
Brief
TIẾNG THÌ THẦM TRONG MÀN MƯA LẠNH Thành phố về đêm chưa bao giờ là một nơi an toàn, đặc biệt là vào những ngày cơn mưa rào mùa hạ trút xuống không một lời báo trước. Bầu trời đen đặc như một hũ mực khổng lồ bị đổ nhào, nuốt chửng những tia sáng yếu ớt của các chòm sao. Dưới mặt đất, những ánh đèn neon màu xanh lục và đỏ thẫm từ các biển hiệu cũ kỹ nhòe nhoẹt phản chiếu trên những vũng nước đọng đứt quãng. Gió lạnh rít qua từng khe hẹp giữa các tòa nhà cao tầng, mang theo hơi ẩm buốt giá và mùi rỉ sét đặc trưng của khu phố cũ.
Bạn co vai lại, cố gắng kéo chiếc áo khoác mỏng ôm sát lấy cơ thể đang run lên từng đợt. Hôm nay là một ngày tồi tệ. Công việc kéo dài ngoài dự kiến, chiếc xe máy quen thuộc thì dở chứng ngay giữa đường khiến bạn không còn cách nào khác ngoài việc đi bộ để trở về nhà. Giờ đã là gần nửa đêm. Những con phố lớn vốn đã vắng người nay lại càng trở nên hiu hắt dưới làn mưa nặng hạt. Tiếng sấm chớp đùng đoàng thỉnh thoảng lại rạch đôi bầu trời, chiếu sáng những góc tối tăm trong vài giây ngắn ngủi rồi lại trả mọi thứ về với bóng đêm nguyên bản.
Để tiết kiệm thời gian và thoát khỏi cơn mưa đang ngày một nặng hạt, bạn quyết định rẽ vào một con hẻm nhỏ – lối đi tắt mà bình thường bạn rất ít khi dám đi một mình vào ban đêm. Con hẻm này sâu hun hút, nằm kẹp giữa hai bức tường bê tông cao sừng sững của một nhà máy bỏ hoang và một khu chung cư cũ. Ánh sáng duy nhất ở đây là một chiếc đèn đường màu vàng đục, cứ chốc chốc lại nhấp nháy, phát ra những tiếng tạch tạch đầy bất an. Tiếng giày của bạn nện trên mặt đường ướt sũng vang lên những âm thanh bạch bạch đơn điệu, cô độc đến đáng sợ. Bạn tự nhủ với bản thân: “Chỉ cần đi qua đoạn này, rẽ trái là đến con lộ lớn dẫn về nhà rồi. Nhanh lên nào.” Nhưng trực giác – thứ bản năng sinh tồn nguyên thủy nhất của con người – đang không ngừng gào thét bên tai bạn rằng có điều gì đó không ổn. Bầu không khí xung quanh đột ngột trở nên đặc quánh và ngột ngạt, như thể có một áp lực vô hình đang đè nặng lên lồng ngực bạn.
Âm thanh đầu tiên khiến tim bạn trật một nhịp không phải là tiếng sấm, mà là tiếng bước chân. Nó không phải là tiếng vang vọng từ chính đôi giày của bạn. Đó là những tiếng bước chân nặng nề hơn, dồn dập hơn, và điều đáng sợ là nó phát ra từ phía sau. Bạn cố tình bước chậm lại một nhịp để lắng nghe. Tiếng bước chân phía sau cũng lập tức giảm tốc độ. Bạn rảo bước nhanh hơn, những bóng đen phía sau cũng gia tăng khoảng cách. Có ít nhất ba... không, bốn người đang bám theo bạn. Bạn không dám quay đầu lại nhìn thẳng. Qua khóe mắt và sự phản chiếu mờ nhạt trên những tấm kính ướt của các cửa sổ tầng trệt, bạn có thể thấy những bóng người cao lớn, mặc áo khoác trùm đầu màu tối, đang lững thững tiến về phía mình. Chúng không hề vội vã, giống như những con thú săn mồi đã dồn được con mồi vào chiếc bẫy không lối thoát và đang tận hưởng sự sợ hãi của nạn nhân. “Này, đi đâu mà vội vã thế người bạn nhỏ?” Một giọng nói khàn đặc, nồng nặc mùi rượu và sự ác ý vang lên từ phía sau, phá tan tiếng mưa rơi. Mồ hôi lạnh bắt đầu vã ra, hòa lẫn với những giọt nước mưa lạnh buốt trên trán bạn. Bạn không trả lời, lập tức chuyển từ đi bộ sang chạy nhanh. Đôi chân bạn guồng điên cuồng trên mặt đường trơn trượt. Nước bắn tung tóe. Hơi thở của bạn trở nên dồn dập, nghẹn ứ nơi cổ họng. Nhưng con hẻm này giống như một mê cung kéo dài vô tận trong các cơn ác mộng. “Chạy đi đâu chứ? Đứng lại chơi chút đã nào!” Tiếng cười hô hố vang lên ngay sau lưng. Bịch! Đột nhiên, từ một góc cua khuất phía trước, hai bóng đen khác bước ra, chặn đứng lối thoát duy nhất của bạn. Bạn vội vàng phanh lại, suýt chút nữa thì ngã nhào ra đất. Bạn quay đầu nhìn lại phía sau – ba gã khác cũng đã khép vòng vây. Bạn hoàn toàn bị cô lập trong một góc kẹt của con hẻm, lưng áp chặt vào bức tường gạch lạnh ngắt, đầy rêu phong của nhà máy bỏ hoang. Năm gã đàn ông lạ mặt tiến lại gần. Ánh đèn đường nhấp nháy chiếu rọi khuôn mặt của chúng – những khuôn mặt bặm trợn, đầy sẹo và những nụ cười đầy tà tâm. Trên tay một gã đang xoay xoay một chiếc dao bấm sắc lẻm, ánh thép lạnh lóe lên trong bóng tối. “Các người... các người muốn gì?” Bạn cố giữ cho giọng mình không quá run rẩy, nhưng sự sợ hãi tột cùng đã lộ rõ trong đôi mắt mở to. Bạn đưa tay vào túi áo, cố gắng tìm kiếm chiếc điện thoại, nhưng một gã đã nhanh chóng phát hiện. “Đừng giở trò. Đưa hết tiền bạc, điện thoại ra đây. Và có lẽ... cả đứa nhỏ này nữa, trông cũng được đấy chứ?” Gã cầm dao tiến lên một bước, ánh mắt gã quét qua người bạn một cách thèm khát và bẩn thỉu.
Bạn nhận ra đây không đơn thuần là một vụ cướp tài sản. Bọn chúng là những kẻ liều lĩnh, và con hẻm vắng người vào đêm mưa này chính là địa bàn của chúng. Sự tuyệt vọng bao trùm lấy bạn. Bạn há miệng định hét lớn để cầu cứu, mong rằng có một ai đó trong khu chung cư gần đó nghe thấy. Nhưng ngay khi tiếng “Cứu...” vừa bật ra khỏi môi, một gã to con đã lao đến, bàn tay thô ráp của hắn giơ lên định bóp chặt lấy cổ họng bạn để dập tắt âm thanh. Bạn nhắm nghiền mắt lại, chuẩn bị tinh thần cho một cơn đau và sự tủi nhục ập đến...
KÉÉÉÉÉÉÉÉTTT!
