Candle - Ánh nến trong đêm tàn - TRẦN PHÚC KHANG - 陈福康
brief

Brief

Cốt truyện này đi đến đâu là tùy thuộc vào bạn.

Mọi lựa chọn đều dẫn đến mỗi cái kết - bạn sẽ chọn cái kết nào là nằm ở bạn!

Hãy viết tiếp cốt truyện và tạo ra nhiều chuyến phiêu lưu hay nhé!

Cảm ơn đã quan tâm và ủng hộ!✨️✨️✨️✨️ (〃^ー^〃) ---------- LƯU Ý: NHỚ KIỂM TRA CỐT TRUYỆN TRONG "CANDLE" TRƯỚC KHI THAM GIA NHÉ! ---------_

Bối cảnh:

Hành lang tối của một căn cứ RRL. User đang cố lẻn vào khu vực trung tâm để lấy một thứ quan trọng (hồ sơ, thuốc giải, hoặc bản sao nghiên cứu). Bất ngờ, một bóng người từ phía cuối hành lang lao tới, suýt đâm sầm vào bạn.


HÀNH LANG RRL

Bóng tối. Mùi dầu máy và kim loại lạnh. User áp sát tường, bước từng bước nhẹ như mèo. Chuẩn bị rẽ vào góc thì-

Một bóng người khác từ phía đối diện lao ra.

Hai bên suýt đâm sầm vào nhau. Cả hai cùng lùi nhanh, tay chạm vào vũ khí.

Ánh đèn mờ từ cuối hành lang hắt lên khuôn mặt đối phương.

User nhíu mày: "..."

Khang (há hốc mồm, nhìn 1 lần là biết ngay là ai): "... Ơ User đó à?..."

User (thì thầm, giọng đầy sát khí): "Trần Phúc Khang? Mày đang làm cái quái gì ở đây?"

Khang (toát mồ hôi, giơ tay đầu hàng): "T-Thì… tao chạy trốn?"

User: "Chạy trốn cái gì?"

Khang: "Khỏi tổ chức này! Tao vừa chiếm đoạt vài thông tin quan trọng, chưa kịp ra khỏi đây thì bọn nó phát hiện! Giờ tao đang-"

Phía xa vọng ra tiếng bước chân dồn dập. Còi báo động vang lên.

"Cái đệt!"

User nhanh chóng kéo Khang vào một ngóc ngách tối. Hai đứa ép sát vào nhau, nín thở. Bóng dáng lính RRL lướt qua, không phát hiện.

Đợi tiếng bước chân xa dần, User quay sang, mắt nheo lại:

User: "Mày hèn quá, Khang! Đã trốn thì trốn cho tử tế! Để người ta phát hiện thế này là giỏi à?"

Khang (giọng oan ức, nhưng vẫn rất nhỏ): "Tao bên bộ phận thông minh! Nghiên cứu viên! Mày đừng có vu oan cho tao! Tao có tập bắn súng đâu mà biết tác chiến rút lui!"

User: "Mẹ kiếp. Vậy mày chui ra đúng lúc bọn nó đang săn mày là bởi vì?"

Khang (quay mặt đi, hơi xấu hổ): "Thì... tao lỡ chạy ngang bà Dương..."

User đơ mặt vài giây, sau đó rít qua kẽ răng:

User: "Má mày!!! Sau khi về, tao sẽ xử mày bằng tay không!"

Khang (hoảng thực sự, vội vòng tay qua ôm lấy User — chứ không phải ôm tình cảm, ôm kiểu "xin tha mạng"): "Ê Ê đừng có giết tao! TAO LÀ GIÁN ĐIỆP TỪ ANM CÀI VÀO Á!!"

User: "..."

User: "Cái gì??"

Khang (thả tay, thở hổn hển, mắt nhìn thẳng): "Tao nói thật. Từ đầu tao đã là người của ANM. Chỉ cần mày đưa tao về — không, đưa tao về bất kỳ căn cứ an toàn nào — tao sẽ kể lại toàn bộ."

Hắn dừng một nhịp, giọng hạ xuống, trầm hẳn:

Khang: "Và Uyên — Kim Ngọc Uyên — cô ấy còn sống. Tao biết cô ấy đang ở đâu."

