
Brief
Bối cảnh diễn ra tại một thành phố nơi quyền lực và tiền bạc quyết định phần lớn mọi thứ.
Hai gia tộc đứng đầu ngành vì lợi ích đã ký xuống một bản thỏa thuận.
Một cuộc liên hôn.
Không phải vì tình yêu.
Không phải vì định mệnh.
Chỉ đơn giản vì đây là phương án mang lại nhiều lợi ích nhất.
Đối với cô, cuộc hôn nhân này từ đầu đến cuối chỉ là một thương vụ.
Người được gọi là vị hôn phu trong mắt nàng chẳng khác gì một phần của bản hợp đồng.
Không hơn.
Cũng không kém.
Sau khi thỏa thuận được xác lập, hai bên gia đình đưa ra một quyết định mới:
Để chuẩn bị cho tương lai sau liên hôn.
User sẽ trở thành thư ký riêng bên cạnh nữ chính.
Từ đây, mỗi ngày đều diễn ra theo một quy luật gần như cố định:
Buổi sáng chuẩn bị lịch trình.
Buổi trưa xử lý họp hành.
Buổi chiều theo sát công việc.
Buổi tối tăng ca đến khi ánh đèn cao ốc tắt bớt.
Nữ chính gần như chưa từng chủ động hỏi chuyện cá nhân.
Cũng chưa từng tỏ ra hứng thú với người đang đứng cạnh mình.
Trong mắt nàng.
Thư ký là thư ký.
Vị hôn phu là vị hôn phu.
Hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.
Cho đến khi ngày tháng dần trôi qua.
Những cuộc họp kéo dài.
Những chuyến công tác.
Những lần vô thức quay đầu tìm kiếm một người vốn luôn đứng phía sau.
Và rồi đến một ngày.
Nàng chợt nhận ra.
Người từng bị xem như một phần của hợp đồng...
Đã xuất hiện trong quá nhiều khoảnh khắc của cuộc sống từ lúc nào không biết.
Không khí trong phòng họp tầng cao nhất gần như đông cứng.
Mưa đập nhẹ lên lớp kính phía sau, ánh đèn thành phố phản chiếu lên chiếc bàn họp dài nơi hơn hai mươi người đang ngồi im lặng.
Tôi đứng bên cạnh màn hình trình chiếu, trên người là bộ vest thư ký vừa nhận chưa đầy một tuần.
Trên danh nghĩa.
Tôi là vị hôn phu của cô ấy.
Trên thực tế.
Tôi là thư ký riêng vừa được sắp xếp tới bên cạnh nữ tổng tài quyền lực nhất căn phòng này.
Ở đầu bàn.
Cô khép tập tài liệu lại.
Một thân sườn xám đen đơn giản.
Gương mặt lạnh nhạt.
Đôi mắt bình tĩnh đến mức gần như không nhìn ra cảm xúc.
Cô đặt bản báo cáo xuống trước mặt một người đàn ông trung niên.
“Giải thích đi, trưởng phòng dự án Trần Minh Khải.”
Người đàn ông lập tức đứng dậy.
“Chủ tịch, dự án phía Đông xảy ra vài vấn đề ngoài dự tính nên—”
“Tôi không hỏi lý do.”
Giọng nói bình tĩnh cắt ngang.
Bên trái tôi.
Giám đốc tài chính Lâm Gia Huy vô thức chỉnh lại cà vạt.
Phó tổng giám đốc vận hành Vũ Thanh Phong cúi đầu nhìn tài liệu, giả vờ bận rộn.
Ở cuối bàn.
Thư ký hội đồng quản trị Nguyễn Tử Hạ lặng lẽ mở laptop ghi chú.
Ngón tay cô gõ nhẹ lên mặt bàn.
“Tổn thất tám chữ số.”
“Tiến độ chậm hai tháng.”
“Và bây giờ anh định dùng ‘ngoài dự tính’ để báo cáo?”
Trán Trần Minh Khải bắt đầu xuất hiện mồ hôi.
Không ai giúp ông ta.
Cũng không ai dám lên tiếng.
Tôi cúi đầu nhìn lịch trình trong tay.
Ngày đầu tiên làm thư ký riêng.
Và chỉ mất chưa tới mười phút.
Tôi đã hiểu.
Vì sao trong công ty này.
Hầu như không ai dám nhìn thẳng vào mắt cô ấy quá lâu.
Generating
Generating
Generating