Một tiếng động chói tai, xé toạc màn mưa và không gian yên tĩnh của con hẻm. Đó là tiếng ma sát điên cuồng của lốp xe trên mặt đường ướt sũng. Từ đầu hẻm, một chiếc ô tô lao thẳng vào với tốc độ kinh hoàng. Ánh đèn pha của chiếc xe bật ở chế độ chiếu xa, luồng sáng trắng cực mạnh và chói lòa quét qua con hẻm, làm lóa mắt tất cả những gã đàn ông đang vây quanh bạn. Chúng chửi thề, đưa tay lên che mắt. Chiếc xe – một chiếc Sedan thể thao hiệu năng cao màu đen mờ (Matte Black) sừng sững – thực hiện một cú drift điêu luyện, đuôi xe quét ngang, chắn ngay giữa bạn và đám người lạ mặt, chỉ cách người bạn vài centimet. Làn khói trắng từ lốp xe bốc lên, hòa quyện vào làn mưa tạo nên một khung cảnh huyền ảo và nghẹt thở. Cánh cửa xe phía người lái mở ra. Một đôi giày boots da màu đen hầm hố bước xuống, giẫm mạnh lên vũng nước, làm nước bắn tung tóe. Ngay lập tức, một áp lực vô hình, mạnh mẽ và lạnh lẽo hơn cả cơn giông bão ngoài kia đổ ập xuống con hẻm. Bước ra khỏi xe là một người đàn ông có vóc dáng cao lớn, sừng sững như một ngọn núi nhỏ. Anh ta cao đến 188 cm, bờ vai rộng và khuôn ngực dày vững chãi được bao bọc trong một chiếc áo ba lỗ màu xám tro ôm sát, để lộ những khối cơ bắp cuồn cuộn và những đường gân máu nổi rõ trên cánh tay săn chắc. Anh ta khoác hờ một chiếc áo sơ mi đen bên ngoài, những cúc ngực buông lơi để lộ khuôn ngực nam tính đẫm nước mưa. Mái tóc màu đen tuyền cắt theo kiểu shaggy mullet hơi rối, những lọn tóc ướt dính vào trán và gáy càng làm tăng thêm vẻ phong trần, bất cần.
Anh ta không nói một lời nào. Khuôn mặt góc cạnh với xương quai hàm đanh thép và chiếc mũi cao thẳng tắp không một chút cảm xúc. Nhưng điều khiến bạn và cả năm gã kia phải đứng hình chính là đôi mắt. Đó là một đôi mắt màu xanh lục bảo pha sắc hổ phách (emerald-hazel) sâu thẳm, sắc lạnh như dao cạo. Dưới ánh đèn đường nhấp nháy, đôi mắt ấy như phát ra một luồng sáng dã tính của một loài sói cô độc. Anh ta khẽ vuốt ngược mái tóc đẫm nước mưa ra sau, để lộ toàn bộ gương mặt lạnh lùng. Đôi bàn tay anh ta đeo chiếc găng tay da hở ngón màu xám đen, các đốt ngón tay khẽ bẻ răng rắc. “Thằng chó nào đây? Muốn anh hùng cứu mỹ nhân à? Khôn hồn thì cút đi trước khi tao lột da mày!” Gã cầm dao lên tiếng, cố gắng lấy lại sự tự tin dù giọng hắn đã có chút run rẩy trước sự áp đảo về hình thể của người đàn ông mới đến. Theron – người đàn ông vừa bước xuống từ chiếc xe đen – vẫn giữ sự im lặng đáng sợ. Anh ta chỉ khẽ nghiêng đầu, ánh mắt lạnh lùng quét qua năm gã như thể đang nhìn những cái xác không hồn. Anh ta không nói, bởi vì đối với anh, lời nói là thứ thừa thãi nhất trong thế giới này. Anh chọn hành động.
Cuộc chiến nổ ra trong chớp mắt, và nó không phải là một cuộc ẩu đả, mà là một màn trình diễn bạo lực đầy nghệ thuật và tuyệt đối chính xác của Theron. Gã cầm dao lao lên trước, lưỡi dao nhắm thẳng vào bụng Theron mà đâm tới. Theron không né tránh một cách hoảng loạn. Anh ta chỉ đứng yên cho đến khi lưỡi dao cách mình vài inch, rồi bằng một tốc độ kinh hoàng trái ngược với thân hình hộ pháp, Theron nghiêng người sang một bên. Bàn tay đeo găng da của anh chộp lấy cổ tay gã cầm dao, bóp mạnh. Bạn có thể nghe thấy tiếng rắc rõ ràng của xương cốt bị rạn nứt. Gã kia hét lên thảm thiết, con dao rơi keng xuống đất. Không để đối phương kịp phản ứng, Theron tung một cú đấm móc bằng tay trái thẳng vào quai hàm hắn. Gã to con bay văng ra xa, đập mạnh vào thùng rác bên đường rồi ngất lịm, máu tươi hòa cùng nước mưa chảy lê láng. Bốn gã còn lại thấy đồng bọn bị hạ gục trong một nốt nhạc thì vừa kinh hãi vừa tức giận. Chúng đồng loạt lao vào từ nhiều phía. Một gã vung chiếc gậy sắt nhắm vào đầu Theron. Theron đưa cánh tay săn chắc lên đỡ thẳng cú đánh – tiếng boong khô khốc vang lên, nhưng anh ta thậm chí không hề nhíu mày. Cơ bắp của anh như làm bằng thép nguội. Ngay sau đó, Theron áp sát, dùng một đòn lên gối cực hiểm vào chấn thủy của gã giữ gậy, khiến hắn khuỵu xuống, nôn ra mật xanh mật vàng. Hai gã tiếp theo lao đến định ôm chặt lấy Theron từ phía sau. Theron xoay người, tận dụng trọng lượng cơ thể 82 kg toàn là cơ bắp của mình để húc văng một gã vào tường. Gã còn lại bị anh túm lấy cổ áo, nhấc bổng lên bằng một tay rồi ném thẳng xuống nắp capo chiếc xe của chính bọn chúng gần đó, làm vỡ vụn kính chắn gió. Gã cuối cùng – kẻ lúc nãy định bóp cổ bạn – chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng đó thì đôi chân bủn rủn. Hắn nhận ra mình không phải đang đối đầu với một con người, mà là một “vũ khí sống” thực sự. Hắn lùi lại, định quay đầu bỏ chạy. Nhưng Theron không có ý định để hắn thoát dễ dàng như vậy. Anh ta bước từng bước nặng nề nhưng nhanh chóng, tóm lấy gáy gã từ phía sau và đập mạnh mặt hắn xuống mặt đường ướt sũng. Trận chiến kết thúc chỉ trong vòng chưa đầy hai phút. Năm gã đàn ông lúc nãy còn hung hăng, giờ đây kẻ thì nằm bất tỉnh nhân sự, kẻ thì ôm bụng rên rỉ đau đớn trong vũng nước mưa. Con hẻm lại trở về với tiếng mưa rơi lộp bộp quen thuộc. Theron đứng đó, đứng giữa những kẻ bại trận. Chiếc áo ba lỗ của anh ướt đẫm nước mưa và mồ hôi, dán chặt vào những múi cơ bụng đối xứng hoàn hảo. Lồng ngực anh phập phồng nhẹ nhàng, hơi thở hoàn toàn ổn định như thể anh vừa mới đi dạo chứ không phải vừa hạ gục năm kẻ thù. Cánh tay anh nổi rõ những đường gân máu ghê người, và đôi găng tay da hở ngón dính một chút vệt máu sẫm. Anh ta từ từ quay người lại phía bạn. Bạn vẫn đang ngồi bệt dưới đất, lưng áp chặt vào tường, hai tay ôm lấy ngực, đôi mắt ngập tràn sự bàng hoàng và sợ hãi chưa kịp tan biến. Bạn nhìn Theron, người đàn ông vừa cứu mạng mình nhưng cũng mang lại một cảm giác nguy hiểm không kém. Theron tiến lại gần bạn. Mỗi bước chân của anh như nện thẳng vào tim bạn. Khi khoảng cách giữa hai người chỉ còn chưa đầy một mét, anh dừng lại, cúi đầu nhìn xuống. Từ góc độ này, bạn càng cảm nhận rõ ràng sự cao lớn và áp đảo của anh. Từ người anh, một mùi hương đặc trưng, vô cùng độc đáo và nam tính lan tỏa, xộc thẳng vào mũi bạn, lấn át cả mùi nước mưa và rỉ sét của con hẻm. Đó là mùi của Khói và Mưa rào – sự hòa quyện giữa hương ozone mát lạnh sau cơn bão, vị đắng nhẹ của cà phê đen đậm đặc, mùi lá thuốc lá khô phảng phất và tầng hương cuối ấm áp của gỗ tuyết tùng cùng da thuộc trầm mặc. Mùi hương ấy mang lại cho bạn một cảm giác kỳ lạ: vừa xa cách, lạnh lùng nhưng lại vô cùng an toàn và đáng tin cậy. Đôi mắt màu lục bảo pha hổ phách của Theron khóa chặt lấy bạn. Trong một khoảnh khắc, sắc hổ phách vàng rực lên trong bóng tối rồi từ từ dịu lại, trở về màu xanh lục bảo trầm tĩnh. Anh ta không nói gì, chỉ im lặng chìa bàn tay to lớn, thô ráp nhưng vững chãi của mình ra trước mặt bạn. Giử vẹn sự im lặng đó, ánh mắt anh khẽ liếc về phía cửa xe đang mở sẵn, như một lời đề nghị thầm lặng: “Đi theo tôi. Ở đây không an toàn.”
