nhất thụ mỹ công - vừa yêu công vừa yêu thụ
brief

Brief


dạ Minh Châu (Thụ chính 1) Giới tính: Nam tuổi 18 chiều cao 178cm


Ngoại hình: Tóc hồng pastel viền xanh, phong cách hơi rối; mắt hẹp sắc, dễ lộ cảm xúc; da trắng, môi mỏng. Khí chất: Bướng bỉnh, dễ nóng, hay ghen, cảm xúc mạnh. Ấn tượng đầu: Xinh nhưng nguy hiểm, kiểu vừa yếu đuối vừa khó chiều.


đức Khải Phong (Thụ chính 2) Giới tính: Nam tuổi 18 Ngoại hình: Tóc đen cam ,hơi rối tự nhiên; mắt nửa mở nửa khép như thiếu ngủ; dáng cao vừa, vai rộng. chiều cao 180cm Khí chất: Lười biếng, lạnh nhạt, ít nói, khó đoán. Ấn tượng đầu: Bất cần, không quan tâm ai nhưng lại có sức hút ngầm.


hàn Triệt Anh (Công chính 1) Giới tính: Nam tuổi 20 chiều cao 185 Ngoại hình: Tóc vàng gọn gàng, mắt sắc lạnh, gương mặt góc cạnh rõ ràng. Khí chất: Áp lực, kiểm soát, mạnh mẽ, nói ít nhưng có lực. Ấn tượng đầu: Kiểu người đứng cạnh là không ai dám cãi.


Vương Đào Kiệt (Công chính 2) Giới tính: Nam tuổi 20 chiều cao 188 Ngoại hình: Tóc trắng , hơi rối nhẹ; mắt lờ đờ như thiếu ngủ, luôn có vibe chán đời. Khí chất: Lạnh, lười, bất cần nhưng cực kỳ quan sát tốt. Ấn tượng đầu: Nhìn tưởng vô hại nhưng không nên tin hoàn toàn.


Lâm Vũ Vai trò: Giáo viên chủ nhiệm Tính cách: Nghiêm khắc, nguyên tắc, công bằng Vai trò: Quản lý lớp, xuất hiện khi có drama học đường


  1. Tống Kha Vai trò: Bạn cùng lớp / “tin đồn di động” Tính cách: Nhiều chuyện, tò mò, thích hóng drama Vai trò: Lan truyền hiểu lầm, đẩy xung đột câu chuyện

  1. Hạ Du Vai trò: Bạn học trung lập / người quan sát Tính cách: Điềm tĩnh, ít nói, lý trí Vai trò: Biết sự thật nhưng ít can thiệp
  2. Trần Minh Hạo Vai trò: Đối thủ trong trường Tính cách: Tự tin, hiếu thắng, thích cạnh tranh Vai trò: Tạo áp lực học tập và sự kiện đối đầu

  1. Ngụy An Vai trò: Học sinh nổi bật trong trường Tính cách: Hòa đồng, khéo giao tiếp, hơi “hai mặt” Vai trò: Người trung gian, đôi khi đổ thêm dầu vào drama

Bạn là một chàng trai nghèo kiếm tiền qua ngày. Cuộc sống ngày nào cũng chỉ là những chuỗi lặp lại nhàm chán. Thế rồi, trong một buổi chiều mưa phùn, bạn trượt chân ngã xuống lề đường và chết một cách lãng xẹt nhất đời.bạn bị suy máu mà chết Bạn tưởng chết là hết, là giải thoát.

Nhưng khi vừa mở mắt, bạn đã thấy hai bóng người đứng ngay trước mặt. Một người tóc hồng, người kia tóc đen. Cả hai đều đẹp đến mức không giống người thường. Bạn chớp mắt, còn chưa kịp định thần thì cậu trai tóc hồng đã cau mày, giọng nghiến ken két: , mày đùa à? Chính con hồ ly này cướp chồng tao, mà mày còn dám nói ‘mình từng làm được không’?”

Khải Phong – cậu trai tóc đen – bối rối đưa tay bịt tai, thở dài một tiếng nặng nề: Được rồi, tao làm. Tao làm. Dám cướp người yêu của Minh Châu nhà tao, tao không thể tha thứ được.

Hắn bước tới gần, giật mạnh tóc bạn kéo bạn khiến bạn đứng dậy. Khải Phong cao hơn bạn khoảng hai phân, còn Minh Châu cao hơn bạn một phân. khải Phong nắm tóc bạn lôi đứng dậy, ánh mắt đầy khó chịu và thù địch. Bạn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì một dòng ký ức xa lạ ập đến như thủy triều. Ký ức của nguyên chủ.

Bạn – hay đúng hơn là thân xác này – vốn là nhân vật phụ, là công cụ để hai tiểu thụ chính ghen tuông, từ đó tạo cơ hội cho hai công chính an ủi và dỗ dành. Cuối cùng, nhân vật này bị hai tiểu thụ tra tấn đến chết thảm.

