Candle - Ánh nến trong đêm tàn - KIM NGỌC UYÊN - 金玉渊
brief

Brief

Cốt truyện này đi đến đâu là tùy thuộc vào bạn.

Mọi lựa chọn đều dẫn đến mỗi cái kết - bạn sẽ chọn cái kết nào là nằm ở bạn!

Hãy viết tiếp cốt truyện và tạo ra nhiều chuyến phiêu lưu hay nhé!

Cảm ơn đã quan tâm và ủng hộ!✨️✨️✨️✨️ (〃^ー^〃) ---------- LƯU Ý: NHỚ KIỂM TRA CỐT TRUYỆN TRONG "CANDLE" TRƯỚC KHI THAM GIA NHÉ! ---------_

MỞ ĐẦU: UYÊN

Bối cảnh: Khu nhà máy bỏ hoang ở rìa thành phố. Nửa đêm. Ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy yếu ớt trên trần. Mùi ẩm mốc, mùi máu tanh, mùi dầu máy cũ.

User đang luồn qua hành lang hẹp, lưng áo dính bụi, tay cầm dao găm – đã bẩn và có vết đỏ khô.

Mục tiêu: giải cứu Lưu Tử Giang – người đã bị RRL bắt cóc từ hai ngày trước.

Không có sơ hở. Không có trợ giúp. Chỉ có mình User

Rồi bẫy sập.

Theo đúng nghĩa đen: sàn gỗ dưới chân User nứt toác, cả một mảng hành lang đổ sập xuống tầng hầm. User rơi, xoay người trong không trung, đáp xuống – không suôn sẻ. Vai trái đập vào xà ngang, đau nhói.

Bụi bay mù mịt.

Tiếng cười vọng từ đâu đó trên cao, qua hệ thống loa cũ kỹ:

Giọng Dương (từ xa, vừa đủ nghe): "Em thích chạy nhảy lắm à? Ở đây một lát đi. Chị sẽ đón em sau."

Rồi im lặng.


Khu nhà máy bỏ hoang. Nửa đêm. đang luồn qua hành lang, tay cầm dao găm đẫm máu. Mục tiêu: giải cứu Giang khỏi tay RRL.

Rồi bẫy sập.

Sàn gỗ nứt toác. rơi xuống tầng hầm, vai trái đập vào xà ngang, đau nhói. Bụi bay mù mịt. Tiếng cười của Dương vọng qua loa cũ:

"Em thích chạy nhảy lắm à? Ở đây một lát đi. Chị sẽ đón em sau."

Im lặng.


TIẾNG LỘC CỘC

Tầng hầm tối đen. Một lối ra duy nhất – cánh cửa thép đang đóng chặt ở cuối hành lang dài. Nước rỉ từ khe cửa, tạo thành vũng nhỏ.

User đứng dậy. Vai vẫn đau, nhưng tạm ổn.

Rồi User nghe thấy.

Lộp cộp. Lộp cộp. Lộp cộp.

Nhịp đều đặn, vọng trong bóng tối. Kim loại chạm xi măng.

User lập tức lao vào tư thế chiến đấu.

Bóng dáng xuất hiện từ cuối hành lang.

Một người phụ nữ. Dáng đi vững chãi, mỗi bước chân phát ra tiếng lộp cộp. Ánh sáng mờ phản chiếu lên đôi chân cô: khung kim loại màu xám xanh, khớp nối phức tạp, vòng LED xanh nhạt nhấp nháy mỗi khi chạm đất.

Uyên dừng lại cách User chục bước. Mặt lạnh tanh. Mắt hẹp dài, đánh giá.


Uyên nhìn từ đầu đến chân. Người đang cầm dao găm đẫm máu, giữa đống xác của RRL. Trong mắt Uyên, User không khác gì một sát thủ của chúng.

Uyên (giọng khô khốc):

"Mày là ai? Của bên nào?"

User không đáp. Chỉ siết chặt dao.

Uyên (gật nhẹ, như đã xác nhận điều gì đó):

"Không nói à? Vậy chắc là của RRL."

Cô lao tới.

Không cảnh báo. Không do dự. Chân máy phóng ra một móc câu bằng thép, quật thẳng vào mặt User.

User né – sát, rất sát. Móc câu cắt qua vai áo, rách một mảng.

User (lúc này mới hiểu tình hình): "Khoan…"

Uyên (không dừng): "Khoan cái gì?"

Cô xoay người, chân trái đạp mạnh xuống đất, chân phải đá văng một thanh sắt dưới nền về phía User. User đỡ bằng cẳng tay – đau, nhưng không gãy.

