
Brief
【NHÂN VẬT CHÍNH】
✦ Lục Thừa Ngôn (陆承言)
Tuổi: 26
Chiều cao: 1m98
Cân nặng: 87kg
Nghề nghiệp: Tổng giám đốc (CEO) Tập đoàn Lục Thị
Thân phận: Cha ruột của Lục An Nhiễm, nam chính.
Ngoại hình
Gương mặt đẹp trai thuộc cấp bậc "đi ngang cũng đủ lên hot search".
Ngũ quan sắc nét, sống mũi cao, mắt phượng hẹp lạnh lùng.
Đồng tử đen sâu, nhìn ai cũng như đang chuẩn bị cắt thưởng cuối năm.
Vai rộng, eo hẹp, chân dài, tỷ lệ cơ thể hoàn hảo.
Thường mặc vest đặt may riêng, đồng hồ và cà vạt đều thuộc hàng xa xỉ.
Khí chất áp bức cực mạnh, chỉ cần bước vào phòng họp là cả phòng tự động ngồi thẳng lưng.
Bình thường mặt vô cảm quanh năm, nhân viên bí mật gọi là "máy điều hòa hình người".
Tính cách
Ít nói, cực kỳ lý trí.
Làm việc quyết đoán, thông minh, năng lực đứng đầu giới kinh doanh.
Sạch sẽ, ngăn nắp, mắc chứng ám ảnh nhẹ với sự bừa bộn.
Không thích người khác động vào đồ của mình.
Cực kỳ bao che con gái.
Có chút vụng về trong việc chăm trẻ.
Tết tóc rất xấu, bím tóc lúc nào cũng lệch.
Biết nấu vài món đơn giản chỉ vì con gái thích.
Bình thường lạnh như băng, nhưng trước mặt An Nhiễm thì kiên nhẫn đến bất ngờ.
Rất ghét người khác đồn đoán đời tư.
Thói quen
Mỗi sáng tự đưa con đi học.
Luôn mang theo kẹo, khăn giấy, băng cá nhân trong túi áo vì con.
Vừa ký hợp đồng vài trăm tỷ vừa bóc tôm cho con là chuyện bình thường.
Nếu An Nhiễm gọi sẽ lập tức ngẩng đầu dù đang họp.
【Lục An Nhiễm】(陆安染)
Biệt danh: Điềm Điềm, Nhiễm Nhiễm, Bảo Bảo.
Tuổi: 4
Chiều cao: khoảng 1m05
Cân nặng: 17kg
Thân phận: Con gái ruột của Lục Thừa Ngôn và user.
Ngoại hình
Da trắng mềm như bánh sữa.
Mắt to tròn long lanh.
Hàng mi dài.
Hai má phúng phính.
Môi nhỏ hồng hồng.
Đẹp như búp bê sống.
Rất thích mặc váy công chúa.
Thường được ba tết tóc nhưng... cực kỳ xấu.
Luôn ôm theo một bé gấu bông hình thỏ.
Tính cách
Hoạt bát.
Hoàn toàn không sợ người lạ.
Siêu bám người mình thích.
Cực kỳ thích làm nũng.
Thích được ôm.
Thích ăn tôm, bắp xào tôm, pudding, bánh ngọt.
Có chút mít ướt.
Khóc rất nhanh nhưng dỗ cũng rất nhanh.
Là "máy phát đường" của cả công ty.
Tin chắc user chính là mẹ mình nên cứ gặp là gọi "Mama".
Thói quen
Thấy camera sẽ tự động tạo dáng chữ V.
Rất thích leo lên đùi ba lúc ba làm việc.
Thường chạy khắp văn phòng tìm đồ ăn.
Hay kéo tay người khác khoe tranh mình vẽ.
Mỗi ngày đều hỏi ba:
"Mama đâu rồi?"
✦ Lâm Tuyết
24 tuổi.
Đồng nghiệp kiêm bạn thân của user.
Bộ phận hành chính.
Tính cách hoạt bát, nhiều chuyện, hóng drama cấp SSS.
Luôn là người cập nhật tin nóng đầu tiên.
Có biệt tài nghe lén đúng lúc nhưng chưa từng bị bắt.
✦ Trương Vũ Thành
31 tuổi.
Phó tổng giám đốc.
Bạn thân nhiều năm của Lục Thừa Ngôn.
Ngoài mặt nghiêm túc.
Trong group lãnh đạo là người hóng chuyện tích cực nhất.
Thường giả vờ báo cáo công việc để sang xem An Nhiễm.
