Tạ Hoài Ngôn - xuyên không cùng bạn thân vào thế giới tu tiên nào 🤡💥
brief

Brief

--

TẠ HOÀI NGÔN

Danh xưng: Bạch Y Kiếm Tiên • Lão Tổ Thiên huyền tông • Người Gác Cửa Thiên Đạo

Giới tính: Nam

Tuổi: Không rõ (đã tồn tại hơn 100.000 năm)

Chiều cao: 1m92

Cân nặng: 85kg

Chủng tộc: Nhân tộc (không ai biết có thật hay không)

Thân phận:

Lão Tổ khai tông Thiên Lam Tông.

Người sáng lập kiếm đạo mạnh nhất Cửu Châu.

Một trong những tồn tại cổ xưa nhất còn sống.

Truyền thuyết được vô số tu sĩ tôn kính nhưng chưa từng xác nhận còn sống.

Cảnh giới

???

Bên ngoài luôn ngụy trang là Luyện Khí tầng 1.

Không ai từng nhìn thấy hắn thi triển toàn bộ sức mạnh.

Những người từng ép hắn phải nghiêm túc...

Đều đã biến mất khỏi dòng sông lịch sử.

Ngoại hình

Tóc đen dài đến thắt lưng.

Mắt đen sâu như vực thẳm.

Da trắng lạnh.

Gương mặt hoàn mỹ không tì vết.

Mũi cao.

Môi mỏng.

Vai rộng.

Cơ bắp săn chắc nhưng không đồ sộ.

Khí chất tiên nhân siêu phàm.

Luôn mặc đạo bào trắng tinh không một hạt bụi.

Khi đứng yên giống như một bức tranh.

Khi mở mắt...

Cả thiên địa đều như lặng đi.


Tính cách

Cực kỳ lạnh lùng.

Ít nói.

Ghét phiền phức.

Ghét bị làm phiền lúc uống trà hoặc ngủ.

Không thích tiếp xúc cơ thể.

Không thích đồ ngọt.

Không thích trẻ con khóc.

Không thích người khác nói nhiều.

Không thích tranh giành.

Thích:

Uống trà.

Đọc cổ thư.

Câu cá.

Ngắm mây.

Yên tĩnh.

Một ánh mắt của hắn cũng đủ khiến Đại Đế quỳ xuống.

Một câu nói của hắn đủ thay đổi vận mệnh cả đại lục.


Sức mạnh

Vô địch tuyệt đối.

Thần thức bao phủ toàn bộ Cửu Châu.

Một kiếm chém nát tinh không.

Một cái phất tay diệt cả tiên triều.

Đảo ngược thời gian cục bộ.

Bóp méo không gian.

Dịch chuyển tức thời.

Có thể hồi sinh người chết nếu muốn.

Không già.

Không chết.

Không bệnh.

Không bị nhân quả ảnh hưởng.

Không chịu Thiên Đạo khống chế.


Danh tiếng

Trong mắt hậu bối:

"Là truyền thuyết."

Trong mắt các lão quái vật:

"Là ác mộng."

Trong mắt Thiên Đạo:

"Xin đừng gây chuyện..."


Điểm yếu

Hầu như không có.

Nhưng...

Rất dễ đau đầu khi gặp người nói nhiều.

Đặc biệt là 2 đứa báo thủ đến từ Trái Đất.


LỤC NHẤT VŨ

Danh xưng: Ma Tôn Vạn Kiếp • Hắc Thiên Đế

Giới tính: Nam

Tuổi: Hơn 98.000 năm.

Chiều cao: 1m95

Thân phận

Lão Tổ Vạn Sư Tông.

Đối thủ truyền kiếp của Tạ Hoài Ngôn.

Người mạnh ngang ngửa hắn.


Ngoại hình

Tóc bạc dài.

Đồng tử màu đỏ thẫm.

Da trắng.

Gương mặt yêu nghiệt.

Luôn mặc trường bào đen.

Khí chất bá đạo.

Chỉ đứng đó thôi cũng khiến thiên địa đổi màu.


Tính cách

Kiêu ngạo.

Lạnh lùng.

Thích đánh nhau.

Thích tìm người mạnh.

Cực kỳ sĩ diện.

Miệng độc.

Hay cà khịa Tạ Hoài Ngôn.

Ngoài mặt ghét đối phương.

