nước lũ. Tống Vãn Chi. Đích nữ duy nhất của Thái sư Tống Hành Chu. Mười tám tuổi. Dung mạo xuất chúng nhưng nổi tiếng kiêu căng, yếu đuối và bệnh tật. Trong nguyên tác, nàng chỉ là một nhân vật phụ nhỏ đến đáng thương. Bị cuốn vào tranh đấu triều đình, trở thành quân cờ liên hôn rồi chết lặng lẽ nơi hậu cung. User chết lặng. "...Không phải chứ." Tiếng rè rè vang lên trong đầu. 【Hệ thống đang khởi động...】 【Đã khóa mục tiêu nhiệm vụ】 【Chào kí chủ.】 User bật dậy. "Ai?!" Một giọng máy móc bình tĩnh đáp lại. 【Hệ thống sửa đổi cốt truyện số 07 phục vụ ngài.】 User sững người. Ngoài cửa bỗng vang lên tiếng bước chân dồn dập. "Tiểu thư! Tiểu thư tỉnh chưa?!" Cửa bật mở. Một thiếu nữ mặc y phục xanh lao vào, khuôn mặt đầy lo lắng. "Tiểu thư!" User còn chưa phản ứng thì nàng ấy đã đỏ mắt. "Ngài làm nô tỳ sợ muốn chết..." Ký ức lại hiện lên. Linh Châu. Tỳ nữ thân cận theo Tống Vãn Chi từ nhỏ. User đưa tay day thái dương. "...Ta..." Chưa kịp nói xong, ngoài viện vang lên tiếng người. Tiếng giày quan đạp lên nền đá. Tiếng thị vệ. Tiếng người thấp giọng nhưng căng thẳng. Linh Châu lập tức tái mặt. "Xong rồi..." User nhíu mày. "Chuyện gì?" Linh Châu cắn môi. "Tiểu thư quên rồi sao? Hôm nay là ngày nghị triều… ngài đã quỳ ngoài từ đường cả đêm vì cãi lời lão gia." User chớp mắt. Ký ức mơ hồ dần rõ. Tống Vãn Chi thật vì không muốn tiến cung tuyển tú nên làm loạn Thái sư phủ. Kết quả chọc giận cha mình. Nhưng— User còn chưa tiêu hóa xong thì hệ thống lên tiếng. 【Thông báo.】 【Mốc tử vong đầu tiên của kí chủ còn 72 giờ.】 "...Cái gì?" 【Nếu không thay đổi tiến trình cốt truyện, kí chủ sẽ chết.】 User: "..." Nàng bắt đầu thấy cuộc đời này không ổn. Ngoài sân đột nhiên im bặt. Sau đó là giọng nam trầm thấp vang lên. "Mở cửa." Linh Châu run lên. "…Lão gia tới rồi." Không hiểu vì sao, tim User đập mạnh. Một cảm giác vừa xa lạ vừa quen thuộc dâng lên trong lồng ngực. Cửa phòng mở ra. Người đàn ông bước vào mặc quan bào xanh sẫm. Không quá trẻ. Nhưng khí chất lạnh lẽo đến mức căn phòng như thấp xuống vài phần nhiệt độ. Sau lưng ông còn có hai thị vệ. Mặt mày nghiêm nghị. Ánh mắt sắc bén khiến người ta không dám nhìn lâu. Đó là kiểu người chỉ cần đứng yên cũng khiến cả gian phòng im lặng. Tống Hành Chu. Thái sư đương triều. Người mà cả kinh thành đều sợ. User ngẩng đầu. Rồi— Cả người nàng khựng lại. Khuôn mặt ấy. Đôi mắt ấy. Đường nét nghiêm nghị ấy. Không giống hoàn toàn... nhưng đủ để khiến hô hấp nàng nghẹn lại. Giống. Quá giống. Giống người cha ngoài đời đã mất của nàng đến đau lòng. Cổ họng User nghẹn cứng. Tống Hành Chu nhìn nàng. Ánh mắt lạnh lẽo quét qua như đang xem xét. Không ai trong phủ biết. Vị Thái sư quyền khuynh triều dã này đã thức gần như cả đêm. Chỉ vì nghe tin nữ nhi sốt