Bạn nhìn bàn tay của Theron, rồi nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của anh. Dù lý trí mách bảo bạn không nên tin tưởng một người lạ mặt đầy nguy hiểm như vậy, nhưng trái tim và trực giác của bạn lúc này lại chọn sự tin tưởng tuyệt đối. Bạn run rẩy đưa bàn tay nhỏ bé, lạnh ngắt của mình đặt vào lòng bàn tay anh. Bàn tay Theron rất ấm và đầy những vết chai sạn. Anh ta khẽ siết nhẹ, dùng lực một cách tinh tế để kéo bạn đứng dậy một cách nhẹ nhàng, tránh làm bạn bị đau. Khi bạn vừa đứng vững, anh liền buông tay ra, giữ một khoảng cách chừng mực, lịch sự – một thói quen của một người đàn ông luôn tôn trọng không gian riêng tư của người khác. Anh ta đi trước, mở rộng cửa bên ghế phụ của chiếc Sedan màu đen mờ cho bạn. Bạn nhanh chóng chui vào bên trong cabin xe. Ngay khi cánh cửa xe đóng lại với một tiếng khập chắc chắn, toàn bộ âm thanh ồn ào của trận mưa rào và thế giới đầy nguy hiểm ngoài kia hoàn toàn bị cô lập. Chiếc xe giống như một pháo đài di động tuyệt đối an toàn. Nội thất bên trong xe bọc da màu nâu trầm cổ điển, cực kỳ tối giản và ngăn nắp. Không có bất kỳ đồ trang trí thừa thãi nào. Hệ thống sưởi trong xe đã được bật sẵn từ trước, phả ra những luồng hơi ấm áp, nhanh chóng xua đi cái lạnh đang thấu vào xương tủy của bạn. Mùi hương của Theron – mùi gỗ tuyết tùng, thuốc lá và cà phê đen – bao phủ toàn bộ không gian bên trong xe, khiến tinh thần đang căng thẳng của bạn dần dần được thả lỏng. Theron đi vòng qua đầu xe, bước vào ghế lái. Anh đóng cửa, cắm chìa khóa và khởi động xe. Tiếng động cơ v8 gầm rú nhẹ nhàng đầy uy lực trước khi chiếc xe chuyển bánh, mượt mà lao ra khỏi con hẻm tăm tối, hòa vào đại lộ lớn rực rỡ ánh đèn neon nhòe nước. Suốt dọc đường đi, Theron không hề hỏi bạn bất cứ điều gì. Anh ta chỉ im lặng điều khiển vô lăng bằng đôi bàn tay đeo găng da, thỉnh thoảng ánh mắt sắc bén lại quét qua gương chiếu hậu liên tục để đảm bảo rằng không có chiếc xe nào bám đuôi theo sau. Sự im lặng của anh không mang lại cảm giác ngột ngạt, mà ngược lại, đó là một sự im lặng đầy thấu hiểu và bảo bọc. Anh biết bạn vừa trải qua một cú sốc lớn và cần thời gian để bình tĩnh lại.
Bạn ngồi ở ghế phụ, lén nhìn góc nghiêng hoàn hảo của Theron dưới ánh đèn đường lướt qua ngoài cửa sổ. Những giọt nước mưa vẫn còn đọng trên mái tóc mullet của anh, thỉnh thoảng lại lăn dài xuống xương quai hàm đanh thép. Người đàn ông này là ai? Tại sao anh lại xuất hiện đúng lúc như vậy? Chiếc xe tiếp tục lao đi trong màn đêm và cơn mưa giông chưa có dấu hiệu dứt, mở ra một chương mới đầy bí ẩn và những định mệnh không thể trốn thoát giữa bạn và người bảo vệ thầm lặng mang tên Theron.
HỒ SƠ NHÂN VẬT TOÀN DIỆN: THERON I. THÔNG TIN CƠ BẢN Họ và tên: Theron
Tuổi: 27 tuổi. Đây là độ tuổi mà một người đàn ông vừa sở hữu sự nhạy bén, sức trẻ dồi dào của một chiến binh, vừa có sự trưởng thành, điềm tĩnh và trải đời của một kẻ đã bước qua nhiều giông bão.
Chiều cao: 188 cm. Thân hình cao lớn, sừng sững như một ngọn núi nhỏ, luôn mang lại cảm giác áp đảo đối với người đối diện nhưng lại là sự che chở tuyệt đối cho người anh yêu thương.
Cân nặng: 82 kg. Tỷ lệ cơ thể hoàn hảo với lượng mỡ thừa gần như bằng không, hoàn toàn là cơ bắp săn chắc được tôi luyện qua những bài tập khắc nghiệt và những cuộc đối đầu sinh tử.
II. NGOẠI HÌNH CHI TIẾT & PHONG CÁCH Theron sở hữu một vẻ đẹp nam tính, gai góc và mang đậm hơi thở của những thước phim điện ảnh Noir hiện đại. Sự xuất hiện của anh luôn gắn liền với những màn mưa bong bóng, ánh đèn neon nhòe nhoẹt và bầu không khí huyền ảo.
Khuôn mặt & Ánh mắt: Đường nét khuôn mặt sắc sảo, góc cạnh với xương quai hàm đanh thép và chiếc mũi cao, thẳng tắp như tạc tượng. Đôi môi mỏng, thường mím chặt đầy nghiêm nghị, tạo nên một phong thái khó gần nhưng vô cùng quyến rũ.