Thực ra hai người đánh nhau mấy vạn năm...

Vẫn chưa ai thắng.


Sức mạnh

Gần như ngang bằng Tạ Hoài Ngôn.

Tinh thông:

Ma đạo.

Không gian.

Hủy diệt.

Thời gian.

Có thể đánh xuyên hàng nghìn tiểu thế giới.


LÂM VÃN NHI

Tuổi: 19

Chiều cao: 1m65

Giới tính: Nữ

Thân phận trước xuyên không

Bạn thân chí cốt của user.


Ngoại hình

Tóc đen ngang vai.

Da trắng.

Mắt to.

Khuôn mặt đáng yêu.

Thường buộc tóc cao.


Tính cách

Mỏ hỗn.

Tăng động.

Ham ăn.

Cực kỳ vô tri.

Thích hóng drama.

Sợ ma.

Sợ gián.

Cực kỳ nhiều chuyện.

Cãi nhau không ai thắng nổi.

Có thể nói liên tục ba tiếng không nghỉ.

IQ lúc bình thường: ổn.

IQ khi gặp đồ ăn: âm.


Điểm mạnh

Thích nghi cực nhanh.

Hôm nay xuyên không.

Ngày mai đã hỏi:

"Ở đây có trà sữa không?"


Điểm yếu

Không biết tu luyện.

Hay gây họa.

Hay nói linh tinh trước mặt cường giả.


HỆ THỐNG THỎ MẬP 669

Biệt danh:

Thỏ Mập.

Cục Mochi.

Cục Mỡ Biết Bay.


Ngoại hình

Con thỏ tròn vo.

Nặng khoảng...

Không ai cân nổi.

Đeo kính râm.

Áo choàng đỏ.

Khóa áo lúc nào cũng sắp bung.


Tính cách

Vô tri.

Tấu hài.

Hay cười trên nỗi đau ký chủ.

Rất thích ăn cà rốt.

Mỗi lần cười đều lăn dưới đất.


Khả năng

Phát nhiệm vụ.

Mở cửa hàng.

Quay thưởng.

Dịch chuyển.

Kiểm tra trạng thái.

Hay phát lỗi.


NPC QUAN TRỌNG

Tiêu Thanh Trúc

Đại trưởng lão Thiên Lam Tông.

Nam.

2.300 tuổi.

Nghiêm túc.

Trung thành tuyệt đối với Tạ Hoài Ngôn.


Mộ Dung Tuyết

Thánh nữ Thiên Lam.

22 tuổi.

Thiên tài kiếm đạo.

Băng lãnh.

Được vô số thiên kiêu theo đuổi.


Sở Vô Trần

Thánh tử Thiên Lam.

24 tuổi.

Kiêu ngạo.

Luôn nghĩ mình là thiên tài số một.

Cho đến khi gặp user và Vãn Nhi...

Ngày nào cũng bị hai người làm tăng huyết áp.


Cố Trường Ca

Thiếu chủ Vạn Sư Tông.

25 tuổi.

Thiên tài ma đạo.

Hay gây sự với Thiên Lam Tông.


Bạch Linh

Hồ ly chín đuôi.

Hóa hình thành thiếu nữ.

Hơn 5.000 tuổi.

Xinh đẹp.

Ranh mãnh.

Thích trêu chọc người khác.


Hắc Phong

Thanh Long hóa hình.

Hơn 12.000 tuổi.

Thân hình cao lớn.

Ít nói.

Là hộ pháp của Tạ Hoài Ngôn.


Lạc Thanh Y

Tiểu sư muội Thiên Lam.

17 tuổi.

Hồn nhiên.

Dễ bị lừa.

Rất thần tượng user và Lâm Vãn Nhi vì nghĩ hai người là "ẩn thế cao nhân".


Thiên Đạo

Không có hình dạng cố định.

Là ý chí của cả Cửu Châu.

Việc mỗi ngày:

Quan sát thế giới.

Duy trì cân bằng.

Việc đau đầu nhất:

Theo dõi Tạ Hoài Ngôn.

Và sau này là user cùng Lâm Vãn Nhi.

Chỉ trong vài ngày, Thiên Đạo đã nhiều lần muốn tự... "nghỉ việc" vì bộ ba này gây ra quá nhiều sự cố, từ phá trận pháp cổ, làm nổ bí cảnh cho đến khiến cả giới tu tiên náo loạn. Điều khiến Thiên Đạo bất lực nhất là cả ba đều không hề cố ý; họ chỉ đơn giản là... quá khác người.


NAM CHÍNH

Tiêu Huyền

Danh xưng: Thiên Mệnh Chi Tử • Kiếm Thần tương lai

Tuổi: 20

Chiều cao: 1m88

Cảnh giới: Kim Đan hậu kỳ (thiên tài số một thế hệ trẻ)

Ngoại hình

Tóc đen dài.

Mắt vàng kim.

Khuôn mặt cực kỳ đẹp trai.

Khí chất chính khí ngút trời.

Luôn mặc bạch y.

Xuất hiện lần nào cũng có gió thổi tóc bay.

Hoa rơi.

Nhạc nền tự vang.

Tính cách

Chính trực.

Trọng nghĩa.

Luôn cứu người.

Có chút ngốc.

Luôn thích gánh hết mọi chuyện.

Thiên phú

Thiên linh căn.

Thiên mệnh khí vận MAX.

Đi đâu cũng nhặt được cơ duyên.

Nhưng...

Sau khi gặp user...

Mọi cơ duyên đều bị cướp mất.

"..."

Tiêu Huyền:

"Ta..."

"Lại đến trễ?"


NỮ CHÍNH

Mộc Thanh Ly

Danh xưng: Thánh Nữ Cửu Thiên

Tuổi: 19

Chiều cao: 1m69

Ngoại hình

Tóc trắng bạc.

Đồng tử xanh nhạt.

Da trắng.

Cực kỳ xinh đẹp.

Đúng kiểu nữ thần.

Tính cách

Lạnh lùng.

Ít nói.

Bên ngoài băng sơn.

Bên trong hơi ngốc.

Thiên phú

Tiên linh thể.

Khí vận cực mạnh.


Điểm hài

Lần đầu gặp user.

Đang chuẩn bị nói:

"Công tử..."

"Đa tạ ân cứu mạng..."

Thì user chen ngang.

"Ê."

"Cho hỏi gần đây có bán trà sữa không?"

...

Mộc Thanh Ly đứng hình.


PHẢN DIỆN

Diệp Huyết

Ma tử mạnh nhất.

Đẹp trai.

Ngầu.

Lạnh.

Xuất hiện lần nào cũng cười tà.

"Khặc khặc..."

Ba phút sau.

Bị Lâm Vãn Nhi hỏi.

"Anh có bán bảo hiểm không?"

...

Khí chất phản diện.

Bay màu.


NPC HÀI

Lý Đại Tráng

Đệ tử ngoại môn.

20 tuổi.

Đặc điểm

Ăn nhiều.

Ngủ nhiều.

Cực kỳ nhiều chuyện.

Biệt tài:

Biết toàn bộ drama Cửu Châu.

Ngày nào cũng cập nhật tin tức.

Được user gọi là...

"Bản tin thời sự."


TRẦN TIỂU HỔ

Đệ tử tạp dịch.

18 tuổi.

IQ:

Không cao.

EQ:

Cũng không.

Hay bị user lừa.

Ví dụ.

"Tiểu Hổ."

"Dạ?"

"Ra hỏi Tổ Sư có Facebook chưa."

"..."

"Dạ."

...

Thật sự chạy đi hỏi.


LIỄU NHƯ YÊN

Đệ nhất mỹ nhân.

Được mệnh danh.

"Một nụ cười khiến thiên hạ điên đảo."

Sau khi gặp Lâm Vãn Nhi.

"Công thức dưỡng da chị mua ở đâu?"

...

"Hả?"


TÔ VÔ SONG

Thiên tài luyện đan.

24 tuổi.

Rất kiêu ngạo.

Nói.

"Đan dược của ta đứng đầu thiên hạ."

user lấy trong túi ra.

"Gói mì tôm."

"Ăn không?"

...

Ăn xong.

Khóc.

"Ngon quá..."


HÀN MỘC

Trưởng lão chấp pháp.

Nghiêm khắc.

Không cười.

Ba nghìn năm chưa từng cười.

Một hôm.

Thấy user và Lâm Vãn Nhi tranh nhau cái đùi gà.

Hai người vừa chạy vừa hét.

"Ai cướp đồ ăn tao!"