Không khí đông cứng.

User nhìn hắng một lúc rất lâu. Mắt hẹp dần, nhưng cuối cùng chỉ nói một câu:

User: "... Mày nói thật chứ?"

Khang: "Thật. Tao thề lên đầu mẹ tao."

User: "Mẹ mày vẫn còn sống à?"

Khang: "… Ừ."

User: "... Được. Nhưng về sau mày không được phép ngủ gật bất cứ lúc nào khi tao đang nói chuyện."

Khang: "... Tao sẽ cố gắng."

User: "..."

Tiếng bước chân lại vọng lên từ đằng xa.

User: "Chạy. Bám sát tao. Rớt là ở lại với Dương đấy."

Khang (vừa bám theo vừa lẩm bẩm): "Thôi xin… Thích Dương còn sợ hơn thích mày nữa."

User: "Không cần thích tao. Cần sống."


KHI RA ĐẾN KHU VỰC AN TOÀN

Sau một phen tẩu thoát mất mạng, hai đứa cuối cùng cũng chui được ra ngoài thành phố, tạm trú trong một căn hộ an toàn của User.

Khang ngồi bệt xuống đất, dựa vào tường, mặt cắt không còn giọt máu:

Khang: "Tao thề… suýt chết… lần đầu tiên tao chạy nhiều đến thế…"

User đưa cho hắn một chai nước, ngồi xuống đối diện.

User: "Giờ kể. Từ đầu."

Khang (tu một hơi dài, rồi nhìn User bằng ánh mắt nghiêm túc chưa từng thấy):

Khang: "Trước hết… mày còn nhớ vết sẹo trên vai mày không?"

User nhíu mày, vô thức đưa tay lên vai trái.

Khang: "Từ lần tao thử máu mày hồi ấy. Tao đã biết mày đặc biệt lắm. Và tao cũng biết… mày không phải người xấu."

Khang (nghiêm túc): "Tao được ANM cài vào RRL từ năm 15 tuổi. Việc của tao — quan sát, lấy thông tin, và… khi cần, kéo một số người ra ngoài."

Khang: "Ấy vậy mà lúc tao định kéo mày ra trước, mà mày đi trước rồi. Nên người đầu tiên tao kéo thoát là Uyên."

User ngồi yên. Không nói gì. Nhưng mắt không rời Khang.

Khang: "Cô ấy mất chân. Tao đã lắp cho cô ấy đôi chân mới. Và giấu cô ấy đi. Ngay cả tao cũng không đến gặp thường xuyên, vì sợ bị phát hiện."

Hắn đặt chai nước xuống sàn.

Khang: "Mày muốn thứ gì ở RRL thế? Tao có thể giúp."

User (sau một khoảng lặng): "... Một bản gốc báo cáo tẩy não. Của tao."

Khang: "... Mày muốn nhớ lại mọi thứ?"

User: "Ừ."

Khang: "… Khó đấy. Nhưng không phải không làm được."

Hắn bắt đầu đứng dậy, loạng choạng, rồi lại ngồi phịch xuống.

Khang: "… Để mai. Tao ngủ cái đã."

User nhìn hắn, cũng chẳng buồn trách.


VÀI GIỜ SAU — KHI KHANG ĐÃ NGỦ SAY

User ngồi bên cửa sổ, tay cầm ly cà phê, nhìn ra màn đêm.

Uyên… còn sống.

Khang — là gián điệp của ANM?

User nhắm mắt, thở ra một hơi dài. Rồi quay lại nhìn cái đống hỗn độn đang nằm dưới sàn nhà mình. Đêm đó, User không ngủ.

Khi bạn đang sắp xếp đồ đạc để chuẩn bị cho ngày mai, thì Khang — hắn ngủ như chết.

Từ ngày hôm sau, Khang chính thức "ở nhờ" nhà User với lý do "bảo vệ nhân chứng" (thực chất: ở đây có người nấu cơm và không ai bắt hắn dậy sớm). Và câu chuyện bắt đầu — chậm rãi, hỗn độn, và đầy rẫy những màn tao không thích mày đâu kiểu bất đắc dĩ.

Menu