cao ngất xỉu. Ông im lặng vài giây. Linh Châu và hạ nhân đều cúi đầu thấp hơn. Ai cũng biết. Lão gia đang giận. Rất giận. Cuối cùng, Tống Hành Chu lên tiếng. "Biết sai chưa?" Giọng ông trầm và lạnh. Giống hệt những người quen ra lệnh. User nhìn ông. Mắt hơi đỏ lên mà chính nàng cũng không nhận ra. Tống Hành Chu khẽ nhíu mày. "...Khóc cái gì?" User bỗng thấy sống mũi cay cay. Nàng không muốn. Thật sự không muốn. Nhưng cảm giác mất đi rồi lại nhìn thấy bóng dáng quen thuộc trước mắt khiến phòng tuyến yếu ớt trong lòng nàng rung chuyển. Nàng nhỏ giọng. "...Phụ thân." Cả phòng lặng đi. Tống Hành Chu cũng khựng lại. Bởi từ sau khi lớn lên, nữ nhi ông rất ít khi gọi như vậy. Đa phần là phụ thân xa cách hoặc làm nũng có mục đích. Chưa từng có giọng nói thế này. Ông nhìn nàng lâu hơn. User siết chăn. Nàng không biết phải giải thích ra sao. Không biết nên xem đây là cha mình hay không. Nhưng— Khi Tống Hành Chu tiến lại gần, bóng người ấy càng khiến nàng nhớ đến người đã không còn ngoài đời. Bàn tay lạnh của ông đặt lên trán nàng. "Nóng thế này còn muốn làm loạn." Giọng ông vẫn lạnh. Nhưng động tác lại rất nhẹ. "Quỳ một đêm, giờ vừa lòng chưa?" User ngẩng đầu. Mắt đỏ hoe. "...Con xin lỗi." Tống Hành Chu khựng tay. Linh Châu suýt đánh rơi chén thuốc. Xin lỗi? Tiểu thư nhà họ khi nào chịu nhận sai?! Tống Hành Chu im lặng thật lâu. Rồi ông rút tay về. "Lần này ta không phạt nữa." Ông quay người. "Nhưng chuyện tuyển tú—" "Con không muốn vào cung." Không khí đông cứng. Linh Châu tái mặt. Hạ nhân cúi rạp xuống. Tống Hành Chu quay đầu. Ánh mắt lạnh đi. "Vãn Chi." "Con không muốn." User nhìn thẳng ông. Nàng biết bản thân vừa đạp vào mìn. Nhưng nàng nhớ rất rõ. Vào cung chính là bước đầu của kết cục bi thảm. Tống Hành Chu nhìn nàng hồi lâu. Không nổi giận. Điều đó còn đáng sợ hơn. "Không muốn?" Ông chậm rãi nói. "Vậy con cho rằng chuyện này do ta quyết định?" User khựng lại. Ngoài sân. Một thị vệ vội vàng chạy vào. "Lão gia!" Hắn quỳ xuống. "Sứ giả trong cung tới!" Ánh mắt Tống Hành Chu tối xuống. "Còn ai?" Thị vệ nuốt nước bọt. "...Nhiếp chính vương cũng tới." Cả viện chết lặng. Linh Châu mặt trắng bệch. Ngay cả hạ nhân lâu năm cũng không dám thở mạnh. Tống Hành Chu nhíu mày. "...Hắn tới Thái sư phủ làm gì?" Tiếng bước chân bỗng vang lên từ ngoài hành lang. Không nhanh. Không chậm. Nhưng mang theo cảm giác áp bức lạnh lẽo. Một giọng nam trầm thấp vọng tới. "Thái sư hỏi vậy..." "…là không muốn thấy bản vương sao?" Tiếng nói vừa dứt. Một luồng khí lạnh như theo gió tràn vào gian phòng. User vô thức siết chặt góc chăn. Không ai dám lên tiếng. Ngay cả Tống Hành Chu cũng trầm mặt. Bên ngoài hành lang, bóng người chậm rãi hiện ra. Áo bào đen viền kim. Ống tay rộng phủ xuống như mây đêm. Nam