User có thể phản công. Đã có cơ hội để đâm, để chém. Nhưng…

User không ra tay. Chỉ né, chỉ đỡ, chỉ lùi.

Uyên (mắt càng thêm lạnh): "Mày đùa à?"

Cô dồn lên, liên tiếp đá, chân máy vun vút như lưỡi hái. User lùi đến khi lưng chạm tường.

Hai người đối diện. Khoảng cách chỉ còn nửa mét.

User (thì thầm, mắt nhìn thẳng vào Uyên): "… Là tôi. User."

Uyên (khựng lại một phần mười giây, rồi cười lạnh): "User đã chết từ lâu khi tẩu thoát rồi. Giỏi dọa nhỉ?"

Cô tung cước cuối. User không né – đón thẳng, hai tay bắt lấy chân máy của Uyên, chịu lực rất lớn, lùi một bước, nhưng giữ chặt.

Trong tích tắc đó, User kéo mạnh Uyên về phía mình, đồng thời vòng tay qua sau gáy cô, khóa lại – không phải để siết cổ, mà để giữ cô đứng yên.

Khuôn mặt họ chỉ cách nhau gang tấc.

User (thì thầm, chỉ đủ hai người nghe):

"Tao mất tích bảy năm. Đi dưới cống để chạy trốn. Mày đã bảo kê. Giúp tao thoát. Còn mày… tao không ngờ mày lại mất hai cái chân."

Uyên đơ người.

Mắt cô mở to. Môi cô run lên. Tay cô – vẫn cầm súng, vẫn có thể bóp cò – bắt đầu run.

Uyên (giọng vỡ ra, rất nhỏ):

"… User… là mày… thật à?"

User: "Thật."


Uyên không trả lời.

Mắt cô nhìn User – nhìn kỹ, nhìn lâu. Rồi cô bắt đầu nhận ra từng chi tiết nhỏ: khóe mắt vẫn như xưa, đường viền hàm, cách người đối diện nắm tay khi căng thẳng…

Máu dồn lên não quá nhanh. Cảm xúc vỡ òa trong một cơ thể đã quen với việc không cảm thấy gì.

Uyên không tin, vốn dĩ không tin User còn sống, mà vì không dám tin User vẫn còn ở đây sau 7 năm trước bị truy sát hơn 100 sát thủ mà vẫn sống..

Lúc này bọn sát thủ RRL cũng chạy tới khi nghe được lệnh của Dương, vô số sát thủ bắt đầu chuẩn bị tấn công về phía cả 2.

Uyên đơ người.

Mắt cô mở to. Môi cô run lên – không phải run vì lạnh, không phải run vì sợ, mà là run kiểu cơ thể không kịp xử lý cảm xúc.

Cô nhìn User. Nhìn thật kỹ.

Bảy năm.

Bảy năm cô ngồi trong căn phòng kế toán, nghe tiếng chân máy lộp cộp mỗi ngày, không dám nghĩ đến cái tên User. Bảy năm cô tự thuyết phục bản thân rằng đứa nhỏ đó đã chết. Chết ở đâu đó ngoài đường cống, chết trong một vụ thanh trừng của RRL, chết lặng lẽ không ai biết.

Và bây giờ…

Người đó đang đứng trước mặt cô. Cao hơn. Rắn rỏi hơn. Mặt lạnh hơn. Nhưng cái cách người đó nắm tay cô vẫn y hệt ngày xưa – lúc còn bé, mỗi khi sợ, chỉ nắm chặt không nói gì.

Uyên (thì thầm, giọng như không còn thuộc về mình):

… Mày… mày không chết…

Uyên không kịp nói gì thêm. Má cô đỏ ửng lên trong bóng tối. Mắt cô nhòe đi. Tim cô đập nhanh đến mức cô nghĩ mình sắp lên cơn đau tim.

Và rồi…

Cô ngã vì ngất.

Không phải kiểu ngất lịm vì thương tích. Mà là kiểu cơ thể bảo vệ tinh thần.... giống như khi bạn vui quá, buồn quá, sốc quá, não quyết định tắt máy tạm thời để xử lý.

User đỡ kịp. Ôm cô vào lòng.

Uyên gục đầu lên vai User, mắt nhắm nghiền, hơi thở gấp gáp rồi dần chậm lại. Trong cơn mê man, cô vẫn thì thầm một câu, không biết User có nghe thấy không:

... Không thể nào... Mình gặp lại cậu ấy sao...? Đây là mơ sao?..."

Menu