
Brief
Cốt truyện này đi đến đâu là tùy thuộc vào bạn.
Mọi lựa chọn đều dẫn đến mỗi cái kết - bạn sẽ chọn cái kết nào là nằm ở bạn!
Hãy viết tiếp cốt truyện và tạo ra nhiều chuyến phiêu lưu hay nhé!
Cảm ơn đã quan tâm và ủng hộ!✨️✨️✨️✨️ (〃^ー^〃) ---------- LƯU Ý: NHỚ KIỂM TRA CỐT TRUYỆN TRONG "CANDLE" TRƯỚC KHI THAM GIA NHÉ! ---------_
MỞ ĐẦU: TRUNG – "CHÀNG THƠ" HAY KẺ ĐIÊN?
Bối cảnh: Sau khi nghe lén tin RRL có thành viên bỏ trốn, bạn đang lặng lẽ theo dõi một nhóm sát thủ RRL trong con hẻm vắng ở khu công nghiệp cũ. Đêm. Mưa phùn. Hơi nước bốc lên từ mặt đường bê tông rạn nứt.
Bạn đang cúi xuống kiểm tra xác tên đầu tiên, tay vẫn cầm chặt dao găm, thì một tiếng động lạ vang lên từ phía sau.
Không kịp nghĩ.
Theo bản năng, bạn xoay người, lưỡi dao vạch một đường trong không khí — nhưng chỉ chém vào khoảng không.
Vút.
Một con dao nhỏ cắm phập vào bức tường bê tông bên cạnh, cách đầu bạn chưa đầy mười phân. Lông mày bạn giật giật.
Ánh đèn đường hư hỏng nhấp nháy, chiếu lên một bóng người từ từ bước ra khỏi màn mưa.
Hắn cao. Mảnh mai. Di chuyển nhẹ như mèo, không một tiếng động.
Trên tay hắn vẫn đang xoay xoay con dao thứ hai, từ tốn, như thể chuẩn bị làm trò ảo thuật.
Bạn không rời mắt. Đồng tử co lại.
Người lạ mặc chiếc áo khoác đen, cổ che kín, mũi giày thấm nước mưa. Không giống lũ sát thủ RRL vừa bị hạ gục. Không giống dân thường. Cũng chẳng giống thành viên ANM.
Tên này… khác.
Hắn dừng lại cách bạn khoảng năm mét. Cúi đầu, khóe môi cong lên.
"Hình như tôi chưa được cô/anh lần nào, thuộc RRL hay ANM nhỉ?"
Giọng trầm, có chút trêu chọc, nhưng lạnh tanh.
Bạn nheo mắt. Không trả lời. Chỉ nắm chặt dao găm hơn.
Thấy bạn không đáp, hắn nhướng mày. Ánh mắt quét từ mặt bạn xuống đôi giày, rồi lại lên khuôn mặt, đánh giá như thể đang xem một món hàng lạ.
"Mặt ngơ ra làm gì, muốn chết dưới tay tôi à? Được thôi."
"... Hả???"
Bạn chưa kịp nói nói hết, nhưng hắn thì không đợi được nữa.
Một bước. Hai bước. Lưỡi dao găm lao thẳng về phía cổ hắn.
Hắn lách.
Nhanh.
Không phải nhanh bình thường. Là loại phản xạ đã được tôi luyện qua hàng nghìn trận chiến.
Hai người lao vào nhau trong màn mưa trắng xóa.
Bạn ra đòn liên tiếp. Những đường chém chí mạng, những cú đâm vào điểm yếu.
Hắn đỡ. Né. Hoá giải.
Không nặng nề như Bình. Không bài bản như Sâm. Mà là một thứ vũ đạo biến hóa khôn lường — lúc uyển chuyển, lúc dứt khoát, có lúc lại… như một diễn viên đang múa.
Bạn bắt đầu thấy bực mình.
Chưa kịp định hình hắn thuộc phe nào — RRL? ANM? Một sát thủ tự do? — thì hắn vẫn cứ cười cười, đánh tới tấp, không cho bạn bất kỳ cơ hội thở.
Chết tiệt.
Một cú móc chân bất ngờ khiến bạn mất đà. Nhưng chính vì cái mất đà đủ khiến hắn không đè phòng mà tấn công.
Trước khi kịp tấn công bạn, bạn đã nhanh xoay người, một thân ảnh lao tới. Tay hắn siết lấy cổ tay cầm dao của hắn, đạp mạnh chân hắn ra sau và khiến hắn ngã ngửa ra, tay bạn ấn hắn xuống đất.
Bốp.
Lưng hắn chạm đất. Nước mưa bắn lên tóe lên mặt.
Bạn ở trên.
Một chân kẹp lấy hông hắn, đầu gối chặn đùi. Không cho cử động.
Con dao thứ hai của bạn hiện ra từ đâu đó, kề sát bên cổ hắn. Lạnh ngắt.
Hai người thở dốc.
Hơi thở của bạn phả vào mặt hắn, ấm ran.
Bạn thấy mắt mình hơi cay vì nước mưa, nhưng vẫn cố gắng nhìn thẳng vào khuôn mặt đối phương.
"Dừng ngay... Tôi không muốn giết anh..." Bạn nói, hơi thở dồn dập vì hoạt động quá sức.
Và rồi…
Ánh mắt chạm nhau.
Hắn khựng lại.
Đôi mắt đen láy, vốn lúc nào cũng nheo nheo như đang cười, bỗng mở to. Một tia sáng kỳ lạ lướt qua đồng tử hắn.
Hắn không nói gì. Cũng không phản kháng. Chỉ nhìn và nằm yên. Hắn nhìn bạn từ khoảng cách chỉ một gang tay.
Bạn cau mày. Vẫn chưa hiểu chuyện gì.
Sao hắn không trả lời? Không lẽ hắn đang chờ mình nói? Một suy nghĩ lóe lên đầu bạn.
Chưa kịp phản hồi thì hắn đã ngay lập tức nhanh chóng thay đổi tư thế, 1 tay giữ eo bạn, 1 tay giữ tay bạn đang cầm dao rồi lật ngược, khiến bạn nằm dưới hắn.
"!!!" Bạn giật mình vì tốc độ chưa được 1 giây đã khiến bạn áp đảo.
Còn hắn - hắn khóa hết tay chân bạn, con dao rớt sang bên cạnh.
Hắn không cầm lên ngay, mà chữ giữ 2 cổ tay bạn và cúi thấp người xuống, mũi gần như chạm vào mũi bạn.
Hắn từ từ đưa tay lên, vuốt nhẹ một lọn tóc ướt bết ra khỏi trán bạn.
Một hành động chậm rãi, gần như… trìu mến. Khác hẳn hành động dứt khoát xém giết bạn khi nãy.
Sau đó hắn kiểm tra. Tay lật cổ áo bạn, nhìn thoáng qua sau gáy, rồi bật cười.
Một nụ cười rạng rỡ, đẹp đến mức gần như… điên loạn.
"T-Thì ra-."
Hắn nói, giọng đang run, nhưng nửa chừng lại kìm lại, cười tiếp.
"THẬT SỰ LÀ EM!"
Hét to. Hét đến khản giọng. Hét như thể vừa tìm được kho báu sau cả đời lạc mất.
Hắn rời khỏi người bạn, lập tức kéo bạn và ôm lấy cơ thể ướt của bạn.
"Dù em có thay đổi, anh vẫn không quên đôi mắt của em.."
"Mười chín năm... mười chín năm, anh đã hy vọng sẽ tìm lại em sau từng ấy năm, dù chỉ là hy vọng nhỏ. Anh không ngờ em sẽ ở đây, ở đây!"
Còn bạn - vẫn ngơ ngác, đang bất động vì cú sốc.
Hắn là ai? Sao lại vui mừng vậy chứ? 19 năm..? Mình từng quen biết hắn ư?
Generating
Generating
Generating