nhân ấy rất cao, dáng người thẳng như thanh kiếm chưa rút khỏi vỏ. Mái tóc đen buộc cao bằng quan trâm huyền ngọc, gương mặt lạnh đến mức gần như không mang cảm xúc. Đẹp. Nhưng là kiểu đẹp khiến người khác không dám đến gần. Đôi mắt hắn lướt qua cả gian phòng. Không ai dám nhìn thẳng. Ngay cả thị vệ trong phủ cũng vô thức cúi đầu thấp hơn. Tạ Mặc Uyên. Nhiếp chính vương đương triều. Người nắm nửa thiên hạ trong tay. Cũng là người trong nguyên tác chỉ cần một câu nói liền có thể định sinh tử của kẻ khác. Tim User chợt lạnh đi. Nàng nhớ. Rất rõ. Trong truyện, Tạ Mặc Uyên là nhân vật đáng sợ nhất. Không phải phản diện đơn thuần. Mà là kiểu người ngay cả phản diện cũng sợ. Giết người không chớp mắt. Đa nghi đến cực đoan. Không tin ai. Mà đáng sợ hơn— Hắn cực ghét bị lừa dối. 【Cảnh báo.】 Giọng hệ thống bất ngờ vang lên. 【Nhân vật nguy hiểm cấp cao xuất hiện.】 【Độ nguy hiểm: 95%】 【Khuyến nghị kí chủ giữ khoảng cách.】 User: "..." Nàng rất muốn giữ. Nhưng vấn đề là người ta đã đứng ngay cửa rồi. Tống Hành Chu bước lên trước nửa bước, chắn gần như vô thức trước giường. Động tác rất nhỏ. Nhưng User nhìn thấy. Trong lòng nàng khẽ chấn động. Tạ Mặc Uyên cũng thấy. Ánh mắt hắn dừng trên bóng lưng Thái sư vài giây. Rồi môi mỏng khẽ nhếch. "Nữ nhi Thái sư quý giá đến vậy?" Giọng nói trầm thấp. Không nghe ra vui giận. Tống Hành Chu chắp tay, sắc mặt bình tĩnh. "Vương gia đột ngột tới phủ, thần chưa kịp nghênh tiếp." Tạ Mặc Uyên không đáp. Hắn bước vào. Tiếng giày đạp trên nền gỗ rất nhẹ. Nhưng mỗi bước đều khiến không khí nặng hơn. Linh Châu run đến mức đầu gần như chạm đất. User cũng căng người. Rồi— Ánh mắt hắn rơi lên nàng. Chỉ một cái nhìn. User lại thấy lạnh sống lưng. Không phải vì sát khí. Mà vì cảm giác như bị nhìn xuyên. Tạ Mặc Uyên hơi híp mắt. "Tống tiểu thư." Giọng hắn rất nhạt. "Nghe nói vì không muốn tuyển tú mà quỳ từ đường cả đêm?" User cứng người. Nàng chưa kịp đáp thì hệ thống đã kêu lên. 【Cảnh báo!】 【Nguyên tác ghi nhận: Tạ Mặc Uyên không nên xuất hiện ở Thái sư phủ hôm nay!】 【Cốt truyện đang lệch!】 User khựng lại. Lệch? Vậy tức là— Người này xuất hiện không phải tình cờ? Tống Hành Chu lạnh giọng: "Chuyện nhỏ trong phủ, không dám làm phiền vương gia." Tạ Mặc Uyên nhìn ông. "Chuyện nhỏ?" Hắn chậm rãi nói. "Đích nữ Thái sư phủ công khai chống tuyển tú, truyền ra ngoài… chẳng phải sẽ khiến người ta nghĩ Thái sư coi thường thánh ý sao?" Không khí trong phòng đông cứng. Tống Hành Chu sắc mặt không đổi. "Tiểu nữ bệnh hồ đồ." "Bệnh?" Ánh mắt Tạ Mặc Uyên lại chuyển sang User. Lần này hắn nhìn lâu hơn. Ánh mắt ấy không hề lễ độ. Như đang đánh giá một món đồ. User bỗng thấy khó chịu. Nàng ghét kiểu bị nhìn như vậy. Rõ ràng rất sợ người này. Nhưng bản tính bướng bỉnh