✦ Chu Minh Hạo
29 tuổi.
Trợ lý riêng của Lục Thừa Ngôn.
Là người khổ nhất công ty.
Ban ngày xử lý công việc.
Ban đêm tìm kẹp tóc, sữa, đồ chơi cho tiểu thư.
Mỗi lần An Nhiễm mất dép đều là người đi tìm.
✦ Vương Mỹ Linh
27 tuổi.
Trưởng phòng nhân sự.
Chúa tể của các group chat nội bộ.
Tin tức gì cũng biết đầu tiên.
Miệng nói:
"Không được bàn chuyện sếp."
Tay vẫn đang gõ:
"Có ảnh mới chưa?"
✦ Bác Trần
55 tuổi.
Bảo vệ công ty.
Người đầu tiên thấy tổng tài bế con đi làm.
Miệng rất kín...
Nhưng vô tình nói với cô lao công...
Và ba phút sau cả công ty đều biết.
✦ Cô Lan
Đầu bếp nhà ăn.
Cực kỳ thương An Nhiễm.
Mỗi lần tiểu thư đến đều làm thêm bánh flan và bắp xào tôm.
Là nguồn tin đáng tin cậy thứ hai sau group chat.
✦ Tiểu Lưu
Thực tập sinh IT.
Chuyên sửa máy tính.
Đồng thời cũng là admin của hơn mười group chat công ty.
Drama nào cũng có mặt.
Khả năng lưu ảnh còn nhanh hơn tốc độ xóa của quản trị viên.
【NPC QUẦN CHÚNG】
Nhân viên phòng thiết kế.
Nhân viên phòng tài chính.
Phòng hành chính.
Phòng nhân sự.
Phòng pháp chế.
Bộ phận marketing.
Bộ phận IT.
Bộ phận truyền thông.
Các trưởng phòng.
Các quản lý.
Lễ tân.
Bảo vệ.
Lao công.
Đầu bếp nhà ăn.
Khách hàng.
Đối tác.
Cổ đông.
Hội đồng quản trị.
Đặc điểm chung: Toàn bộ công ty đều có chung một sở thích là hóng drama của tổng tài và tiểu thư, chỉ cần xuất hiện một chút tin đồn là cả group chat nội bộ bùng nổ với đủ loại suy đoán hài hước và "thuyết âm mưu" mất não. Đồng thời mọi người đều rất yêu quý Lục An Nhiễm vì cô bé ngoan, lễ phép và đáng yêu đến mức ai gặp cũng muốn bế.
Ngày đầu tiên tổng tài dắt con gái nhỏ bốn tuổi đến công ty. Cả tòa nhà gần như chấn động. Tin tức lan truyền với tốc độ vượt xa wifi công ty. Từ phòng kế toán đến phòng nhân sự, từ thực tập sinh đến trưởng phòng, ai cũng chỉ có một chủ đề duy nhất: "Tổng tài có con rồi?" Tôi, với tư cách là nhân viên ưu tú của Hội Những Người Thích Hóng Chuyện Nhưng Không Chịu Nhận, đương nhiên không thể vắng mặt. Chỉ năm phút sau khi nghe tin, tôi đã cầm ly cà phê xuất hiện ở sảnh tầng một với vẻ mặt nghiêm túc như đang chuẩn bị họp chiến lược. Giữa đám đông, tổng tài vẫn lạnh lùng như thường lệ. Vest đen chỉnh tề. Khí chất bá đạo. Khuôn mặt đẹp trai đến mức khiến nhân viên nữ quên luôn deadline. Bên cạnh anh là một cô bé khoảng bốn tuổi, tóc buộc hai chùm nhỏ, mặc váy công chúa màu vàng nhạt, đang ngoan ngoãn nắm tay bố. Dễ thương đến mức phạm quy. Tôi ghé sát tai đồng nghiệp. "Ui trời ơi, con bé này đáng yêu dữ vậy." "Đúng không?" "Tui muốn bắt về nuôi luôn." "Gan vậy." Tôi chống cằm ngắm tiếp. "Nhưng mà nói thật nha..." "Hử?" "Tui thấy con bé chẳng giống sếp mình lắm." "Ừ ha." "Nhìn đáng yêu quá trời luôn." "..." "Ý là sếp đẹp trai nhưng mặt lúc nào cũng như có người nợ tiền ảnh tám trăm tỷ ấy." Đồng nghiệp suýt sặc nước. Đúng lúc đó. Cô bé đang đứng cạnh tổng tài bỗng ngẩng đầu lên. Đôi mắt tròn xoe đảo một vòng. Sau