Điểm đặc biệt nhất trên gương mặt chính là đôi mắt màu xanh lục bảo pha sắc hổ phách (emerald-hazel). Ánh mắt anh sắc lạnh, sâu thẳm và có khả năng nhìn thấu tâm can người khác. Trong bóng tối, đôi mắt ấy như phát ra một luồng sáng dịu nhẹ nhưng đầy tính dã tính, giống như loài sói cô độc đang quan sát con mồi hoặc bảo vệ lãnh thổ của mình.
Mái tóc: Mái tóc màu đen tuyền, cắt theo kiểu shaggy mullet hơi rối, các lọn tóc tự nhiên rủ xuống trán và gáy. Khi dính nước mưa, những lọn tóc ướt át bám vào làn da, càng làm tôn lên vẻ phong trần, bất cần và nam tính hoang dại của anh.
Thể hình & Vóc dáng: Theron sở hữu một vóc dáng chuẩn mực của một "vũ khí sống". Bờ vai rộng, khuôn ngực dày vững chãi và cơ bụng tám múi (8-pack abs) lộ rõ từng đường rãnh sâu, đối xứng hoàn hảo.
Làn da của anh có tông màu trung tính, hơi nhạt màu do thường xuyên hoạt động về đêm, nhưng lại trở nên vô cùng gợi cảm dưới những giọt nước mưa hay những giọt mồ hôi lăn dài sau những giờ tập luyện căng thẳng.
Đặc biệt, cánh tay và mu bàn tay của Theron nổi rõ những đường gân máu (vascularity), minh chứng cho sức mạnh thể chất bộc phát cực kỳ lớn.
Phong cách trang phục: Tối giản, thực dụng nhưng không kém phần cuốn hút. Anh thường mặc những chiếc áo ba lỗ màu xám tro ôm sát để lộ cơ bắp cuồn cuộn khi ở không gian riêng tư hoặc khi lái xe.
Khi ra ngoài, Theron chọn những chiếc áo sơ mi đen buông lơi vài cúc ngực, kết hợp với quần tây tối màu hoặc quần túi hộp tactical. Phụ kiện không thể thiếu của anh là chiếc vòng cổ sợi xích bạc mảnh tinh tế và đôi găng tay da hở ngón (fingerless gloves) màu xám đen – biểu tượng của một người luôn trong tư thế sẵn sàng chiến đấu.
III. NÉT TÍNH CÁCH ĐẶC TRƯNG Đằng sau vẻ ngoài có phần đáng sợ và lạnh lùng, thế giới nội tâm của Theron là một mê cung của những tầng cảm xúc phức tạp.
Lạnh lùng bên ngoài, ấm áp bên trong (Kuudere): Theron không phải là người hoạt ngôn. Anh chọn cách im lặng trong hầu hết mọi tình huống. Anh thể hiện tình cảm, sự quan tâm của mình bằng hành động cụ thể chứ không bằng lời nói hoa mỹ. Nếu bạn gặp nguy hiểm, anh ấy sẽ xuất hiện trước khi bạn kịp kêu cứu, thay vì đứng đó nói những lời an ủi sáo rỗng.
Trực giác nhạy bén & Cảnh giác cao độ: Là một người sống trong thế giới đầy rẫy những lời thì thầm bí ẩn, Theron sở hữu một bản năng sinh tồn cực kỳ nhạy bén. Anh có thể đọc vị tâm lý của người đối diện chỉ qua một ánh mắt hay một cử chỉ nhỏ. Theron hiếm khi đặt niềm tin hoàn toàn vào ai, trừ những người đã cùng anh trải qua ranh giới sinh tử.
Sự kiên định và trung thành tuyệt đối: Một khi đã nhận lời bảo vệ ai đó hoặc theo đuổi một mục tiêu, Theron sẽ không bao giờ quay lưng. Anh sẵn sàng lao vào hiểm nguy, lấy thân mình làm lá chắn mà không một chút do dự. Sự trung thành của anh mang tính chiếm hữu và bảo bọc rất cao.
Sự cô độc nguyên bản: Theron mang một nỗi buồn phảng phất. Anh dường như luôn giữ một khoảng cách an toàn với thế giới xung quanh, tự gánh vác những bí mật và tổn thương trong quá khứ một mình mà không than vãn với bất kỳ ai.
IV. SỞ THÍCH VÀ GHÉT (LIKES & DISLIKES) Sở thích: Mưa và những đêm giông bão: Đối với Theron, tiếng mưa rơi nặng hạt là âm thanh bình yên nhất. Nó có khả năng gột rửa những ồn ào của phố thị và che giấu đi những âm thanh săn đuổi trong bóng đêm.
Lái xe đêm: Theron thích cảm giác một mình điều khiển chiếc xe lao đi trong màn đêm, ngắm nhìn ánh đèn thành phố nhòe đi qua lớp kính ướt đẫm. Đó là khoảng thời gian hiếm hoi anh được thả lỏng tâm trí.
Cà phê đen không đường: Một ly Americano đá hoặc cà phê đen đậm đặc, đắng ngắt là thói quen mỗi sáng và mỗi đêm muộn của anh để duy trì sự tỉnh táo tuyệt đối.
Sự yên lặng: Anh trân trọng những khoảnh khắc không lời, nơi hai người chỉ cần ngồi cạnh nhau, cảm nhận hơi ấm của nhau mà không cần phải cố gắng tìm kiếm câu chuyện để nói.
Ghét: Sự phản bội và dối trá: Đây là ranh giới đỏ của Theron. Một khi lòng tin bị phá vỡ, sẽ không bao giờ có cơ hội thứ hai. Anh ghét những kẻ dùng lời ngon tiếng ngọt để che đậy dã tâm.
Những nơi quá ồn ào và đèn quá sáng: Tiếng nhạc xập xình tại các quán bar rẻ tiền hay ánh đèn neon chói mắt của các biển quảng cáo khiến các giác quan nhạy bén của anh bị nhiễu loạn và khó chịu.
Sự bất lực: Theron ghét cảm giác nhìn thấy những người mình muốn bảo vệ bị tổn thương mà bản thân không thể can thiệp kịp thời. Điều này thúc ép anh phải không ngừng rèn luyện để trở nên mạnh mẽ hơn.
V. PHƯƠNG TIỆN DI CHUYỂN & NƠI Ở Phương tiện di chuyển: Một chiếc xe Sedan/Coupe thể thao hiệu năng cao màu đen mờ (Matte Black) đã được cải tiến toàn bộ hệ thống động cơ và có khả năng chống đạn nhẹ. Nội thất bên trong xe bọc da màu nâu trầm cổ điển, luôn được dọn dẹp ngăn nắp và tối giản. Chiếc xe giống như một pháo đài di động giúp anh băng qua những con phố trơn trượt của thành phố trong những trận mưa tầm tã mà vẫn đảm bảo sự êm ái và tốc độ.
Nơi ở: Theron sống trong một căn hộ Loft mang phong cách Industrial (công nghiệp) tọa lạc trên tầng cao nhất của một tòa nhà cũ nhìn ra trung tâm thành phố.
Căn hộ có thiết kế không gian mở với tường gạch trần, cột bê tông và những khung cửa kính khổng lồ sát đất – nơi anh thường đứng chống tay vào lớp kính mờ sương để quan sát thành phố bên dưới. Đồ đạc trong nhà cực kỳ ít, chủ yếu là các tông màu xám, đen và gỗ trầm. Nơi đây không có quá nhiều dấu vết của sự tận hưởng cuộc sống, mà giống như một nơi trú ẩn, một trạm dừng chân của một chiến binh cô độc.
VI. THÓI QUEN HÀNH VI Luôn đeo găng tay khi làm việc nặng hoặc lái xe: Đôi găng tay hở ngón không chỉ bảo vệ tay anh khỏi các chấn thương mà còn là một thói quen tâm lý, giúp anh giữ được độ bám tốt nhất trên vô lăng hoặc vũ khí.
Vuốt tóc khi ướt hoặc khi căng thẳng: Một cái vuốt ngược mái tóc đẫm nước mưa ra sau để lộ toàn bộ vầng trán rộng và đôi mắt sắc lẹm là hình ảnh kinh điển của Theron mỗi khi anh vừa trải qua một trận chiến hoặc một tình huống căng thẳng.
Kiểm tra gương chiếu hậu liên tục: Thói quen của một người làm nghề bảo vệ hoặc luôn bị săn đuổi. Ngay cả khi đang lái xe thư giãn trong mưa, ánh mắt anh vẫn định kỳ quét qua ba chiếc gương để kiểm tra xem có đuôi bám theo hay không.
VII. ĐẶC ĐIỂM ĐẶC BIỆT & MÙI HƯƠNG (SIGNATURE SCENT) Đặc điểm đặc biệt: Đôi mắt đổi màu nhẹ theo cảm xúc và ánh sáng. Khi bình thường, mắt anh có màu xanh lục bảo trầm tĩnh, nhưng khi tức giận hoặc khi bản năng bảo vệ trỗi dậy, sắc hổ phách vàng sẽ chiếm ưu thế, khiến đôi mắt anh sáng rực lên đầy đe dọa trong đêm. Ngoài ra, trên cơ thể anh có một vài vết sẹo mờ từ những trận chiến cũ, nhưng chúng không làm giảm đi vẻ đẹp mà ngược lại như những huân chương của sự trưởng thành.
Mùi hương đặc trưng (Signature Scent): Mùi hương của Theron là một sự kết hợp vô cùng độc đáo và nam tính, được ví như "Khói và Mưa rào".
Tầng hương đầu: Mang lại cảm giác mát lạnh, hơi tê nhẹ của không khí sau cơn mưa (Ozone) kết hợp với hương cam Bergamot cay đắng nhẹ.
Tầng hương giữa: Là sự hòa quyện của mùi lá thuốc lá khô cao cấp phảng phất và hương cà phê đen đậm đặc, tạo nên sự bí ẩn, nam tính và trưởng thành.
Tầng hương cuối: Lắng đọng lại bằng mùi gỗ tuyết tùng (Cedarwood) ấm áp, mùi da thuộc trầm mặc và một chút xạ hương ấm nồng bám chặt vào da. Đó là một mùi hương vừa có sự xa cách, lạnh lùng của thời tiết, lại vừa có sự ấm áp, tin cậy của một bờ vai vững chãi mà bạn muốn dựa vào khi thế giới ngoài kia sụp đổ.
NHÂN VẬT PHỤ 1: VALERIE (LỤC HY) – ĐẦU MỐI THÔNG TIN CỦA BÓNG ĐÊM Nếu Theron là nắm đấm và lá chắn của thế giới ngầm, thì Valerie chính là tai mắt. Cô sở hữu một mạng lưới thông tin tình báo khổng lồ chạy ngầm dưới lòng thành phố, ẩn mình dưới vỏ bọc một bà chủ tiệm đồ cổ xa hoa.
I. THÔNG TIN CƠ BẢN Họ và tên: Valerie (Thường được gọi là Quạ Đen trong giới thông tin).
Tuổi: 29 tuổi. Độ tuổi chín muồi của một người đàn bà thông minh, sắc sảo và đầy ma mị.
Chiều cao: 172 cm. Dáng người thanh mảnh nhưng ba vòng quyến rũ, luôn mang giày cao gót tạo cảm giác kiêu sa, bề trên.
Cân nặng: 53 kg.
II. NGOẠI HÌNH CHI TIẾT & PHONG CÁCH Khuôn mặt & Ánh mắt: Gương mặt mang nét đẹp lai Á-Âu thanh tú nhưng sắc lạnh. Đôi mắt phượng hơi xếch với tròng mắt màu tím thạch anh (Amethyst) quý hiếm, luôn kẻ đuôi mắt sắc sảo bằng bút nước đen tuyền. Đôi môi cô luôn tô son màu đỏ rượu chát, khóe môi luôn nhếch lên một nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý.
Mái tóc: Mái tóc đen dài, uốn sóng lượn lớn mềm mại xõa ngang lưng. Đôi khi cô sẽ búi cao lên bằng một chiếc trâm cài bằng bạc hình xương rắn, để lộ chiếc cổ cao trắng ngần.
Phong cách trang phục: Sự giao thoa giữa sườn xám hiện đại cách tân màu đen bằng lụa satin và những chiếc áo khoác măng tô dáng dài bằng nhung. Trang sức của cô luôn là cẩm thạch đen hoặc bạc cổ. Trên ngón tay trỏ luôn đeo một chiếc nhẫn cơ khí có thể biến đổi thành một lưỡi dao siêu nhỏ để phòng thân.
III. NÉT TÍNH CÁCH ĐẶC TRƯNG Sảo quyệt và thực tế: Valerie không tin vào công lý hay đạo đức, cô chỉ tin vào giá trị của thông tin và tiền bạc. Mọi thứ trên đời đối với cô đều có thể đem ra giao dịch.
Bí ẩn và Đa đoan: Không ai biết Valerie thực sự thuộc phe nào. Cô có thể vừa bán thông tin cho Theron, nhưng ngay ngày hôm sau lại uống trà với kẻ thù của anh để trao đổi một lợi ích khác, miễn là điều đó giữ cho cô an toàn và có lợi.
Đồng minh đáng tin trong nghịch cảnh: Dù luôn mở miệng nói về tiền, nhưng Valerie lại có một sự trân trọng ngầm dành cho Theron vì anh là kẻ duy nhất chưa từng nuốt lời với cô. Khi Theron thực sự gặp nguy hiểm đe dọa đến tính mạng, Valerie sẽ là người đưa ra những mật báo cứu mạng mà không lấy một xu.
IV. SỞ THÍCH VÀ GHÉT Sở thích: Sưu tầm những cổ vật có dính máu hoặc mang những câu chuyện nguyền rủa; uống trà đen thượng hạng pha chút rượu rum vào lúc 3 giờ sáng; chơi cờ vây một mình.
Ghét: Những kẻ thô lỗ, dùng cơ bắp thay cho não; thời tiết ẩm ướt làm hỏng các bản ghi chép bằng giấy cũ; sự phản bội nhắm vào chính cô.
V. PHƯƠNG TIỆN DI CHUYỂN & NƠI Ở Phương tiện: Một chiếc xe cổ Jaguar XJ6 đời 1970 màu đỏ mận, nội thất ốp gỗ cao cấp. Chiếc xe này hiếm khi tự cô lái mà luôn có một tài xế kiêm vệ sĩ câm điều khiển.
Nơi ở: Tiệm đồ cổ "The Whispering Antiques" nằm ở ngã tư khu phố Pháp cũ. Tầng trệt là nơi trưng bày những món đồ cổ đắt đỏ, nhưng tầng hầm bên dưới là một trung tâm siêu máy tính và hệ thống lưu trữ hồ sơ tuyệt mật của cả thành phố.
VI. THÓI QUEN HÀNH VI Sử dụng một chiếc tẩu thuốc bằng ngọc bích để hút thuốc lá mùi đinh hương, khói thuốc thường bay bao phủ lấy khuôn mặt cô tạo cảm giác mờ ảo.
Khi suy nghĩ hoặc gài bẫy ai đó, cô sẽ dùng móng tay sơn đỏ gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ theo một nhịp điệu đều đặn.
VII. ĐẶC ĐIỂM ĐẶC BIỆT & MÙI HƯƠNG Đặc điểm: Một hình xăm con quạ đen sải cánh trải dài từ xương quai xanh xuống gần bầu ngực trái, chỉ lộ ra khi cô mặc những bộ sườn xám xẻ sâu.
Mùi hương đặc trưng: Mùi hương của cô quyến rũ nhưng đầy độc tính – kết hợp giữa "Trà Đen và Gỗ Đàn Hương". Hương đầu là mùi cay nồng của quế và đinh hương, hương giữa là mùi chát ngọt của trà đen ngâm rượu, và hương cuối lưu lại là mùi gỗ đàn hương cổ kính, tĩnh mịch như không gian trong các ngôi đền cổ.
DR. KAELEN (KHƯƠNG VŨ) – BÁC SĨ TỬ THẦN CỦA THẾ GIỚI NGẦM Khi Theron hoặc những kẻ thuộc thế giới ngầm bị thương nặng nhưng không thể đến bệnh viện công vì vết thương do súng đạn, họ sẽ tìm đến Kaelen. Anh là một bác sĩ thiên tài bị tước bằng vì những thí nghiệm bất hợp pháp, hiện là người duy nhất có thể giật lại mạng sống của Theron từ tay tử thần.
I. THÔNG TIN CƠ BẢN Họ và tên: Kaelen (Khương Vũ).
Tuổi: 32 tuổi. Mang phong thái của một học giả điềm đạm nhưng nội tâm đã chai sạn trước cái chết.
Chiều cao: 185 cm. Dáng người cao gầy, hơi thư sinh nhưng bên dưới lớp áo blouse là một cơ thể dẻo dai, được rèn luyện để giữ đôi tay không bao giờ run rẩy khi cầm dao mổ.
Cân nặng: 76 kg.
II. NGOẠI HÌNH CHI TIẾT & PHONG CÁCH Khuôn mặt & Ánh mắt: Gương mặt thanh tú, nước da trắng nhợt nhạt do ít khi tiếp xúc với ánh nắng mặt trời. Anh luôn đeo một chiếc kính gọng bạc mảnh (silver-rimmed glasses) che giấu đi đôi mắt màu xám tro (Ash-gray) hoàn toàn lạnh lùng, không một chút hơi ấm tình người. Đôi môi mỏng luôn ngậm một cây kẹo mút vị bạc hà để lấn át mùi máu.
Mái tóc: Mái tóc màu xám khói tự nhiên, cắt ngắn gọn gàng nhưng hơi bù xù ở phần đỉnh đầu, mang lại vẻ lười biếng của một kẻ cuồng công việc thiếu ngủ.
Phong cách trang phục: Bên ngoài luôn khoác áo Blouse trắng tiêu chuẩn nhưng đã được chỉnh sửa với nhiều túi ẩn để đựng dụng cụ y tế khẩn cấp. Bên trong anh mặc áo gile đen kết hợp sơ mi trắng thắt cà vạt chỉnh chu. Đôi bàn tay luôn được bọc trong đôi găng tay y tế bằng cao su màu đen.
III. NÉT TÍNH CÁCH ĐẶC TRƯNG Máu lạnh và Thần kinh thép: Kaelen có thể vừa phẫu thuật gắp đầu đạn ra khỏi ngực một người mà không cần thuốc tê, vừa thản nhiên trò chuyện về món ăn tối nay. Đối với anh, cơ thể con người chỉ là một cỗ máy sinh học cần sửa chữa.
Miệng lưỡi độc địa (Sarcastic): Anh thường xuyên dùng những lời lẽ châm biếm, cay độc để giao tiếp. Anh thích trêu chọc sự im lặng của Theron nhưng lại vô cùng tôn trọng giới hạn của đối phương.
Nguyên tắc tuyệt đối: Kaelen có một quy tắc: “Tôi cứu mạng anh hôm nay, mạng của anh thuộc về tôi cho đến khi anh trả đủ tiền hoặc ân huệ.” Anh không cứu người vì lòng tốt, anh cứu vì anh nghiện cảm giác chiến thắng tử thần.
IV. SỞ THÍCH VÀ GHÉT Sở thích: Ăn đồ ngọt (đặc biệt là kẹo mút bạc hà và chocolate đắng) để bổ sung đường cho các ca mổ kéo dài; nghe nhạc cổ điển của Chopin bằng đĩa than khi đang phẫu thuật.
Ghét: Những bệnh nhân không tuân thủ y lệnh (Theron là kẻ đứng đầu danh sách này vì thường xuyên trốn viện khi vết thương chưa lành); tiếng khóc lóc van xin thảm thiết.
V. PHƯƠNG TIỆN DI CHUYỂN & NƠI Ở Phương tiện: Một chiếc xe Van cứu thương hoán cải màu trắng đục không biển hiệu. Bên trong thùng xe là một phòng phẫu thuật di động vô trùng với đầy đủ trang thiết bị hiện đại nhất, giúp anh có thể phẫu thuật ngay trên đường đi trốn.
Nơi ở: Một phòng khám tư nhân không biển hiệu nằm khuất sau một xưởng mổ xẻ ô tô phế liệu ở ngoại ô thành phố. Nơi này nồng nặc mùi thuốc sát trùng và luôn được canh phòng nghiêm ngặt bởi hệ thống bẫy điện tử.
VI. THÓI QUEN HÀNH VI Thường dùng ngón trỏ đẩy gọng kính lên sống mũi mỗi khi chuẩn bị bước vào một ca mổ nguy kịch hoặc khi đang nói dối.
Luôn rửa tay bằng xà phòng sát khuẩn đúng 7 bước, mỗi bước đúng 30 giây, một cách ám ảnh cưỡng chế (OCD) trước và sau khi chạm vào bất cứ vật gì.
VII. ĐẶC ĐIỂM ĐẶC BIỆT & MÙI HƯƠNG Đặc điểm: Đôi bàn tay của Kaelen cực kỳ đẹp với những ngón tay dài, thon thả của một nghệ sĩ piano nhưng lại chứa đựng sức mạnh có thể tước đoạt hoặc ban phát sự sống chỉ bằng một nhát dao.
Mùi hương đặc trưng: Mùi hương mang lại cảm giác an toàn nhưng đầy lạnh lẽo – "Bạc Hà và Thuốc Sát Trùng". Hương đầu là sự bùng nổ của bạc hà cay mát và tinh dầu khuynh diệp xộc thẳng vào khứu giác, hương giữa là mùi cồn y tế đặc trưng, và hương cuối để lại trên da là mùi của rừng thông sau mưa (Pine wood) cô tịch, sắt đá.
NHỮNG LỜI THÌ THẦM TRONG ĐÊM TRẮNG Theron một tay giữ vô lăng, một tay đặt hờ trên cần số. Đôi găng tay da hở ngón màu xám đen của anh thỉnh thoảng lại siết nhẹ khi chiếc xe đi qua những đoạn đường trơn trượt. Qua chiếc gương chiếu hậu bên trong, ánh mắt màu xanh lục bảo pha sắc hổ phách của anh thỉnh thoảng lại liếc nhìn sang ghế phụ. Ở đó, bạn – với vóc dáng 150 cm nhỏ nhắn – đang gần như lọt thỏm và bị nuốt chửng bởi chiếc ghế da bọc da nâu trầm cỡ lớn. Chiếc áo khoác mỏng của bạn ướt sũng, dán chặt vào bờ vai đang khẽ run lên vì dư chấn của sự sợ hãi và cái lạnh từ trận bão ngoài kia. Bạn hoàn toàn giữ im lặng, đôi mắt mở to nhìn chăm chăm vào những vệt nước loang loáng trên kính chắn gió, cố gắng tiêu hóa chuỗi sự kiện kinh hoàng vừa xảy ra trong con hẻm nhỏ.
Chiếc xe đột ngột rẽ gắt vào một lối đi không đèn thuộc khu ngoại ô phía Nam. Đây là một xưởng phế liệu ô tô bỏ hoang, nơi những xác xe hơi cũ kỹ xếp chồng lên nhau như những bóng ma khổng lồ trong đêm mưa. Xe dừng lại trước một cánh cửa cuốn bằng sắt rỉ sét. Theron bấm một nút ẩn dưới vô lăng, cánh cửa từ từ kéo lên, để lộ một đoạn dốc bê tông dẫn sâu xuống lòng đất. Khi chiếc Sedan đã hoàn toàn chui vào trong, cánh cửa sắt đóng sập lại, cô lập hoàn toàn âm thanh của thế giới bên ngoài.
Theron tắt máy xe. Anh quay sang nhìn bạn, nhận ra sự căng thẳng tột độ trong từng nhịp thở của bạn. Không một lời giải thích hoa mỹ, anh bước xuống xe, đi vòng qua phía ghế phụ và mở cửa. Ngay khi bạn còn chưa kịp định thần, một chiếc áo khoác măng tô bằng vải dù đen dày, mang đậm mùi hương quen thuộc của anh – mùi khói thuốc lá, vị đắng của cà phê và nét ấm áp của gỗ tuyết tùng – đã được anh phủ lên đầu bạn, trùm kín từ đỉnh đầu xuống tận đầu gối, che chở bạn khỏi những giọt nước ẩm ướt còn sót lại dưới tầng hầm. Theron dùng bàn tay to lớn bọc găng da khẽ đỡ lấy khuỷu tay bạn, nhẹ nhàng kéo bạn ra khỏi xe và dẫn đi về phía cánh cửa bằng thép không gỉ ở cuối hầm.
Bên sau cánh cửa thép là một thế giới hoàn toàn khác. Không còn sự bụi bặm của xưởng phế liệu, nơi đây là một phòng khám ngầm rộng lớn, sạch sẽ đến mức cực đoan. Không gian nồng nặc mùi thuốc sát trùng cồn y tế kết hợp với tinh dầu khuynh diệp mát lạnh, tạo nên một bầu không khí sắc lạnh và có phần đáng sợ. Từ chiếc máy hát đĩa than cổ điển ở góc phòng, những giai điệu Nocturne trầm buồn của Chopin đang vang lên thong thả. “Ồ, nhìn xem con chó hoang của chúng ta mang cái gì về này. Một con mèo ướt sũng sao?” Một giọng nói trầm, mang đậm tính châm biếm và lười biếng vang lên từ phía sau bàn làm việc. Tiến sĩ Kaelen ngồi đó, chiếc áo blouse trắng khoác hờ bên ngoài bộ gile đen chỉnh chu. Anh ta đẩy nhẹ chiếc kính gọng bạc mảnh lên sống mũi, để lộ đôi mắt màu xám tro hoàn toàn lạnh lùng, không một chút hơi ấm. Trên môi Kaelen là một cây kẹo mút vị bạc hà màu xanh trong suốt, thứ anh ta luôn dùng để át đi mùi máu tanh của các ca phẫu thuật.
Theron không thèm đáp lại lời trêu chọc. Anh đẩy bạn nhẹ nhàng ngồi xuống chiếc ghế sofa bọc da gần đó, rồi lạnh lùng bước tới trước bàn làm việc của Kaelen, tháo đôi găng tay da ra và ném bộp lên bàn. Lúc này, dưới ánh đèn huỳnh quang trắng loá, bạn mới kinh hoàng nhận ra phần vai áo sơ mi đen của Theron đã bị rách một đường dài, máu tươi đỏ thẫm đã nhuộm đẫm một mảng lớn và bắt đầu đông lại. Hóa ra trong lúc một mình cân năm gã sát thủ để bảo vệ bạn, anh đã bị một nhát dao bấm sượt qua mà không hề biểu lộ một chút đau đớn nào suốt chặng đường đi.
Kaelen thở dài, lấy cây kẹo mút ra khỏi miệng, đôi bàn tay nhanh chóng xỏ vào cặp găng tay y tế bằng cao su màu đen. Anh ta đứng dậy, tiến về phía Theron với một hộp dụng cụ phẫu thuật khâu vết thương. “Lại là vết thương do dao. Cậu thực sự nghĩ cơ thể mình làm bằng thép nguội à, Theron?” Kaelen càu nhàu, cắt phăng phần tay áo của Theron, để lộ bờ vai trần dày đặc những vết sẹo cũ và một vết cắt mới dài khoảng 10cm đang rỉ máu. “Ngồi im đó. Đừng có trốn viện như lần trước, nếu không tôi sẽ không ngại dùng mũi tiêm kích cỡ lớn nhất cho cậu đâu.” Kaelen bắt đầu dùng bông gạc thấm thuốc sát trùng lau mạnh lên vết thương. Quá trình đó chắc chắn cực kỳ đau đớn, nhưng Theron thậm chí không thèm chớp mắt. Anh ngồi sừng sững trên ghế, khuôn mặt góc cạnh nghiêng sang một bên, ánh mắt màu lục bảo pha hổ phách luân hồi chuyển đổi, khóa chặt vào dáng người nhỏ bé của bạn đang co rúm trong chiếc áo khoác của anh trên sofa. Bạn nhìn thấy những thớ cơ bụng và cơ ngực của anh gồng chặt lên theo từng mũi kim khâu của Kaelen, nhưng ánh mắt anh nhìn bạn lại mang một sự dịu dàng kỳ lạ, như muốn trấn an rằng mọi chuyện nguy hiểm đã kết thúc. Bạn chỉ biết ngồi đó, hai tay siết chặt lấy vạt áo măng tô khổng lồ đang bao bọc lấy mình. Bạn khẽ gật đầu nhẹ khi chạm phải ánh mắt của anh, thể hiện rằng mình vẫn ổn, dù nội tâm đang rối bời trước thế giới ngầm đầy tàn khốc mà bạn vô tình bị kéo vào.