lại nổi lên. Nàng ngẩng đầu. "Vương gia tới đây… chỉ để hỏi chuyện thần nữ?" Cả phòng hít lạnh. Linh Châu suýt quỳ mềm. Tống Hành Chu khẽ chau mày. Ngay cả thị vệ phủ Nhiếp chính vương đứng sau lưng hắn cũng hơi ngẩng đầu. Dám đáp lại như vậy? Tạ Mặc Uyên im lặng. Rồi— Hắn bật cười rất khẽ. Không phải cười vui. Mà là kiểu cười khiến người khác càng lạnh gáy. "Tính khí không nhỏ." User mím môi. Nàng biết mình vừa làm điều nguy hiểm. Nhưng không hiểu sao— Nàng không muốn cúi đầu trước người này. Có lẽ vì đôi mắt hắn quá lạnh. Hoặc vì hắn khiến nàng nhớ đến kết cục bi thảm của nhân vật mình nhập vào. Tạ Mặc Uyên nhìn nàng thật lâu. Bỗng hỏi: "Ngươi không muốn vào cung?" User đáp ngay. "Không muốn." Tống Hành Chu quay đầu. "Vãn Chi." Nhưng nàng vẫn nhìn Tạ Mặc Uyên. Nhiếp chính vương hơi nghiêng đầu. "Vì sao?" User im lặng một chút. Rồi nói thật. "Không thích bị người khác quyết định cuộc đời." Cả phòng chết lặng. Ngay cả Tống Hành Chu cũng thoáng khựng. Bởi câu này… Không giống Tống Vãn Chi trước kia. Ánh mắt Tạ Mặc Uyên chợt sâu hơn. Hắn nhìn nàng. Rất lâu. Không ai biết hắn đang nghĩ gì. Rồi hắn bất ngờ cất tiếng: "Thú vị." Hai chữ nhẹ bẫng. Nhưng khiến Linh Châu trắng mặt. Bởi người hiểu Nhiếp chính vương đều biết— Khi hắn nói ai đó thú vị… Chưa chắc là chuyện tốt. Tạ Mặc Uyên chậm rãi tiến thêm một bước. Khoảng cách bị kéo gần. User ngửi thấy mùi đàn hương rất nhạt trên người hắn. Áp lực vô hình khiến nàng khó thở. Hắn cúi mắt nhìn nàng. "Tống tiểu thư." "Nếu bản vương nói…" Ngoài sân bỗng vang lên tiếng người hốt hoảng. "Không hay rồi!" Một thị vệ lao vào quỳ sụp. "Mật báo biên cương!" "Sứ đoàn Bắc Lương gặp tập kích—" Sắc mặt Tống Hành Chu biến đổi. Mà ánh mắt Tạ Mặc Uyên… trong khoảnh khắc ấy lạnh xuống như băng. Hắn ngừng câu nói còn dang dở. Rồi chậm rãi đứng thẳng dậy. Nhưng trước khi quay người— Ánh mắt hắn lại lướt qua User. Không hiểu vì sao. Chỉ một cái nhìn ấy… Khiến sống lưng nàng lạnh đi. Như thể hắn vừa quyết định điều gì đó. Ánh mắt ấy đeo bám User rất lâu. Cho đến khi bóng áo đen của Tạ Mặc Uyên khuất khỏi hành lang. Khí lạnh trong phòng mới dần tan đi. Linh Châu như vừa thoát chết, thở mạnh một hơi rồi mềm chân quỳ xuống. Tống Hành Chu đứng yên hồi lâu. Ánh mắt ông dừng trên cửa phòng, sâu đến khó đoán. User kéo chăn, nhỏ giọng: "...Phụ thân." Ông quay lại. Ánh mắt vừa rồi còn lạnh với người ngoài, lúc nhìn nàng đã dịu đi vài phần. "Biết sợ chưa?" User mím môi. "...Con có làm gì đâu." "Chưa làm gì?" Tống Hành Chu tiến lại gần giường. "Nhiếp chính vương hỏi, ngươi còn dám đáp." Giọng ông không nặng không nhẹ. "Ta dạy ngươi như vậy?" User cúi đầu. Theo ký ức của Tống Vãn Chi cũ, mỗi khi Thái sư dùng giọng này tức là đang giận thật. Nhưng không hiểu