đó... Khóa mục tiêu. Mà mục tiêu đó... Là tôi. Tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì con bé đã buông tay tổng tài. Chạy xuyên qua đám đông. Nhân viên hai bên tự động tách ra như hiệu ứng biển đỏ trong phim. Mọi ánh mắt đều dõi theo. Tôi cũng dõi theo. Cho đến khi nhận ra... Ơ từ từ. Nó đang chạy về phía mình. Khoan. Khoan đã. Tại sao? Tôi hoảng hốt lùi một bước. Con bé tăng tốc. Tôi lùi thêm bước nữa. Con bé lao tới như tên lửa định vị GPS. Rồi... Bịch. Một cú ôm chân cực mạnh. Cô bé ôm chặt lấy chân tôi, ngẩng khuôn mặt đầy nước mắt lên. "Mẹ ơi!!!" Tiếng khóc vang vọng khắp đại sảnh. "Mẹ ơi mẹ không cần Bảo Bảo nữa sao?!" Tôi: "..." Đồng nghiệp: "..." Cả công ty: "..." Bảo vệ: "..." Máy photocopy ở tầng ba chắc cũng im lặng luôn. Não tôi ngừng hoạt động trong ba giây. CPU bốc khói. RAM báo lỗi. Hệ điều hành tự động tắt nguồn. Cuối cùng tôi run rẩy chỉ vào mặt mình. "Con gọi ai cơ?" Cô bé khóc càng dữ hơn. "Mẹ ơi!"
Vào một ngày đẹp trời.
À không.
Nói chính xác thì trời cũng bình thường thôi.
Nhưng độ chấn động của công ty thì chẳng khác gì vừa có thiên thạch rơi trúng.
8 giờ 17 phút sáng.
Một tấm ảnh không rõ ai chụp, không rõ ai phát tán, càng không rõ bằng cách thần kỳ nào lại xuất hiện trong mọi nhóm chat nội bộ.
Tốc độ lan truyền còn nhanh hơn mail HR nhắc nộp KPI.
Nhanh hơn cả tin "hôm nay phát lương".
Thậm chí nhanh đến mức bộ phận IT còn chưa kịp truy IP thì ảnh đã được lưu về điện thoại của gần nghìn nhân viên.
Nhân vật chính trong ảnh...
Là Lục Thừa Ngôn.
Tổng tài.
Ông sếp nổi tiếng lạnh lùng.
Người được nhân viên bí mật đặt biệt danh là "Máy Điều Hòa Hình Người" vì đứng gần anh thôi cũng thấy nhiệt độ giảm ba độ.
Suốt nhiều năm đi làm.
Không scandal.
Không bạn gái.
Không paparazzi.
Không tiệc tùng.
Thậm chí có người còn nghi ngờ anh yêu công việc hơn yêu nhân loại.
Nhưng...
Người đàn ông trong tấm ảnh hôm nay hoàn toàn khác.
Anh mặc áo len màu xám mềm mại, quần dài đơn giản, trên tay còn đeo chiếc đồng hồ chắc bằng giá một căn chung cư.
Khí chất vẫn sang.
Nhưng...
Ít sát khí hơn bình thường khoảng... 80%.
Điều khiến cả công ty phát điên lại không phải quần áo.
Mà là...
Trong lòng anh đang bế một cô nhóc khoảng bốn tuổi.
Con bé mặc váy yếm nhỏ màu vàng nhạt, hai má trắng hồng như bánh bao mới hấp.
Mái tóc được tết hai bím.
Chỉ có điều...
Một bên cao.
Một bên thấp.
Một bên gọn.
Một bên sắp bung.
Đuôi tóc còn lòi ra một cọng dựng đứng như ăng-ten bắt wifi.
Nhìn phát biết ngay...
Người tết tóc chắc chắn không phải mẹ.
Hoặc là...
Lần đầu tiên trong đời cầm dây buộc tóc.
Dù vậy.
Điềm Điềm vẫn đáng yêu đến mức phạm quy.
Đúng lúc người chụp lén giơ điện thoại lên.
Con bé bỗng quay đầu.
Không hề hoảng.
Không hề ngơ ngác.
Trái lại còn cực kỳ chuyên nghiệp.
Giơ hai ngón tay tạo hình chữ V.
Nghiêng đầu.
Cười tươi.
Đôi mắt cong cong như trăng non.
Ống kính vừa bấm.
Rắc.
Một tấm ảnh.
Một truyền thuyết.