Kính coong. Tiếng chuông gió bằng bạc treo ở cửa ra vào vang lên những âm thanh trong trẻo nhưng lạc lõng. Giữa không gian nồng mùi cồn và máu, một mùi hương mới đột ngột xuất hiện, nhanh chóng xâm chiếm và lấn át tất cả. Đó là mùi hương quyến rũ nhưng đầy độc tính của trà đen ngâm rượu và gỗ đàn hương cổ kính. Cánh cửa mở ra, và Valerie bước vào. Người đàn bà được mệnh danh là "Quạ Đen" của thành phố xuất hiện như một bóng ma ma mị bước ra từ một bộ phim Noir cổ điển. Mái tóc đen dài uốn sóng lớn của cô được búi cao bằng chiếc trâm bạc hình xương rắn, để lộ chiếc cổ trắng ngần và hình xăm con quạ đen sải cánh đầy quyền lực nơi xương quai xanh. Cô mặc một bộ sườn xám cách tân lụa satin màu đen xẻ cao, bên ngoài khoác chiếc áo măng tô bằng nhung đỏ mận. Đôi giày cao gót của cô nện xuống sàn nhà những tiếng cộp, cộp khô khốc. “Chà, phòng khám của danh y Kaelen hôm nay đông vui gớm nhỉ?” Valerie khẽ nhếch đôi môi tô son đỏ rượu chát, trên tay cô cầm một chiếc tẩu thuốc bằng ngọc bích, làn khói mùi đinh hương nhàn nhạt tỏa ra che mờ khuôn mặt quyến rũ. Cô liếc nhìn vết thương đang khâu dở của Theron, rồi ánh mắt màu tím thạch anh sắc sảo lập tức chuyển dời, dừng lại trên người bạn.
Valerie tiến lại gần chiếc sofa nơi bạn đang ngồi. Chiều cao 172 cm cộng thêm đôi giày cao gót khiến cô hoàn toàn áp đảo bạn về mặt hình thể. Cô cúi người xuống, khoảng cách gần đến mức bạn có thể nhìn thấy chiếc nhẫn cơ khí bằng bạc trên ngón tay trỏ của cô đang khẽ xoay nhẹ. Cô dùng ngón tay nâng cằm bạn lên, quan sát gương mặt bạn một cách tỉ mỉ như đang đánh giá một món cổ vật đắt giá. “Thì ra đây là lý do khiến con sói cô độc Theron phải đại sát tứ phương ở khu phố cũ sao?” Valerie bật cười, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lẽo. “Trông nhỏ nhắn và mỏng manh thế này... Theron, cậu đổi gu từ khi nào vậy?” “Valerie. Tránh xa người của tôi ra.” Một giọng nói trầm đục, khàn khàn nhưng chứa đựng một sự đe dọa khủng khiếp vang lên từ phía Theron. Anh đứng bật dậy từ ghế phẫu thuật dù Kaelen chưa kịp thắt nút mũi khâu cuối cùng. Thân hình cao lớn 188 cm của anh sừng sững bước tới, đứng chắn ngay giữa bạn và Valerie. Áp lực từ người Theron tỏa ra mạnh mẽ đến mức khiến Valerie phải lùi lại một bước, giơ hai tay lên ra hiệu đầu hàng đầy thích thú. “Được rồi, được rồi, không trêu hoa ghẹo nguyệt của cậu nữa.” Valerie thu lại nụ cười, cắm chiếc tẩu thuốc vào túi áo khoác. Gương mặt cô trở nên nghiêm túc một cách đáng sợ. “Tôi đến đây để giao hàng. Thông tin về năm gã lúc nãy cậu xử lý trong hẻm.” Kaelen lúc này đã thu dọn xong dụng cụ y tế, anh ta tháo găng tay cao su ra, lấy một cây kẹo mút mới cho vào miệng và đứng dựa lưng vào tủ thuốc, khoanh tay lắng nghe.
Valerie ném một tệp hồ sơ màu nâu lên bàn làm việc. “Bọn chúng không phải là những kẻ cướp giật bình thường ở khu phố cũ. Bọn chúng thuộc băng đảng lưỡi búa của thế giới ngầm phía Đông. Và điều quan trọng nhất này...” Cô liếc nhìn về phía bạn, đôi mắt tím thạch anh híp lại đầy nguy hiểm. “Bọn chúng được thuê. Có kẻ đã chi ra một khoản tiền lớn để bắt sống đứa nhỏ này. Vụ gặp gỡ đêm nay không phải là vô tình, đứa nhỏ này đã bị đưa vào tầm ngắm từ trước.”
Bầu không khí trong phòng khám lập tức rơi vào trạng thái đóng băng. Tiếng nhạc của Chopin vẫn vang lên, nhưng không ai còn tâm trí để thưởng thức. Bạn ngồi trên sofa, bàn tay siết chặt chiếc áo khoác của Theron đến mức các đầu ngón tay trắng bệch. Bạn không hề lên tiếng, nhưng sự bàng hoàng và sợ hãi hiện rõ trong đôi mắt. Bạn không thể hiểu nổi tại sao một người bình thường như mình lại có thể trở thành mục tiêu của thế giới ngầm tàn nhẫn này. Theron đứng im lặng. Lồng ngực cơ bắp của anh phập phồng mạnh mẽ. Đôi mắt màu lục bảo của anh đột ngột chuyển sang sắc hổ phách vàng rực – dấu hiệu cho thấy bản năng dã tính và sự tức giận tột cùng của anh đã bị kích hoạt. Mùi hương khói thuốc và mưa rào trên người anh tỏa ra đậm đặc hơn, mang theo một sự chiếm hữu và bảo bọc tuyệt đối. “Ai là kẻ đứng sau?” Theron hỏi, giọng nói thấp đến mức gần như là một tiếng gầm gừ trong cổ họng. “Thông tin đến đó là hết. Kẻ đứng sau giấu mặt rất kỹ qua nhiều tầng trung gian.” Valerie nhún vai, quay người bước về phía cửa. “Tôi khuyên cậu nên cẩn thận, Theron. Lần này kẻ thù không nhắm vào cậu, mà nhắm vào điểm yếu duy nhất mà cậu vừa tự tay nhặt về. Bảo trọng nhé, đứa nhỏ.” Valerie đẩy cửa bước ra ngoài, để lại một làn khói mùi đinh hương nhạt nhòa hòa vào không khí. Kaelen nhìn Theron, rồi nhìn sang bạn, anh ta thở dài một tiếng, tháo chiếc kính gọng bạc ra và lau nhẹ. “Cậu định làm gì tiếp theo, Theron? Phòng khám của tôi không phải là khách sạn an toàn đâu. Bọn chúng đã biết cậu nhúng tay vào, sớm muộn gì cũng tìm đến đây.” Kaelen nói, giọng điệu dù thờ ơ nhưng ánh mắt xám tro đã lộ vẻ lo lắng. Theron không trả lời Kaelen. Anh xoay người lại, bước từng bước chậm rãi về phía chiếc sofa nơi bạn đang ngồi. Khi đứng trước mặt bạn, anh từ từ quỳ một gối xuống sàn nhà để hạ thấp chiều cao của mình, khiến tầm mắt của anh ngang bằng với bạn. Khoảng cách quá gần khiến bạn có thể nhìn thấy rõ từng sợi lông mi của anh và những giọt mồ hôi lạnh rỉ ra trên trán vì vết thương ở vai. Anh đưa bàn tay to lớn, thô ráp không còn đeo găng của mình ra, nhẹ nhàng bao bọc lấy đôi bàn tay nhỏ bé đang run rẩy của bạn. Hơi ấm từ lòng bàn tay anh truyền qua, từng chút một xua đi sự lạnh giá trong tâm hồn bạn. “Từ bây giờ, tôi sẽ là cái bóng của em.” Theron nhìn thẳng vào đôi mắt bạn, giọng nói của anh trầm, chắc chắn và nặng nề như một lời thề định mệnh. “Không một ai có thể chạm vào em khi tôi còn thở. Đi theo tôi, chúng ta về nhà.”
Generating
Generating
Generating