sao— User lại chẳng thấy đáng sợ lắm. Có lẽ vì ông quá giống cha nàng. Hoặc vì ánh mắt khi ông nhìn nàng… không giống đang trách phạt. Nàng nhỏ giọng: "Con chỉ không thích hắn." Linh Châu tái mặt. Không thích… Nhiếp chính vương?! Tống Hành Chu im lặng. Một lúc sau. Ông bất ngờ nâng tay. User theo phản xạ tưởng bị gõ đầu. Ai ngờ— Bàn tay ấy chỉ kéo lại góc chăn cho nàng. "Nói nhỏ thôi." Giọng ông trầm xuống. "Tường cũng có tai." Tim User khẽ chấn động. Ông ngồi xuống mép giường. Thái sư quyền khuynh triều dã, người khiến triều thần run sợ, lúc này lại cầm chén thuốc lên. "Uống." User nhìn chén thuốc đen sì. Lập tức nhăn mặt. "...Đắng." Tống Hành Chu lạnh nhạt. "Thuốc nào chẳng đắng." "Con không muốn." Linh Châu suýt ngất. Tiểu thư lại bắt đầu rồi! Ai ngờ— Tống Hành Chu chỉ nhìn nàng vài giây. Rồi lấy từ tay áo ra một gói nhỏ. Mở ra. Là mứt mai. User ngơ ngác. Linh Châu còn ngơ hơn. "...Lão gia?" Thái sư bình tĩnh như không. "Uống xong." "..." User bỗng thấy cổ họng nghẹn lại. Ngoài đời trước, cha nàng cũng luôn giấu kẹo trong túi. Mỗi lần nàng bệnh đều nói: "Uống thuốc trước rồi cha cho đồ ngọt." Sống mũi nàng cay lên. Tống Hành Chu nhìn nàng đỏ mắt, hơi nhíu mày. "Lại khóc?" User cúi đầu. "...Không có." Ông im lặng. Rồi rất khẽ— Bàn tay lớn xoa lên đầu nàng. Động tác không quen thuộc lắm. Như một người vốn không giỏi dỗ dành. Nhưng vẫn cố. "Đừng ương nữa." Giọng ông thấp đi. "Tiểu công chúa của ta bệnh rồi." Cả người User cứng lại. Tiểu công chúa. Hai chữ ấy khiến phòng tuyến trong lòng nàng gần như sụp xuống. Nàng cúi đầu uống thuốc. Đắng đến nhíu mặt. Tống Hành Chu đặt viên mứt vào tay nàng. "Giỏi." Linh Châu đứng bên cạnh, nhìn mà suýt rơi nước mắt. Lão gia nhà họ… Đúng là chiều tiểu thư đến vô lý. Sau chuyện Nhiếp chính vương ghé phủ, Thái sư phủ yên lặng lạ thường. Nhưng sự bình yên ấy không kéo dài. Biên cương Tây Bắc nổi loạn. Sứ đoàn Bắc Lương bị tập kích. Triều đình rung chuyển. Không ai ngờ người đích thân đứng ra ổn định cục diện lại là Tống Hành Chu. Vị Thái sư nổi tiếng văn thần ấy… lại từng có thời chinh chiến. Ngày ông rời kinh. User đứng ngoài phủ tiễn. Ngựa chiến hí vang. Quan phục đổi thành áo giáp đen. Tống Hành Chu lên ngựa, khí thế hoàn toàn khác ngày thường. Lạnh. Sắc. Mang uy áp khiến người khác không dám nhìn gần. User bỗng thấy lo. Theo nguyên tác… Biến cố biên cương này rất nguy hiểm. Nàng kéo tay áo ông. "Phụ thân." Ông cúi xuống. "Sao?" User chần chừ. Rồi lấy trong tay áo một dây kết bình an nàng tự làm tối qua. Không đẹp lắm. Thậm chí hơi méo. "...Mang theo." Tống Hành Chu khựng lại. Phía sau, tướng sĩ đều im lặng. Thái sư nhìn sợi dây thật lâu. "...Ngươi làm?" User gật đầu. Ông không nói gì. Chỉ nhận lấy. Rồi trước bao người— Tống Hành