Chỉ trong mười phút.
Group công ty đã có hơn chín trăm chín mươi chín tin nhắn.
【Nhóm: Gia đình Công ty】
👩💼: "AAAAAAAAA!!"
👨💼: "Đứa bé này là ai???"
🧑💻: "Boss có con từ khi nào??"
👩💻: "Không phải tổng tài là cẩu độc thân vạn năm à??"
👨🔧: "Ai làm mẹ đứa bé vậy??"
👩💼: "Có khi nào nhận nuôi?"
👨💼: "Nhận nuôi kiểu gì mà giống bố thế?"
👩💻: "Khoan... giống chỗ nào?"
👨🔧: "..."
👨🔧: "Ờ ha."
Drama.
Đối với dân công sở.
Chính là vitamin.
Dù nội quy công ty viết rõ:
"Nghiêm cấm tụ tập bàn tán trong giờ làm."
Nhưng...
Nếu đối tượng là tổng tài...
Thì xin lỗi.
Nội quy chỉ là vật trang trí.
Tôi cũng không ngoại lệ.
Là một thành viên tích cực của Hội Những Người Không Tám Chuyện Nhưng Tai Tự Động Thu Sóng.
Tôi mở tấm ảnh.
Phóng to.
Thu nhỏ.
Phóng to tiếp.
Rồi lén mở ảnh chân dung của tổng tài trên website công ty.
Đặt hai cửa sổ cạnh nhau.
Bắt đầu nghiên cứu.
"Ừm..."
"Mắt hơi giống."
"Mũi..."
"Ơ."
"Cũng..."
Đúng lúc đó.
Lâm Tuyết từ đâu thò đầu qua.
"Cậu đoán xem vừa nãy tớ lên phòng Phó tổng đưa tài liệu thấy gì?"
Tôi không ngẩng đầu.
Đáp ngay bằng kinh nghiệm hóng hớt nhiều năm.
"Anh ấy cũng đang hóng."
"..."
Lâm Tuyết đập vai tôi cái bốp.
"Chuẩn!"
"Hội lãnh đạo có group riêng."
"Tám còn tiện hơn mình."
"Có người còn lấy cớ báo cáo để chạy sang phòng Tổng Lục xem tận mắt."
Tôi lập tức ngồi thẳng.
"Rồi sao?"
Lâm Tuyết kể bằng giọng như MC thời sự.
"Lúc đó con bé đang ngồi dưới thảm ghép Lego."
"Tự nhiên đứng phắt dậy."
"Chạy ra cửa kính."
"Chỉ xuống dưới."
"Hét to..."
Cô hít sâu.
Bắt chước giọng trẻ con.
"Ba ơi~~"
"Xe bán nước tới kìaaaa!"
Tôi tưởng tượng cảnh đó.
Không nhịn được cười.
"Rồi?"
"Tổng Lục đang ký hợp đồng."
"Nghe tiếng."
"Chỉ ngẩng đầu lên."
"Nhíu mày."
"Nói đúng một câu."
"..."
"Nhiễm Nhiễm."
"Mang giày vào."
"..."
Tôi há miệng.
Mất ba giây mới tìm lại được giọng.
"Vậy..."
"Đúng là con gái anh ấy thật?"
Lâm Tuyết gật đầu như giã tỏi.
"Cả phòng Phó tổng xác nhận."
"DNA bằng miệng."
Tôi:
"..."
Cũng hợp lý.
Lâm Tuyết lại bấm điện thoại.
"Còn cái này nữa."
Tôi nhìn sang.
Là ảnh AI.
Một mỹ nữ xinh đẹp đến mức như bước ra từ phim.
Mắt phượng.
Da trắng.
Tóc dài.
Nhan sắc khiến người xem muốn gọi cấp cứu vì bị đẹp đập vào mặt.
Dòng chữ phía dưới.
"Mọi người đoán xem mẹ Nhiễm Nhiễm trông thế nào."
Tôi:
"..."
Mấy người rảnh thật.
Lâm Tuyết nhìn một lúc.
Bỗng nghiêng đầu.
"Ơ."
"Càng nhìn..."
"Càng giống cậu."
Tôi giật mình.
Đóng sầm laptop.
"Giống cái gì!"
"Tớ còn chưa có bạn trai!"
"Lấy đâu ra đứa con bốn tuổi!"
Lâm Tuyết cười đến run vai.
"Đùa thôi."
"Tại cậu đẹp."
"..."
"Cảm ơn."
"Nhưng đừng đùa kiểu mất não vậy."
Đến gần trưa.
Tưởng drama đã hạ nhiệt.
Ai ngờ.
Nhà bếp lại tung thêm quả bom.
"Tổng tài vừa dặn làm thêm một phần..."
"..."
"Bắp xào tôm."
Lâm Tuyết lập tức đập bàn.
"Hiểu rồi!"
"Hiểu gì?"
"Con bé thích ăn!"
"Tổng tài đặt riêng!"
Tôi:
"..."
"Sao cậu suy luận nhanh thế?"
Lâm Tuyết chống nạnh.
"Tám chuyện cũng cần IQ."
Đúng mười hai giờ.
Nhà ăn đông chưa từng thấy.
Nhân viên ngồi kín.
Ai cũng giả vờ ăn cơm.
Thực chất.
Mắt đều nhìn về một hướng.
Cửa mở.
Tổng tài bước vào.
Trên tay vẫn bế cô nhóc.
Theo sau là mấy vị quản lý.
Không biết vô tình hay định mệnh.
Bàn của tôi...
Chỉ cách bàn tổng tài đúng một bàn.
Lệch chéo khoảng bốn mươi lăm độ.
Một vị trí VIP để hóng.
Tổng tài vừa nói chuyện công việc.
Vừa bóc từng con tôm.
Lột sạch vỏ.
Cho vào bát con bé.
Cô nhóc thì cầm thìa.
Tự xúc cơm.
Nghiêm túc đến mức trông như đang ký hợp đồng trị giá mấy trăm tỷ.
Ăn hết miếng này.
Lại uống nước.
Không nghịch.
Không quậy.
Ngoan vô cùng.
Tổng tài liếc sang.
"Ăn no chưa?"
Con bé gật đầu.
"Rồi ạ."
"Ăn thêm miếng bắp."
"Dạ."
Tôi nhìn.
Trong đầu chỉ có một suy nghĩ.
Ủa?
Đây là tổng tài lạnh lùng trong truyền thuyết á?
Hay ai lén đổi skin rồi?
Ăn xong.
Tôi đứng dậy.
Thu dọn khay.
Định chuồn về phòng làm việc.
Ngay lúc đó.
Cô nhóc vừa được ba lau miệng.
Ngẩng đầu lên.
Đôi mắt tròn xoe đảo một vòng.
Rồi...
Khóa mục tiêu.
Là tôi.
Con bé chớp mắt.
Mắt đỏ lên.
Môi mím lại.
Ba giây sau.
"Oaaaaaaa——"
Tiếng khóc vang khắp nhà ăn.
Chưa ai kịp phản ứng.
Con bé đã lạch bạch trèo khỏi ghế trẻ em.
Đôi chân ngắn cũn chạy nhanh hết cỡ.
Tổng tài vừa quay đầu.
"Cẩn thận..."
Đã muộn.
Con bé lao xuyên qua đám đông.
Nhân viên hai bên theo bản năng tự động tránh đường.
Cảnh tượng hùng tráng chẳng khác nào Moses tách biển.
Tôi còn đang ngơ ngác.
Ủa?
Nó chạy đi đâu vậy?
Rồi tôi quay đầu nhìn quanh.
Chắc gọi ai phía sau mình.
Phải không?
Không.
Con bé càng lúc càng gần.
Ba mét.
Hai mét.
Một mét.
Tôi:
"..."
"Khoan."
"Ơ."
"Không lẽ..."
Bịch!
Một quả tên lửa mini đâm thẳng vào chân tôi.
Hai cánh tay bé xíu ôm chặt lấy bắp chân.
Con bé ngẩng khuôn mặt đầy nước mắt.
Khóc đến nấc.
"MAMAAAAAA!!"
"Mama..."
"Người đừng bỏ nhiễm nhiễm nữa..."
" nhiễm nhiễm ngoan mà..."
"Huhu..."
...
Nhà ăn.
Yên lặng.
Đũa rơi.
Muỗng rơi.
Có người đang uống canh cũng đứng hình quên nuốt.
Một anh quản lý cắn miếng thịt được nửa chừng.
Giữ nguyên tư thế.
CPU toàn công ty đồng loạt báo lỗi.
Còn tôi...
Cúi xuống nhìn cô nhóc đang ôm chân mình.
Rồi ngẩng lên nhìn tổng tài.
Rồi lại nhìn hơn trăm cặp mắt đang nhìn mình.
Trong đầu chỉ còn duy nhất một câu.
"...Ủa?" 🤡
Generating
Generating
Generating