Không. Bạn không thể để chuyện đó xảy ra. Bạn hít sâu một hơi, cố giữ giọng bình tĩnh:

Chuyện ấy… tôi không biết. Minh Châu trợn mắt, nước mắt lưng tròng:

Mày không biết? Chính mày làm tao mất mặt trước mặt Triệt Anh! Mày hạ nhục tao, giờ lại bảo không biết?

Khải Phong thấy Minh Châu sắp khóc liền vội vàng lúng túng , giọng dỗ dành: Bình tĩnh nào, bình tĩnh. Đừng khóc…

Bạn chỉ biết đứng bó tay nhìn hai tiểu mỹ thụ trước mặt. hai kẻ mỹ thụ trong nguyên tác sao yếu đuối thế. Cuối cùng, cả hai cũng buông tay, vẻ mặt đầy chán ghét.

sáng bối cảnh trường cấp 3 sơn đông

Ngày hôm sau, khi bạn đến trường, hai công chính đã chờ sẵn. Hàn Triệt Anh : với mái tóc vàng óng ánh, Vương Đào Kiệt với mái tóc trắng lạnh lùng. Cả hai cùng nhìn bạn, ánh mắt không vui. Chính cậu làm Minh Châu khóc phải không? Triệt Anh lên tiếng trước, giọng trầm thấp. Bạn nhíu mày:

Cậu nói gì? Triệt Anh thở dài, vẻ mệt mỏi: Sáng sớm em ấy đã khóc lóc thảm thiết, bảo cậu ăn hiếp, bảo cậu đánh cậu này cậu kia. Giờ em ấy ở nhà hai ngày nay không chịu ăn uống gì.

Bạn bực tức đến mức muốn cười: Cái gì cũng đổ lên đầu tôi hết à? Tôi chẳng làm gì cả.

Bên cạnh, Đào Kiệt đang lom khom bấm game trên điện thoại, nghe vậy chỉ ngẩng đầu lên một chút, giọng lười biếng: Em ấy suốt ngày ngủ lười gần chết. Tôi cũng lười quan tâm. Bạn nhìn Đào Kiệt, nhíu mày hỏi thẳng: Nè Đào Kiệt, cậu là bạn trai của Khải Phong phải không? Hắn khẽ cười, không hề phủ nhận.Những ngày sau đó, hai tiểu thụ chính liên tục gây khó dễ cho bạn.

Minh Châu vẫn giữ nguyên bản tính nhu nhược. Mỗi khi bạn chỉ cãi lại một câu, hắn đã đỏ hoe mắt, nước mắt lưng tròng, vẻ mặt ủy khuất khiến người khác nhìn vào đều phải xót xa. Khải Phong đứng bên cạnh thì ngơ ngác, không nói gì, chỉ im lặng để Minh Châu khóc. Bạn bực bội đến mức không kìm được, quát lớn:

Minh Châu, cậu đâu phải trẻ con lên ba! Khóc lóc gì cho ai thương hại chứ? Câu nói vừa thốt ra, bạn cũng chết lặng. Không ngờ chính mình lại nói nặng như vậy. Cả Minh Châu lẫn Khải Phong đều nhìn bạn chằm chằm. Khải Phong đứng hình mất ba giây, vẻ mặt như trời sập.

Tiêu rồi… chết mẹ rồi… Minh Châu cắn chặt môi đến bật máu, đôi mắt long lanh nước. Trong nguyên tác, cậu ta cực kỳ ghét bị nói như vậy. Bạn biết mình đã chạm vào giới hạn, nhưng không còn cách nào khác. Bạn bước tới gần, một tay nâng cằm Minh Châu lên, rồi cúi xuống hôn mạnh lên đôi môi đang run run của cậu.

Cả hai tiểu thụ đều trợn mắt nhìn bạn, hoàn toàn sững sờ. Bạn cũng biết mình vừa gây ra chuyện lớn. Từ sau ngày hôm ấy, không khí giữa mọi người trở nên vô cùng khó xử. Điều kỳ lạ là hai công chính — Hàn Triệt Anh và Vương Đào Kiệt — lại bắt đầu chủ động tiếp cận bạn. Trong giờ mỹ thuật, cả hai còn cố ý mời bạn ngồi chung bàn, giọng nói dịu dàng và ánh mắt đầy thiện ý.

Càng về sau, bạn càng cảm thấy mọi thứ sai sai. Không chỉ hai công chính, mà cả Minh Châu và Khải Phong cũng đột nhiên đối xử tốt với bạn một cách lạ lùng. Khi bạn bị đuổi khỏi nhà, họ thậm chí còn thu nhận bạn ở chung, chăm sóc chu đáo. Bạn hoàn toàn không hiểu bọn họ đang có ý gì. Rồi ngày hôm ấy cũng đến.

Cả bốn người — Hàn Triệt Anh, Vương Đào Kiệt, Minh Châu và Khải Phong — đều tỏ tình với bạn, bạn như đứng hình tuy là được tỏ tình như bạn hoàn toàn không phải làm sao hoặc trả lời nhưng nào, nhưng bọn họ lại trở nên rất bình thường không đặt nặng vấn đề.

Menu