Chu cúi người, chỉnh lại áo cho nàng. "Ở phủ ngoan ngoãn." "Nếu có ai bắt nạt—" Ông dừng một chút. Ánh mắt lạnh xuống. "Chờ ta về." User nhìn ông. Bỗng nhiên rất muốn giữ lại. Nhưng cuối cùng chỉ nhỏ giọng: "...Con chờ người." Ông im lặng vài giây. Rồi nâng tay khẽ chạm lên đầu nàng. "Ừ." Ngựa quay đầu. Đoàn quân rời kinh. User đứng dưới cổng phủ thật lâu. Không biết vì sao. Nàng bỗng thấy… Mình thật sự đang chờ một người cha trở về. Ba tháng sau. Kinh thành đổ mưa. Tin chiến thắng truyền về. Tây Bắc dẹp loạn. Tống Hành Chu khải hoàn. Cả kinh thành chấn động. Nhưng điều khiến người ta bàn tán hơn— Là ông mang về một người. Công chúa Bắc Lương. Nghe nói nàng ta bị bắt sống giữa chiến trường. Người chưa vào kinh. Danh tiếng đã tới trước. Kiêu ngạo. Mạnh mẽ. Tính khí như lửa. Không chịu quỳ. Không cúi đầu. Thậm chí từng cầm dao đòi tự sát trên đường áp giải. Ngày đoàn quân trở về. User theo xe ngựa tới cổng thành. Người đông như biển. Tiếng hô vang khắp nơi. Rồi— Nàng nhìn thấy Tống Hành Chu. Áo giáp còn dính bụi đường. Nhưng thần sắc vẫn lạnh lùng uy nghi. Tim nàng khẽ nhẹ xuống. Ông bình an. Tống Hành Chu cũng nhìn thấy nàng giữa đám đông. Ánh mắt lạnh băng kia hơi dịu đi. Nhưng ngay lúc ấy— Một trận xôn xao bỗng nổi lên. Phía sau đoàn quân. Một chiếc xe tù chậm rãi tiến vào. Rèm bị gió hất lên. User nhìn thấy người bên trong. Thiếu nữ mặc y phục dị vực đỏ sẫm. Mái tóc đen dài tết thành nhiều bím nhỏ. Làn da trắng lạnh. Đôi mắt sâu mang nét sắc bén của người lớn lên giữa gió cát. Cổ tay đeo xiềng. Nhưng sống lưng vẫn thẳng. Nàng ta ngẩng đầu. Không hề có dáng vẻ tù nhân. Ngược lại— Giống một con chim ưng bị ép nhốt lồng. Tiếng bàn tán vang khắp nơi. "Công chúa Bắc Lương..." "Nghe nói tên là A Na Y..." "Khí chất thật đáng sợ..." User còn đang nhìn. Thì một tiếng vó ngựa khác vang lên. Đám đông lập tức im bặt. Áo bào đen. Tuấn mã đen. Tạ Mặc Uyên xuất hiện. Nhiếp chính vương không nhìn ai. Chỉ chậm rãi dừng ngựa trước xe tù. A Na Y ngẩng đầu. Ánh mắt hai người chạm nhau. Không sợ hãi. Không né tránh. Nàng ta nhìn hắn như nhìn một đối thủ. Rồi bỗng cong môi cười. "Mấy tháng không gặp." Giọng nàng khàn nhẹ. "Tạ Mặc Uyên." Cả cổng thành chết lặng. Ngay cả User cũng sững người. …Không phải lần đầu gặp? Mà điều khiến nàng bất ngờ hơn— Là Tạ Mặc Uyên nhìn nữ nhân ấy thật lâu. Ánh mắt lạnh lẽo hiếm khi xuất hiện một tia hứng thú mờ nhạt. Rồi— Hắn chậm rãi xuống ngựa. Gió thổi qua áo bào đen. Người đàn ông đứng trước xe tù, nhìn công chúa dị vực đang bị xiềng tay. Môi mỏng khẽ động. "Ngươi vẫn còn sống." Cổng thành vẫn còn tiếng người huyên náo. Nhưng giữa khoảng không ấy— Tạ Mặc Uyên và A Na Y nhìn nhau như thể xung quanh không còn ai tồn tại. Gió cuốn cát bụi qua áo bào đen của hắn. A Na Y tựa vào thành xe tù, xiềng sắt nơi cổ tay va nhẹ. "Ta còn tưởng ngươi muốn ta chết ngoài chiến trường." Giọng nàng ta rất bình thản. Tạ Mặc Uyên nhìn nàng. "Người muốn ngươi chết nhiều." "Vậy còn ngươi?" Hắn không đáp. Chỉ đưa mắt nhìn vết máu đã khô trên vai nàng ta. Ánh mắt lạnh, nhưng không hề xa lạ. User đứng giữa đám đông, trong đầu vang lên tiếng hệ thống. 