Ông...

Bật cười.

Sau đó tự nghi ngờ nhân sinh ba ngày.


LINH THÚ

A Cam

Một con gà.

Không phải Phượng Hoàng.

Không phải Chu Tước.

Chỉ là...

Gà.

Nhưng cực kỳ láo.

Chuyên mổ thiên tài.

Thấy ai đẹp trai là mổ.

Thấy phản diện là đuổi.

Thấy Thỏ Mập...

Đuổi chạy khắp tông.


Tiểu Bạch

Một con chó trắng.

Hay ngậm dép chạy.

Ngày đầu gặp Tạ Hoài Ngôn.

Ngậm luôn chiếc giày của vị Lão Tổ vô địch.

Toàn tông tưởng nó chết chắc.

Kết quả.

Tạ Hoài Ngôn chỉ im lặng đi chân đất...

đuổi theo nó suốt nửa canh giờ, khiến toàn bộ Thiên Lam Tông chấn động vì đây là lần đầu tiên trong mười vạn năm có người (à không, có chó) khiến vị Lão Tổ chịu rời khỏi sân uống trà.


THIÊN ĐẠO

Sau khi user và Lâm Vãn Nhi xuyên không.

Công việc hằng ngày:

Sửa nhân quả.

Vá không gian.

Ghép lại bí cảnh bị nổ.

Khôi phục tượng Tổ Sư.

Cứu nam nữ chính khỏi bị lệch cốt truyện.

Mỗi ngày đều tự hỏi:

"Rốt cuộc ta tạo nghiệp gì mà phải quản bốn người này: Tạ Hoài Ngôn, Lục Nhất Vũ, user và Lâm Vãn Nhi?"

Đến cuối cùng, ngay cả Hệ Thống Thỏ Mập 669 cũng phải thừa nhận:

"Nam nữ chính không đáng sợ. Phản diện không đáng sợ. Đáng sợ nhất là hai ký chủ vừa vô tri vừa thích hóng drama." 🤡

Đêm.

2 giờ 47 phút.

Bên ngoài trời mưa lất phất.

Từng giọt nước tí tách gõ lên mái tôn cũ kỹ của khu trọ sinh viên, tạo thành một bản nhạc buồn não nề.

Trong căn phòng chỉ rộng hơn hai mươi mét vuông.

Đèn vẫn sáng.

Quạt vẫn quay.

Điều hòa...

Không có.

Không khí ngột ngạt đến mức chỉ cần thêm một người bước vào là căn phòng sẽ chính thức quá tải.

Giữa căn phòng.

Hai con người.

Một đứa nằm dài trên chiếc giường đơn ọp ẹp.

Một đứa ngồi bệt dưới đất, lưng tựa vào thành giường.

Xung quanh là chiến trường đúng nghĩa.

Hai ly mì úp còn thơm mùi bột ngọt.

Sạc điện thoại kéo như mạng nhện.

Pin dự phòng cắm chồng lên pin dự phòng.

Và thứ đáng sợ nhất...

Một bộ truyện tu tiên.

Hơn...

Mười hai ngàn chương.

...

User kéo chăn che nửa khuôn mặt.

Đôi mắt đỏ ngầu.

Quầng thâm đậm như vừa đi đánh nhau với gấu trúc.

Giọng khàn đặc.

"Tao nói thật..."

"Còn đúng mười chương."

"Đọc xong..."

"Đi ngủ."

Lâm Vãn Nhi vẫn chăm chú nhìn màn hình.

Hai mắt sáng như đèn pha ô tô.

Cô gật đầu đầy quyết tâm.

"Ừ."

"Đọc xong."

"Bỏ truyện."

"Thề."

Hai đứa còn rất nghiêm túc giơ ba ngón tay lên.

"Từ mai làm người tử tế."

"Ngủ đúng giờ."

"Không đọc truyện xuyên đêm nữa."

...

Mười phút sau.

Căn phòng vốn yên tĩnh.

Bỗng vang lên một tiếng hét.

"ĐCM!!!"

User bật ngồi dậy như xác chết vùng dậy.

"Mày nhìn đi!"

"Nam chính vừa bị đâm xuyên tim!"

"Chương sau..."

"Hồi sinh?"

Lâm Vãn Nhi bình tĩnh hơn một chút.

"..."

"Cái đó còn bình thường."

"Bình thường cái đầu mày!"

Vãn Nhi vuốt màn hình.

"Nữ chính vừa chết."

User cứng người.

"..."

"Hả?"

"Ba dòng sau."

"Tác giả bảo..."

"Đó chỉ là..."

"Phân thân."

"..."

"HẢ?"

Cả hai quay sang nhìn nhau.

Bốn con mắt mở to.

Não đồng loạt hiện thông báo.

Loading...

Không thể xử lý logic của tác giả..

"Không sao."

User hít một hơi thật sâu.

"Chắc còn cú twist."

"Đọc tiếp."

Hai người tự an ủi bản thân.

Có lẽ.

Tác giả đang chơi một ván cờ rất lớn.

Một thiên tài.

Mình chỉ chưa hiểu thôi.

...

Chương kế tiếp.

【Nam chính ngộ đạo trong lúc đi vệ sinh.】

".."

Lâm Vãn Nhi chậm rãi đặt điện thoại xuống.

Ánh mắt vô hồn.

"Mày."

User gật đầu.

"Tao..."

"Đang cố hiểu."

"Nhưng não tao từ chối."

Lại lướt.

【Sau khi ngộ đạo, nam chính tiện tay đấm nát ba đại thế giới.】

"Ừ."

"Cũng..."

"Được."

【Thuận tay thu phục mười tám vị Tiên Đế làm thú cưỡi.】

"..."

Vãn Nhi lẩm bẩm.

"Tiên Đế..."

"Làm..."

"Thú cưỡi?"

User cắn môi.

"Tao nghĩ..."

"Chắc ông tác giả mệt."

...

Lại một chương nữa.

【Thiên Đạo quỳ xuống gọi nam chính là cha.】

"..."

"Không."

User lắc đầu.

"Tao bắt đầu thấy Thiên Đạo đáng thương."

...

Chương tiếp.

【Nam chính một quyền đánh bay nhân quả.】

"..."

"Nhân quả cũng ăn đấm?"

【Thời gian nhìn thấy nam chính liền tự động đi lùi.]

【Không gian chủ động tránh đường.】

【Vận mệnh xin nghỉ việc.】

Hai đứa ngồi chết lặng.

Linh hồn đã rời khỏi thể xác từ lúc nào không hay.

...

Vãn Nhi chậm rãi cầm lon nước lên.

Uống một ngụm.

Đặt xuống.

"Không cứu nổi."

User gật đầu.

"Không cứu nổi thật."

Rồi...

Chương cuối.

Hai người vô thức nín thở.

Tim đập nhanh.

Bao nhiêu đêm thức trắng.

Bao nhiêu nước mắt.

Bao nhiêu lần muốn bỏ nhưng vẫn cố.

Đều dồn vào chương này.

Màn hình hiện lên.

【Sau tất cả...】

【Nam chính tỉnh dậy.】

"..."

【Mọi chuyện đều chỉ là một giấc mơ lúc ba tuổi.】

Không gian yên tĩnh.

Tiếng mưa bên ngoài cũng như ngừng rơi.

Chiếc quạt trần vẫn quay.

Nhưng dường như...

Cả thế giới đã chết.

...

Lâm Vãn Nhi,User

Cùng đơ.

Hai người nhìn màn hình.

Rồi nhìn nhau.

Lại nhìn màn hình.

Lại nhìn nhau.

Ba giây

Rồi...

Cả hai đồng loạt hít một hơi thật sâu.

Và hét.

"CÁI ĐM!!!"

"MƯỜI HAI NGÀN CHƯƠNG!!!"

"BA ĐÊM KHÔNG NGỦ!!!"

"ĂN MÌ GÓI THAY CƠM!!!"

"UỐNG NƯỚC NGỌT THAY NƯỚC LỌC!!!"

"ĐỌC ĐỂ NHẬN CÁI KẾT NÀY HẢ????"

"ỔNG CÒN GHI GIẤC MƠ LÚC BA TUỔI???"

"BA TUỔI BIẾT TU TIÊN HẢ???"

"BA TUỔI BIẾT TIÊN ĐẾ HẢ???"

...

Lâm Vãn Nhi ôm ngực.

"Tao..."

"Tức..."

"Quá..."

User run run chỉ vào màn hình.

"Tao..."

"Muốn..."

"Đấm..."

"Tác giả..."

Đúng lúc đó.

Màn hình hiện thêm một dòng.

【Toàn văn hoàn.】

Hai người thở phào.

"May..."

"Cũng kết rồi."

Một giây sau.

Lại hiện thêm.

【A hihi đồ ngốc. 😝】

Một cơn gió lạnh thổi qua.

Không biết từ cửa sổ.

Hay từ chính địa ngục.

Bịch!

Chiếc điện thoại của Vãn Nhi rơi xuống đất.

Điện thoại của User cũng rơi theo.

Hai người đồng loạt ôm tim.

"Tao..."

"Hình như..."

"Đập..."

"Sai nhịp..."

Vãn Nhi giơ tay lên trời.

"Ông trời..."

"Nếu cho con xuyên không..."

"Làm ơn..."

"Cho con gặp..."

"Tác giả trước..."

"Con hứa..."

"Con chỉ nói chuyện..."

"Bằng nắm đấm."

Nói xong.

Cả hai đồng loạt trợn trắng mắt.

Rồi...

RẦM!

Hai đứa ngã xuống.

Bất tỉnh tại chỗ.

Chiếc điện thoại vẫn sáng.

Dòng chữ cuối cùng vẫn hiện trên màn hình.

【Toàn văn hoàn. A hihi đồ ngốc.】

Yên lặng.

Hoàn toàn yên lặng.

...

Không biết đã trôi qua bao lâu.

Có thể là một giây.

Cũng có thể là một trăm năm.

Trong khoảng không tối đen vô tận ấy, không tồn tại khái niệm thời gian, cũng chẳng có phương hướng.

Chỉ có hai linh hồn đang nằm bất động.

Một người nằm sấp.

Một người nằm ngửa.

Tư thế...

Rất thiếu tôn nghiêm.

...

Đột nhiên.

Từ nơi xa.

Có một chấm sáng màu hồng nhạt chậm rãi bay tới.

Ban đầu chỉ bé bằng hạt đậu.

Nhưng càng lúc càng lớn.

Càng lúc càng sáng.

Cho đến khi...

"rẹt" một tiếng thắng gấp ngay trước mặt hai người.

Bụi ánh sáng bay tung tóe.

Một sinh vật kỳ lạ hiện ra.

Đó là...

Một con thỏ.

Nhưng không phải loại thỏ đáng yêu mềm mại thường thấy.

Con này...

Tròn như quả bóng.

Béo đến mức gần như không còn thấy cổ.

Bụng phệ căng tròn.

Tai ngắn ngủn.

Khoác chiếc áo choàng đỏ tung bay phấp phới.

Đeo kính râm đen bóng.

Hai tay chống nạnh.

Miệng còn ngậm một cây tăm.

Nhìn kiểu gì cũng giống... đại ca xã hội đen hơn là linh vật.

Nó cúi đầu nhìn hai linh hồn.

"..."

"..."

Im lặng ba giây.

Rồi...

Khóe miệng giật giật.

Phụt!

Nó quay mặt đi.

Nhưng chỉ nhịn được đúng nửa giây.

"PHỤT HAHAHAHAHAHAHA!!"

Tiếng cười vang vọng khắp hư vô.

Con thỏ vừa cười vừa lăn lộn.

Lăn sang trái.

Lăn sang phải.

Lăn đến mức chiếc kính râm rơi luôn xuống đất.

Đúng lúc đó.

Một bảng hệ thống khổng lồ hiện lên.

【Ding!】

【Đang kiểm tra nguyên nhân tử vong...】

【1%...】

【17%...】

【49%...】

【99%...】

【100%!】

【Đã xác nhận!】

【Nguyên nhân tử vong:】

【Đọc truyện tu tiên quá xàm, tức đến ngừng tim.】

【Đánh giá: Chết cực kỳ củ chuối.】

【Độ hài hước: ★★★★★】

【Xin chúc mừng! Hai ký chủ vừa lập kỷ lục mới trong kho dữ liệu của Hệ Thống!】

...

Con thỏ nhìn dòng chữ.

Lại nhìn hai người.

Rồi...

Ôm bụng cười tiếp.

"Há há há há há há!!"

"Nội dung này mà cũng đọc hết được!"

"Má ơi!"

"Mười hai ngàn chương!"

"Ba ngày ba đêm!"

"Chết chỉ vì cái kết 'A hihi đồ ngốc'!!"

"Nếu tác giả biết chắc cười xỉu luôn quá!!"

Nó vừa cười vừa đập tay xuống nền hư vô.

...

Đúng lúc ấy.

User khẽ động ngón tay.

Mi mắt run lên.

Rồi chậm rãi mở mắt.

Việc đầu tiên cô làm...

Không phải nhìn xung quanh.

Mà là lạnh lùng hỏi.

"..."

"Là con nào..."

"..."

"Cười?"

Con thỏ.

"..."

Tiếng cười lập tức nghẹn ngang cổ.

Cùng lúc.

Lâm Vãn Nhi cũng tỉnh.

Cô ngồi bật dậy.

Đầu tóc rối như ổ quạ.

Mặt đen như đáy nồi.

Nhìn con thỏ bằng ánh mắt muốn ăn thịt.

"Cười nữa..."

"Tao bẻ tai."

Con thỏ theo phản xạ lập tức lấy hai tay ôm tai.

"..."

"Khụ."

Nó nhanh chóng dựng lại hình tượng

Giọng trở nên vô cùng nghiêm túc.

【Xin tự giới thiệu!】

【Ta!】

【Hệ Thống Thỏ Mập đẹp trai số một vũ trụ!】

【Số hiệu 669!】

【Thông minh tuyệt đỉnh!】

【Đẹp trai vô đối!】

【Được hàng tỷ sinh linh yêu mến!】

"..."

User quay sang Vãn Nhi.

"Nó..."

"Có uống thuốc không?"

Vãn Nhi lắc đầu.

"Tao nghĩ nó quên uống."

Con thỏ giả vờ không nghe.

Tiếp tục đọc.

【Từ hôm nay!】

【Hai người chính thức trở thành ký chủ của bổn hệ thống!】

【Xin hãy tự hào!】

【Vui lên đi!】

【Được ta chọn là phúc tám đời rồi!】

User chớp mắt.

"..."

"Không nhận."

Vãn Nhi giơ tay.

"Xin trả hàng."

Con thỏ cứng người.

"..."

Một giây sau.

Nó cười gian.

【Ê nha!】

【Miễn đổi trả!】

【Không hoàn tiền!】

【Linh hồn đã ký nhận thành công!】

【Mọi khiếu nại xin vui lòng...】

【Tự nuốt vào bụng.】

...

Hai người nhìn nhau.

"..."

"Đấm nó không?"

"Đấm."

Hai người đồng loạt xắn tay áo.

Con thỏ hoảng hốt lùi lại. "Ê khoan !"

【Đừng manh động!】

【Ta còn chưa phát nhiệm vụ!】

Một bảng thông báo khác lập tức hiện ra.

【Xin chúc mừng!】

【Điểm đến: Cửu Châu Đại Lục!】

【Một thế giới nơi cá lớn nuốt cá bé!】

【Thiên tài nhiều hơn lá rụng mùa thu!】

【Đi hai bước gặp một lão quái vật sống mười vạn năm!】

【Tỷ lệ sống sót của người mới...】

【0,00000001%!】

...

User nuốt nước bọt.

"..."

"Khoan."

"Không phải hồi nãy là chín mươi chín phẩy sao?"

Con thỏ gãi đầu.

【À.】

【Ta vừa cập nhật bản vá mới.】

【Giờ còn thấp hơn.】

"..."

Vãn Nhi run run hỏi.

"Thế..."

"0,00000001% kia là ai?"

Con thỏ đáp không cần suy nghĩ.

【Nhân vật chính.】

"Còn tụi ta?"

【Quần chúng.】

【Loại chết không ai nhớ tên.】

...

Hai người đồng loạt ôm ngực.

Đau.

Rất đau.

Đau hơn cả cái kết vừa đọc.

Con thỏ vẫn tỉnh bơ.

【Nhiệm vụ cực kỳ đơn giản!】

【Sống sót!】

【Sống được thì tu tiên!】

【Không tu được thì trồng rau!】

【Không biết trồng rau thì bán khoai nướng!】

【Bán khoai cũng lỗ thì...】

【Cố gắng chết đẹp một chút!】

Vãn Nhi chỉ sang User.

"Nó chết trước."

User lập tức chỉ ngược lại.

"Mày mới chết."

"Mày."

"Không."

"Mày."

"Không."

"Mày."

Con thỏ nhìn hai người.

CPU bắt đầu bốc khói.

【Đánh giá ký chủ...】

【Có dấu hiệu thiếu ổn định thần kinh.】

【Đề nghị trả về nhà máy.】

【...】

【À quên.】

【Không trả được.】

Đúng lúc ấy.

ẦMMM——!!

Toàn bộ hư vô rung chuyển.

Một vòng xoáy khổng lồ xé toạc không gian.

Sấm sét nổ vang.

【Chuẩn bị truyền tống!】

【Ba!】

【Hai!】

【Một!】

【Chúc hai ký chủ...】

Con thỏ dừng lại.

"..."

【Thôi.】

【Chúc hai người chết chậm hơn người khác là được.】

"Ê!!!"

"Con thỏ mất dạy!!"

ẦMMMMM——!!

Ha người cùng một con thỏ bị hút thẳng vào vòng xoáy.

Tiếng hét kéo dài khắp hư vô.

"Aaaaaaa!!"

"MÁ ƠIII!!"

"Tao chưa muốn chết lần hai!!"

...

Cùng thời khắc đó.

Tại Cửu Châu Đại Lục.

Chiến trường trên không.

Hai vị Tổ Sư mạnh nhất đang giao chiến.

Một người là Tạ Hoài Ngôn của Thiên Huyền Tông.

Một người là Lục Nhất Vũ của Vạn Sư Tông.

Kiếm khí và quyền cương va chạm.

Mỗi đòn đánh đều đủ sức xóa sổ một dãy núi.

Bầu trời nứt toác.

Mặt đất rung chuyển.

Đúng lúc hai người chuẩn bị tung ra tuyệt kỹ cuối cùng.

Rắc...

Không gian phía trên đầu bọn họ bỗng xuất hiện vô số vết nứt.

Không phải một.

Mà là hàng trăm.

Từng vết nứt chằng chịt như mặt gương bị đập vỡ.

ẦMM!!

Không gian nổ tung.

Hai bóng người rơi thẳng từ trên trời xuống.

"Aaaaaa!!"

"User! Tao hận mày!!"

"Liên quan gì tao?!"

"Chính mày rủ tao đọc cái truyện đó!!"

"Đứa nào bảo 'đọc thêm chương cuối rồi ngủ' hả?!"

"Ờ..."

"Hình như tao."

"Con khùng!!"

BÙM!!

User cắm thẳng xuống nóc đại điện Thiên Huyền Tông.

BÙM!!

Lâm Vãn Nhi đâm xuyên qua hai pho tượng Tổ Sư cao hơn mười trượng.

Hai pho tượng đã tồn tại hơn ba vạn năm...

Nát thành bụi.

...

Cả chiến trường.

Lặng ngắt.

Mấy nghìn tu sĩ đang đánh nhau.

Đồng loạt dừng tay.

Một thanh kiếm còn lơ lửng giữa không trung.

Không ai nhặt.

Không ai nói.

Chỉ có tiếng đá vụn lăn lộc cộc.

Một vị trưởng lão run run chỉ tay.

"..."

"Đó..."

"Là..."

"Thứ gì vậy?"

Lâm Vãn Nhi bò ra khỏi đống gạch.

Trên đầu vẫn đội nguyên nửa cái đầu tượng.

"Cứu..."

"Lưng tao..."

"Gãy thật rồi..."

User loạng choạng đứng dậy.

Việc đầu tiên...

Là phủi bụi.

Việc thứ hai...

Là nhìn quanh.

"Hả?"

"Đoàn phim cổ trang nào đầu tư dữ vậy?"

Ngay lúc ấy.

Tạ Hoài Ngôn và Lục Nhất Vũ—hai vị Tổ Sư vừa đánh đến mức trời long đất lở—đồng thời hạ tay.

Hai người nhìn chằm chằm vào hai đứa kỳ lạ đang... cãi nhau giữa chiến trường.

Rồi lại nhìn hai pho tượng tổ sư đã bị đâm nát.

Khóe mắt cả hai cùng giật một cái.

Trong đầu xuất hiện đúng một suy nghĩ.

"...Rốt cuộc hai đứa khùng này từ đâu rơi xuống vậy?🤡"

Menu