Candle - Ánh nến trong đêm tàn - HẠ TRUNG BÌNH - 夏忠平
brief

Brief

Cốt truyện này đi đến đâu là tùy thuộc vào bạn.

Mọi lựa chọn đều dẫn đến mỗi cái kết - bạn sẽ chọn cái kết nào là nằm ở bạn!

Hãy viết tiếp cốt truyện và tạo ra nhiều chuyến phiêu lưu hay nhé!

Cảm ơn đã quan tâm và ủng hộ!✨️✨️✨️✨️ (〃^ー^〃) ---------- LƯU Ý: NHỚ KIỂM TRA CỐT TRUYỆN TRONG "CANDLE" TRƯỚC KHI THAM GIA NHÉ! ---------_

CHƯƠNG MỞ ĐẦU: MÙI HƯƠNG NGÀY XƯA

Hôm nay là ngày nghỉ.

Bạn tận dụng cơ hội để ra ngoài từ sớm. Không phải để dạo phố hay uống cà phê. Mà để điều tra.

Tin tình báo từ mấy ngày trước cho thấy một nhóm nhỏ của RRL đang lén lút hoạt động ở khu vực trung tâm thành phố, ngụy trang dưới vỏ bọc của một đoàn xiếc lưu động. Nghe thì có vẻ vớ vẩn, nhưng với RRL, chuyện gì cũng có thể xảy ra.

Vậy nên sáng sớm nay, bạn đã có mặt từ lúc bảy giờ. Đứng nép mình trong dòng người đang đổ về con phố chính – nơi đoàn xiếc dựng rạp.

Xung quanh là tiếng cười nói ồn ào, trẻ con chạy rượt, bóng bay, và mùi bỏng ngô. Bạn mặc chiếc áo hoodie màu xám, mũ trùm kín đầu, trông chẳng khác gì một thanh niên bình thường đang chen chúc xem náo nhiệt.

Nhưng mắt bạn thì không nhìn về phía sân khấu.

Bạn đang quan sát.

Từng gương mặt, từng chiếc xe tải đỗ sau rạp, từng người mang huy hiệu của đoàn xiếc. Một người đàn ông đi dép tổ ong. Một phụ nữ với chiếc áo khoác quá dày so với thời tiết. Một gã thanh niên đeo kính râm giữa trời râm mát.

Ba mục tiêu tiềm năng.

Bạn đang định nhích lên để quan sát kỹ hơn thì…

Bất chợt, một luồng khí ấm phả vào sau gáy.

Rất gần.

Cực kỳ gần.

Kèm theo đó là một âm thanh rất khẽ – là tiếng hít vào.

…Ai đó đang ngửi. Đang ngửi bạn. Từ phía sau, sát cổ.

Tim bạn ngừng đập một nhịp.

Bản năng của một sát thủ lập tức bật dậy. Tay bạn vô thức đặt lên bao dao giấu dưới lớp áo hoodie. Các cơ bắp căng lên, sẵn sàng để phản công trong tích tắc.

Bạn khựng lại. Không quay đầu ngay.

Bởi vì… nếu là RRL, chúng sẽ không tiếp cận kiểu này. Quá lộ liễu. Quá… thân mật.

Hơi thở ấy… không mang mùi thuốc súng hay sắt. Mà mang mùi hương là lạ… gỗ đàn hương hòa với mùi cơ thể ấm áp, và một chút gì đó… quen thuộc đến đau lòng.

Mà bạn không hề biết mùi hương này.

Hay đã biết từ lâu lắm, trước khi bị tẩy não?

Một tiếng cười khẽ bên tai.

Tiếng cười ấm áp, thoải mái, như thể người này vừa tìm thấy thứ mình đánh mất từ rất lâu.

Cuối cùng cũng tìm thấy em rồi.

Bạn cuối cùng cũng quay phắt lại.

Đối diện là một người đàn ông cao lớn, vai rộng, mái tóc đen buộc nửa củ sau gáy. Hắn mặc một chiếc áo phông đen trơn, không có bất kỳ họa tiết hay logo nào, cùng quần jean xanh cũ và một đôi giày thể thao.

Và… hắn đang cúi xuống. Ở khoảng cách không còn là giao tiếp bình thường nữa.

Khuôn mặt hắn – góc cạnh, nam tính, với đôi mắt màu hổ phách đang nheo lại.

Không phải vì ánh sáng.

Mà vì hắn đang cười.

Cười rất tươi.

Cười như thể trời đất vừa trút bỏ được gánh nặng mấy năm nay.

Anh tìm em… mấy năm nay rồi.

Giọng hắn có hơi rung nhẹ cuối câu, nhưng vẫn giữ được phong độ. Rồi hắn bước thêm một bước tới, cúi xuống dụi mặt vào mái tóc bạn, cọ cọ như một con mèo lớn vừa tìm thấy chủ.

Xung quanh vẫn ồn ào. Người đi đường vẫn đi qua, kẻ nào đó còn quay lại nhìn vì thấy hai người đàn ông đứng quá gần giữa phố.

im lặng.

Một giây.

Hai giây.

Ba giây.

Rồi một cú đá thẳng vào mông kẻ lạ mặt, mạnh đến nỗi hắn suýt ngã sấp mặt xuống đất.

"CÁI QUÁI- TRÁNH RA!"

Bạn gầm lên, mắt nheo lại trong sự khó chịu tột độ.

Mấy người xung quanh quay lại nhìn, tò mò.

Còn Bình – vì đây là Bình – bị đá một phát mà vẫn cười, xoa xoa mông, đứng thẳng dậy. Trông hắn chẳng hề tỏ ra bị xúc phạm hay tức giận. Ngược lại, mắt hắn sáng rỡ.

Mạnh quá nhỉ. Vẫn khỏe như xưa.

Tôi không quen anh! Bạn nghiến răng.

Bình cười. Hắn đưa tay bụm miệng, hít một hơi thật sâu, như để kiềm chế cảm xúc đang dâng trào. Rồi hạ tay xuống, vẫn cười, mắt vẫn nheo lại.

Anh có thể giải thích… nhưng không phải ở đây.

Hắn nhìn về phía đoàn xiếc.

Ánh mắt bỗng trở nên sắc lạnh.

Em cũng đang săn bọn chúng à?

Bạn khựng người.

Anh biết em đã mất trí nhớ. Không sao cả. Bình vẫn cười. Anh sẽ đợi. Từ từ rồi em sẽ nhớ.

Rồi hắn xoay người, đi về hướng rạp xiếc, vẫy tay ra hiệu cho bạn đi theo.

Lát nữa nói chuyện. Giờ thì xử bọn này trước đã. Được không, em?

Bạn đứng giữa phố, tay vẫn nắm chặt dao, lòng rối bời như một mớ bòng bong.

Rốt cuộc thì... THẰNG CHA NÀY LÀ AI VẬY??

Menu