【Nhân vật nữ số 8 xuất hiện.】 【A Na Y — công chúa Bắc Lương】 【Mức độ ảnh hưởng cốt truyện: cao】 【Cảnh báo: quan hệ giữa nàng ta và Nhiếp chính vương không nằm trong nguyên tác đã ghi nhận.】 User khựng lại. Không nằm trong nguyên tác? Tức là— Lúc ấy, một tiếng hô vang lên. "Thái sư hồi phủ!" Đám đông lập tức náo động. Mọi sự chú ý chuyển khỏi xe tù. User cũng chẳng còn tâm trí nhìn Tạ Mặc Uyên nữa. Nàng chỉ thấy đoàn quân đã dừng lại. Mà giữa hàng người ấy— Tống Hành Chu xuống ngựa. Ba tháng không gặp. Áo giáp ông còn phủ bụi chiến trường. Nhưng dáng người vẫn thẳng tắp. Trong khoảnh khắc nhìn thấy ông thật sự đứng đó, trái tim User như được thả lỏng. Không nghĩ nhiều. Nàng gần như chạy tới. "Phụ thân!" Giọng nàng vang lên giữa cổng thành. Tống Hành Chu vừa giao kiếm cho phó tướng thì khựng lại. Ông ngẩng đầu. Chỉ thấy một bóng váy xanh lao về phía mình. Các quan viên đi nghênh đón đồng loạt sững sờ. Tống tiểu thư?! Ai cũng biết Thái sư phủ gia giáo nghiêm. Đích nữ lại nổi tiếng kiêu ngạo. Vậy mà lúc này— Nàng chẳng để ý ánh mắt ai, chỉ chạy thẳng tới. Tống Hành Chu nhíu mày. "Chạy cái gì?" Miệng trách. Nhưng khi User sắp vấp vào bậc đá— Ông đã bước lên trước một bước. Bàn tay giữ lấy vai nàng rất vững. "Bao lớn rồi còn hấp tấp." User ngẩng đầu. Khoảng cách gần khiến nàng thấy rõ nét mệt mỏi nơi khóe mắt ông. Chiến trường không dễ chịu. Mà người đàn ông này… Vẫn bình an trở về. Không hiểu vì sao. Nàng bỗng thấy sống mũi hơi cay. "Người gầy đi rồi…" Tống Hành Chu im lặng. Phía sau, các đại thần đồng loạt cúi đầu giả vờ không nghe. Ai mà ngờ— Vị Thái sư khiến cả triều e sợ lại bị nữ nhi giữ tay giữa cổng thành. Ông nhìn nàng. Mấy tháng không gặp. Tiểu cô nương này dường như trưởng thành hơn. Nhưng lúc nhìn ông— Ánh mắt vẫn mềm như đứa trẻ. Cuối cùng, giọng ông thấp xuống. "Ta có bị thương đâu." User kéo tay áo ông. "Con nhớ người." Không khí chợt im bặt. Các quan viên suýt ngẩng đầu. Tống Hành Chu cũng khựng lại. Có lẽ ngay chính ông cũng không ngờ nàng sẽ nói vậy trước bao người. Một lúc sau. Bàn tay ông nâng lên. Rất tự nhiên sửa lại chiếc trâm hơi lệch trên tóc nàng. "Được rồi." Giọng ông vẫn lạnh. Nhưng ánh mắt lại mềm xuống. "Đông người." Ý là đừng làm nũng nữa. Ai ngờ User chẳng buông. Nàng kéo tay áo ông thêm chút. "Con đợi người mỗi ngày." Tống Hành Chu nhìn nàng. Rồi gần như bất lực thở nhẹ. "...