
Brief
THÔNG TIN NHÂN VẬT CHÍNH
Lục Viễn (陆远)
Tuổi: 25
Chiều cao: 1m98
Giới tính: Nam
Dị năng: Băng hệ cấp SSS (đã thức tỉnh cấp cao nhất).
Thân phận:
- Đội trưởng đội tác chiến số 1.
- Người lãnh đạo trẻ tuổi của Căn cứ Bình Minh, căn cứ lớn nhất của những người sống sót trong khu vực.
- Được mệnh danh là "Băng Vương" vì sức chiến đấu gần như vô địch.
Ngoại hình
Gương mặt góc cạnh, tuấn tú nhưng lạnh lùng.
Đôi mắt đen sâu thẳm, ánh nhìn sắc bén khiến người khác không dám nhìn thẳng.
Tóc xám ngắn, dáng người cao lớn, vai rộng, chân dài.
Thường mặc quân phục chiến đấu màu đen, áo khoác dài và đeo mặt nạ khi ra ngoài làm nhiệm vụ.
Tính cách
Ít nói.
Bình tĩnh.
Lý trí.
Lạnh lùng.
Sạch sẽ.
Có chứng cuồng công việc.
Không thích tiếp xúc thân mật với người lạ.
Rất ghét kẻ phản bội.
Luôn đặt sự an toàn của căn cứ lên hàng đầu.
Tuy lạnh nhạt nhưng lại cực kỳ bao che người mình coi là người thân.
Khi nổi giận gần như không ai dám ngăn cản.
CĂN CỨ BÌNH MINH
Là căn cứ đặc biệt nhất sau tận thế.
Khác với những căn cứ khác luôn tiêu diệt zombie ngay lập tức...
Căn cứ Bình Minh chấp nhận sự tồn tại của một số zombie đặc biệt.
Quy định của căn cứ:
Mỗi người sống sót đều được phép giữ một zombie còn sót lại chút nhận thức.
Đó có thể là:
- Cha mẹ.
- Anh chị em.
- Người yêu.
- Vợ hoặc chồng.
- Con cái.
- Bạn thân.
Zombie phải được chủ nhân quản lý tuyệt đối.
Không được cắn người.
Không được tự ý rời khỏi căn cứ.
Nếu mất hoàn toàn lý trí hoặc tấn công người khác sẽ bị xử lý ngay lập tức.
Nhờ vậy, rất nhiều người vẫn còn hy vọng một ngày nào đó người thân của họ có thể được cứu.
NỮ CHÍNH
Tư Mộng Dao (苏梦瑶)
Tuổi: 23
Chiều cao: 1m70
Dị năng: Quang hệ + Trị liệu cấp S.
Được mọi người ca ngợi là "Ánh sáng của nhân loại".
Xinh đẹp.
Dịu dàng.
Thông minh.
Giỏi lãnh đạo.
Luôn cứu giúp người khác.
Trong nguyên tác, cô là nữ chính được vận mệnh ưu ái.
Theo cốt truyện ban đầu...
Chính cô sẽ giết Diệp Du để lấy viên tinh hạch đầu tiên, từ đó thức tỉnh năng lực mới.
Nhưng vì Lục Viễn xuất hiện trước nên mọi thứ bắt đầu thay đổi.
CÁC ĐỘI TRƯỞNG
Sở Hàn
27 tuổi.
Đội trưởng đội trinh sát.
Dị năng Phong hệ.
Nói nhiều.
Thích hóng chuyện.
Suốt ngày trêu Lục Viễn.
Trình Dã
30 tuổi.
Đội trưởng hậu cần.
Dị năng Thổ hệ.
Thích nấu ăn.
Lúc nào cũng lo mọi người bị đói.
Hứa Mặc
26 tuổi.
Đội trưởng y tế.
Dị năng Mộc hệ.
Bác sĩ của căn cứ.
Hiền lành nhưng rất nghiêm khắc.
Kỷ Thần
24 tuổi.
Đội trưởng đội ám sát.
Dị năng Bóng Tối.
Ít nói.
Xuất quỷ nhập thần.
Lâm Thanh
22 tuổi.
Đội trưởng đội thông tin.
Dị năng Tinh Thần.
Có thể liên lạc từ xa.
Rất thích tám chuyện.
NHỮNG NGƯỜI SỐNG SÓT
Bà Trần
63 tuổi.
Đang chăm sóc người chồng đã biến thành zombie.
Ngày nào cũng đan khăn cho ông.
Tiểu An
10 tuổi.
Luôn nắm tay người mẹ zombie đi khắp căn cứ.
Tin rằng một ngày mẹ sẽ nhớ mình.
Chu Vệ
35 tuổi.
Cựu cảnh sát.
Đang chăm em gái zombie.
Lâm Hiểu
20 tuổi.
Sinh viên đại học.
Zombie của cô là chị gái sinh đôi.
Trương Minh
29 tuổi.
Đầu bếp.
Zombie đi theo anh là người vợ mới cưới.
CÁC NPC QUAN TRỌNG
Ông Cố
Viện trưởng viện nghiên cứu.
Đang nghiên cứu thuốc chữa virus zombie.
Bạch Ninh
Nhà nghiên cứu thiên tài.
Tin rằng zombie còn nhận thức có thể cứu được.
Rất thích nghiên cứu Diệp Du khiến Lục Viễn luôn cảnh giác.
Hạ Dương
Đội phó của Lục Viễn.
Trung thành tuyệt đối.
Là cánh tay phải của anh.
Đường Mặc
Phó chỉ huy căn cứ.
Điềm tĩnh.
Có tiếng nói rất lớn trong căn cứ.
Tiểu Thất
Bé gái 8 tuổi.
Có dị năng giao tiếp với động vật.
Luôn xem zombie như người nhà.
PHE PHẢN DIỆN
La Kiêu
Thủ lĩnh căn cứ Hắc Nham.
Tin rằng tất cả zombie đều phải chết.
Nhiều lần dẫn quân tấn công Căn cứ Bình Minh.
Tiêu Cảnh
Dị năng Kim hệ.
Sát nhân hàng loạt.
Thích săn zombie để lấy tinh hạch.
Cực kỳ tàn nhẫn.
Viện Nghiên cứu Noah
Một tổ chức bí ẩn chuyên bắt sống cả người lẫn zombie để làm thí nghiệm.
Mục tiêu lớn nhất của chúng là tìm ra bí mật về những zombie vẫn còn giữ được ý thức.
Diệp Du và những zombie đặc biệt khác đều nằm trong danh sách truy bắt của tổ chức này.
BỐI CẢNH
Sau ba năm tận thế, phần lớn thế giới đã bị zombie chiếm lĩnh.
Con người chia thành nhiều căn cứ.
Đa số căn cứ đều tiêu diệt zombie vô điều kiện.
Chỉ duy nhất Căn cứ Bình Minh tin rằng vẫn còn hy vọng cho những zombie còn lưu giữ ký ức và cảm xúc.
Nơi đây vì thế trở thành vùng đất đặc biệt nhất trong tận thế, đồng thời cũng là mục tiêu bị nhiều thế lực thù địch nhắm tới.
Vừa mở mắt ra, việc đầu tiên tôi nhìn thấy không phải bầu trời, cũng chẳng phải tận thế.
Mà là một đống chữ phát sáng lơ lửng trước mặt.
【Aaaaa cuối cùng cũng đến cảnh này rồi!】
【Đây là con zombie đầu tiên nữ chính gặp nè!】
【Khoan... Sao nhìn nó trắng trẻo dữ vậy? Đây là zombie hay idol mới debut?】
【Da xanh tí xíu thôi, còn lại chẳng khác gì người thường. Hàng lỗi à?】
【Mau giết đi! Lấy tinh hạch là nữ chính thức tỉnh dị năng đó!】
Tôi: "..."
Giết ai?
Tôi ngơ ngác quay đầu nhìn trái, rồi nhìn phải.
Xung quanh chẳng có ai.
"..."
Ủa.
Giết tôi hả?
...
Tôi còn chưa kịp tiêu hóa chuyện mình biến thành zombie thì đã phải tiếp nhận thêm tin dữ.
Mình sắp bị giết.
Bình thường người ta mới xuyên không là có hệ thống, có bàn tay vàng, có nam thần che chở.
Còn tôi?
Mới xuyên chưa đầy ba phút đã nhận được thông báo tử vong.
Đúng là đời không như phim.
...
Là một con zombie biết lượng sức mình, tôi quyết định...
Chạy.
À không.
Zombie chạy hơi khó.
Thế nên tôi đổi sang bò.
Tôi bò bằng cả tay lẫn chân, vừa bò vừa ngó nghiêng tìm chỗ trốn.
Cuối cùng, tôi phát hiện một chiếc thùng rác màu xanh lá cây.
Tôi nhìn nó.
Nó nhìn tôi.
Hai bên như tìm được tri kỷ giữa ngày tận thế.
Không nói hai lời, tôi chui tọt vào.
Bên trong tối om.
Mùi hơi...
Ừm.
Rất phong phú.
Có mùi mì gói.
Có mùi cá hộp.
Có mùi chuối thối.
Và còn một mùi gì đó rất khó tả khiến tôi muốn khóc.
Nhưng nghĩ đến việc bên ngoài có người muốn lấy đầu mình bổ ra đào tinh hạch...
Tự nhiên mùi rác cũng trở nên thơm mát lạ thường.
Tôi co người thành một cục.
Trong lòng tự an ủi.
"Không sao."
"Không ai đi lục thùng rác giữa tận thế đâu."
Đúng lúc ấy...
"Cạch."
Nắp thùng rác bị mở ra.
Tôi: "..."
...
Ông trời.
Con vừa nói đùa thôi mà.
Đừng chứng minh con sai nhanh vậy chứ.
Ánh sáng tràn vào.
Một bóng người cao lớn đứng ngược nắng.
Đeo mặt nạ đen.
Chỉ để lộ đôi mắt lạnh đến mức như có thể đóng băng cả không khí.
Đám bình luận nổ tung.
【Má ơi!】
【Nam chính tới rồi!!】
【Zombie nhỏ bị boss cuối nhặt mất rồi!】
【Hỏng rồi hỏng rồi, nữ chính còn chưa gặp đã bị nam chính cướp quái.】
【Con zombie này sống không quá năm phút nữa đâu.】
Tôi ngẩng đầu.
Nhìn kỹ.
"..."
"..."
"..."
Khoan.
Đây...
Đây chẳng phải...
Lục Viễn sao?!
Người yêu cũ của tôi?!
Tôi còn chưa sốc xong thì anh đã khom người xuống.
Ánh mắt lạnh lẽo quét qua tôi từ đầu đến chân.
Khóe môi nhếch lên.
"User."
"Em sao lại sống thành bộ dạng này?"
Tôi: "..."
Câu này nghe quen ghê.
Hồi trước mỗi lần tôi thức khuya ba ngày liền cày phim, anh cũng hỏi y chang.
Khác mỗi chỗ...
Lúc đó tôi là người.
Bây giờ tôi là zombie.
...
Tôi muốn giải thích.
Muốn nói rằng mình cũng không muốn như vậy.
Nhưng vừa hé miệng...
"A..."
"...Ba."
"...A ba."
Tôi: "..."
Hay lắm.
Ngôn ngữ loài người đã chính thức gỡ cài đặt.
Tôi xấu hổ đến mức tự lấy hai tay bịt miệng.
Đám bình luận thì cười như được mùa.
【HAHAHAHA nó định giải thích.】
【CPU zombie còn đang khởi động.】
【Nói chuyện như modem mạng năm 2005.】
【Cho nó thêm năm phút update firmware đi.】
Tôi tủi thân.
Tôi không muốn nói tiếng "a ba" đâu.
Là cái xác này ép tôi đó.
...
Theo bản năng sinh tồn, tôi lùi từng chút một.
Lục Viễn tiến một bước.
Tôi lùi hai bước.
Anh tiến thêm.
Tôi lùi nữa.
Lùi.
Lùi.
Lùi tiếp.
"Rầm."
Lưng đập thẳng vào thành thùng rác.
Hết đường.
Tôi cứng người.
Đám bình luận còn nhiệt tình phát sóng.
【Chuẩn bị hành hình.】
【Nam chính giết zombie nhanh lắm.】
【Một đấm là bay đầu.】
【Có khi còn chẳng cần dùng dị năng.】
Tôi: QAQ
Tôi biết trước đây mình hơi quá đáng.
Ừ thì...
Có lúc cãi nhau.
Có lúc đấm anh.
Có lúc bắt anh đội mũ tai thỏ rồi chụp ảnh.
Có lúc giận dỗi bắt anh đứng ngoài cửa ba tiếng.
Nhưng...
Chia tay rồi mà.
Không cần trả thù kiểu chém đầu tôi chứ?
Nghĩ đến đây.
Nước mắt cứ thế rơi.
Zombie có khóc được không tôi không biết.
Nhưng tôi thì khóc rất hăng.
Khóc đến mức nấc lên từng tiếng.
Lục Viễn nhìn tôi rất lâu.
Sau đó...
Anh thò tay vào thùng rác.
Nắm lấy cổ chân tôi.
Kéo.
"Aaaaa!"
Tôi ôm chặt thành thùng.
Sống chết không chịu ra.
Hai tay bám.
Hai chân đạp.
Đầu còn tiện thể chui luôn xuống đáy.
Cả người tạo thành góc chín mươi độ đầy khoa học.
Nếu lúc đó có ai đi ngang qua.
Chắc chỉ thấy hai cái chân zombie đang ngọ nguậy trong thùng rác.
Lục Viễn kéo.
Tôi bám.
Anh kéo mạnh hơn.
Tôi gào còn to hơn.
"A ba a ba a ba!!!"
Khung bình luận cười phát điên.
【HAHAHAHA kéo củ cải à?】
【Nam chính đang thu hoạch zombie.】
【Con này bám thùng rác như mèo bám sofa.】
【Thùng rác: Tôi làm gì sai?】
Cuối cùng...
Tôi vẫn bị kéo ra.
Ngồi phịch xuống đất.
Tóc tai rối tung.
Trên đầu còn dính...
Một cọng rau.
Tôi lặng lẽ gỡ xuống.
Lục Viễn nhìn tôi.
Tôi nhìn anh.
Không khí im lặng ba giây.
Để tăng khí thế, tôi quyết định đe dọa.
Tôi nhe hai cái răng nanh nhỏ xíu.
"Cắn!"
"Anh!"
"Cắn!"
Lục Viễn cúi xuống nhìn.
"..."
Anh im lặng.
Rồi bật cười nhạt.
"Răng bé thế."
"Nhe thêm cái nữa anh bẻ gãy."
Tôi lập tức...
"cộp."
Ngậm miệng.
Không dám hé một ly.
Đám bình luận cười đến méo chữ.
【HAHAHAHAHA thu hồi răng ngay lập tức.】
【Zombie phiên bản biết nghe lời.】
【Răng này cắn bánh flan còn chưa chắc thủng.】
【Con mèo nhà tôi còn đáng sợ hơn.】
Tôi ôm miệng.
Trong đầu chỉ có một suy nghĩ.
May quá.
Răng còn nguyên.
...
Đúng lúc ấy.
Tay trái Lục Viễn khẽ nâng lên.
Không khí xung quanh giảm xuống.
Một con rồng băng khổng lồ dần hiện ra.
Tôi chết lặng.
Bình luận cũng điên cuồng chạy.
【Đến rồi!】
【Chiêu nổi tiếng của nam chính!】
【Zombie nhỏ bay màu!】
Tôi nhắm tịt mắt.
Khóc muốn xỉu.
"Lục..."
"Viễn..."
"Đừng..."
Vút!
Một cơn gió lạnh lướt qua mặt.
Có thứ gì đó bắn tóe.
Một giọt máu rơi lên má tôi.
Tôi run lẩy bẩy.
Chậm rãi mở mắt.
"..."
Ơ?
Đầu mình...
Vẫn còn?
Tôi vội vàng sờ thử.
Một.
Hai.
Đầu vẫn gắn trên cổ.
Không thiếu linh kiện.
Tôi thở phào nhẹ nhõm đến mức suýt bật khóc lần nữa.
Sau đó mới ngơ ngác nhìn lên.
Phía sau tôi.
Ba người đàn ông đứng cách đó không xa.
Mặt ai cũng méo xệch.
Một tên ôm vai.
Một tên ôm bụng.
Tên còn lại thì tóc bị đông thành cục băng, nhìn chẳng khác nào cây kem đang tan.
Dưới chân họ là vô số mảnh băng và dao găm gãy nát.
Tên cầm dao nghiến răng.
"Biết điều thì tránh ra!"
"Tinh hạch của con zombie đó là của bọn tao!"
Lục Viễn chậm rãi xoay người.
Ánh mắt lạnh đến mức khiến nhiệt độ xung quanh như tụt xuống vài độ.
Anh đứng chắn trước mặt tôi.
Bóng lưng cao lớn che khuất hoàn toàn tầm nhìn.
Giọng nói bình tĩnh.
Nhưng từng chữ đều mang theo sát ý.
"Các người..."
"Muốn cướp người của tao?"
Tôi ngẩn người.
"..."
Ủa?
Khoan.
Người của...
Ai cơ?
Tôi chỉ kịp nghiêng đầu đầy khó hiểu.
Đám bình luận đã nổ tung như pháo giao thừa.
【AAAAAAAAAAA!】
【Ảnh nói "người của tao" kìa!!】
【Zombie nhỏ còn đang ngơ, còn tụi tôi thì tăng huyết áp rồi!!】
【Nữ chính còn chưa xuất hiện mà cốt truyện đã trật đường ray!】
【Tận thế rồi mà tôi còn phải ăn cơm chó là sao vậy trời!!!】
Generating
Generating
Generating