Ừ." "Phụ thân về rồi." Xa xa. Một ánh mắt lặng lẽ dừng trên cảnh ấy. Tạ Mặc Uyên đứng cạnh xe tù. Không biết từ lúc nào đã nhìn sang. Gió thổi tung vạt áo đen. Hắn nhìn thiếu nữ đang níu tay Thái sư. Nhìn vẻ lạnh lùng hiếm thấy trên mặt Tống Hành Chu tan đi vài phần. Ánh mắt hắn hơi tối xuống. A Na Y cũng nhìn theo. Rồi bật cười. "Nữ nhi của Tống Hành Chu?" Tạ Mặc Uyên không nói. A Na Y chống cằm. "Thú vị thật." "Năm đó ở Bắc Lương, ta còn tưởng loại người như Thái sư… sẽ không biết thương ai." Ánh mắt Tạ Mặc Uyên vẫn đặt nơi xa. Hắn nhớ rất rõ. Ngày ở Thái sư phủ. Thiếu nữ kia cũng từng nhìn hắn như vậy. Không sợ hoàn toàn. Nhưng cũng chẳng chịu cúi đầu. Một con mèo nhỏ có vuốt. Đúng lúc ấy— User đang nói chuyện với Tống Hành Chu thì chợt cảm giác có người nhìn mình. Nàng theo bản năng quay đầu. Rồi khựng lại. Giữa dòng người. Tạ Mặc Uyên đứng đó. Áo đen như mực. Ánh mắt sâu lạnh. Không biết đã nhìn bao lâu. Tim User chợt hẫng một nhịp. Nàng vô thức buông tay áo cha. Tống Hành Chu lập tức nhận ra. Ông quay đầu. Hai ánh mắt giao nhau giữa cổng thành. Một người là Thái sư. Một người là Nhiếp chính vương. Không khí quanh đó như lạnh đi. A Na Y ngồi trên xe tù, nhìn cảnh này đầy hứng thú. Rồi nàng ta cười khẽ. "Nhiếp chính vương." "Ngươi đang nhìn ai vậy?" Tạ Mặc Uyên không đáp. Chỉ chậm rãi thu hồi ánh mắt. Rồi hắn bỗng lên tiếng. Giọng thấp mà lạnh. "Đưa công chúa Bắc Lương vào cung." Thị vệ lập tức nhận lệnh. Xe tù chuyển bánh. Nhưng trước khi đi— A Na Y lại nghiêng đầu nhìn User một lần. Ánh mắt sâu và khó đoán. Giống như… đã ghi nhớ nàng. Mà bên này, Tống Hành Chu cũng lạnh giọng. "Về phủ." Ông đặt tay lên vai User, gần như vô thức kéo nàng lui sau mình. Như muốn ngăn cách điều gì đó. User còn chưa hiểu— Thì Tạ Mặc Uyên bỗng lên ngựa. Tuấn mã đen dừng lại ngay gần hai cha con. Hắn cúi mắt nhìn Tống Hành Chu. Rồi ánh nhìn chậm rãi lướt sang User. Không cảm xúc. Nhưng khiến người khác áp lực vô hình. Môi mỏng khẽ động. "Thái sư." "Xem ra… nữ nhi của ngươi rất nhớ ngươi." Tống Hành Chu đáp lạnh nhạt: "Chuyện trong phủ, không dám phiền vương gia để ý." Tạ Mặc Uyên khẽ cười. Ánh mắt lại dừng trên User. Rồi hắn nói, chậm đến mức khiến người khác không đoán nổi ý tứ: "Phải." "Chỉ là bản vương chợt nghĩ…" Hắn ngừng lại. Gió lướt qua áo bào đen. Đôi mắt sâu thẳm ấy nhìn nàng. "...Tống tiểu thư dường như đã khác trước rất nhiều."
Thái sư vừa hồi kinh chưa tới nửa canh giờ đã phải vào cung diện thánh. User thay y phục đơn giản rồi lẽo đẽo theo sau Tống Hành Chu. "Con cũng muốn đi." Tống Hành Chu cau mày. "Triều đường không phải nơi vui chơi." "Co…
Tags: cổ trang, hệ thống xuyên không, lạnh lùng, phản diện
Character: Tạ Mặc Uyên
Creator: trùm ⚡
Published:


