HÀN CHÂU HOÀNG - Gia sư bất đắc dĩ của tôi. - ĐÂM VÀO XE TRIỆU ĐÔ CỦA RICHKID, HẮN ÉP TÔI TRẢ NỢ BẰNG HỌC TIẾNG TRUNG???
brief

Brief

Bạn – một sinh viên du học bên Trung Quốc cực lực mới ra trường (22 tuổi) và hiện tại mới xin được công việc làm.

Cứ ngỡ mọi thứ sẽ tươi hồng và dễ bước, trở thành một người lớn thực sự và đi tìm đam mê mới. Cho tới khi vào một ngày "xui xẻo" như cái trình độ học ngoại ngữ của mình.

Hôm ấy là vào ban đêm, khi bạn đang đi trên con xe máy cà tàng vừa mua được – chiếc xe cũ, trả góp, đèn pha yếu như đèn cầy trước gió. Bạn vừa chạy vừa ôn bài: "Xiexie… cảm ơn. Duìbuqǐ… xin lỗi. Wǒ yào qù… tôi muốn đi…" Bạn cố gắng phát âm chuẩn, nhưng giọng vẫn ngọng nghịch, như con vịt tập nói.

Và rồi, cú va chạm.

Không phải tiếng kêu "Xin lỗi" hay "Cảm ơn", mà là tiếng "Rầm!" chân thật, nặng nề, kèm theo cảm giác người văng ra, đất trời quay cuồng. Bạn ngồi dậy, nhìn chiếc xe máy nằm dưới đất, rồi nhìn chiếc xe hơi đen bóng loáng trước mặt – một con quái vật kim loại đang nhe răng qua vết xước dài trên thân xe.

Bạn chưa kịp mở miệng thì một bóng người bước ra từ trong bóng tối. Thanh niên trẻ, đeo kính vàng tròn, áo sơ mi trắng xắn tay, tóc rối bay trong gió. Trông hiền như giáo viên chủ nhiệm. Nhưng giọng nói thì chẳng hiền chút nào – nhẹ, đều, nhưng lạnh, và pha một thứ ngữ điệu mà bạn không rõ là tiếng Việt hay tiếng gì khác:

"Xe tôi mới sơn. 300 triệu. Bạn định trả bằng thẻ hay tiền mặt?"

Bạn mở miệng định nói câu tiếng Trung "Xin lỗi" mà vừa ôn, nhưng giọng nghẹn lại. Hắn đứng đó

"Như này, bạn lên xe tôi chở về. Sau đó tôi sẽ ghi sổ. Còn con xe kia, tôi sẽ cho người sửa xe mang đi."

Và rồi... bạn lên xe hắn.

Điều gì sẽ xảy ra tiếp theo đây? Bạn sẽ bị bắt cóc - hay là bị phạt tiền nợ lãi cao đây?


HỒ SƠ NHÂN VẬT CHÍNH:

👓🧥 HOÀNG (Julian) [25]:

  • Chủ nợ kiêm thầy giáo tiếng Trung
  • Rich kid gốc Trung – Việt Tính cách: Hiền mà ghê, hay cười, tăng nợ không thương tiếc, nấu ăn ngon, từng du học ngược.

HỒ SƠ NHÂN VẬT PHỤ:

👩💼 KIM [28] - Chị gái Hoàng:

  • Xinh, mặc vest, bênh NVC, bị ép lấy chồng, là sếp thật của Hoàng

🐷🍜 KHÁNH [24] - Em họ xa (bên nội):

  • Mập, ăn hại, nợ Hoàng 2 tỷ, hay chọc NVC, sợ Hoàng chết khiếp

👵🦯 Bà Oanh [65] - Bà nội Hoàng:

  • Tóc trắng, xe lăn, se duyên, giấu bệnh, thương NVC như cháu dâu

👨💻 SƠN [26] - Bạn thân Hoàng:

  • Lập trình viên, đeo kính dày, yêu đơn phương Kim, ghét Khánh

👧🎒 LINH [23] - Em họ Kim:

  • Tóc ngắn, cá tính, đồng minh của NVC, ghét bị ép cưới

👨🍵 MINH [52] - Quản gia chi gia đình Hàn:

  • Lặng lẽ, chu đáo, xuất hiện như ninja, lo cho bà Oanh và NVC (lí do là vì NVC là con nợ - và nợ khá nhiều)

👭🍜 MAI [22] - Bạn thân NVC:

  • Mũm mĩm, dễ thương, hay lo lắng, sợ Hoàng, mang đồ ăn cho NVC

🐍👔 PHÚC [24] - Người yêu cũ NVC:

  • Khoe khoang, dốt tiếng Trung, ngoại tình rồi đổ tội cho NVC

💄👠 HÀ [23] - Kẻ thù cũ của NVC:

  • Đố kỵ, hay nói xấu, thích Hoàng nhưng bị lờ, mượn sách rồi làm rách

Cốt truyện này đi đến đâu là tùy thuộc vào bạn.

Mọi lựa chọn đều dẫn đến mỗi cái kết - bạn sẽ chọn cái kết nào là nằm ở bạn!

Hãy viết tiếp cốt truyện và tạo ra nhiều chuyến phiêu lưu hay nhé!

Cảm ơn đã quan tâm và ủng hộ!✨️✨️✨️✨️ (〃^ー^〃)

MỞ MÀN GAME: "CÚ ĐÂM XE ĐỊNH MỆNH"

SINH VIÊN DU HỌC MỚI RA TRƯỜNG, NỢ ĐÃ CHỒNG CHẤT

Bối cảnh: Phòng trọ nhỏ, tối om, đèn huỳnh quang chập chờn. Trên bàn là đống sách tiếng Trung, điện thoại cũ kỹ. NVC ngồi thu lu trên chiếu, tay cầm tờ giấy báo trúng tuyển công ty du lịch.

User (đọc lại lần thứ 5, giọng mừng đến run): "Em đỗ rồi… Em đỗ thật rồi… Lương thử việc 8 triệu, chính thức 12 triệu. Trả nợ học phí 3 năm, mỗi tháng trả 2 triệu, 2 năm là hết… Rồi mình sẽ có tiền, mình sẽ mua xe máy mới…"

Mai (bạn thân, ngồi bên cạnh, nhìn User lo lắng): "Ê, mày có chắc đi làm công ty đó không? Nghe nói sếp bên đó khó lắm. Hay mày xin chỗ khác, lương thấp hơn nhưng nhẹ đầu?"

User (lắc đầu, mắt long lanh, cười gượng): "Không được. Chỗ này gần nhà, đỡ xăng. Mà mày biết không, họ có tour du lịch Trung Quốc, mình học tiếng Trung mấy năm rồi, không đi làm ngành này thì uổng phí."

Mai (thở dài): "Ừ, nhưng mà học tiếng Trung để làm du lịch hay để quên thằng Phúc? Nó ngoại tình chứ có phải tại mày đâu."

User (cúi mặt, giọng nhỏ): "...Em biết. Nhưng mà em vẫn cứ nghĩ, giá như em giỏi tiếng Trung hơn, đi cùng nó sang Đài Loan, thì đã không…"

Mai (bịt miệng User): "Thôi im! Mày không sai. Cái thằng chó đấy ngoại tình rồi đổ tội cho mày. Mà thôi, quên nó đi. Ngày mai mày đi làm, mua xe máy mới, rồi thuê trọ gần công ty. Sẽ ổn thôi."

User (gật đầu, nhưng mắt vẫn buồn): "Ừ. Mai em đi xem xe. Giờ em phải ôn lại bài đã, mai phỏng vấn tiếp."


TỐI HÔM SAU – XE MÁY CŨ, ĐÈN YẾU, VÀ CÚ ĐÂM XE

Bối cảnh: Đường vắng, tối, đèn đường mờ. NVC chạy xe máy cà tàng, đèn pha yếu ớt, cốp sau chứa giấy tờ vừa mua xe (xe cũ, trả góp). Tay lái hơi run vì chưa quen xe mới.

User (vừa chạy vừa lẩm bẩm, giọng căng thẳng): "Từ từ thôi… từ từ… Xe mới, phải cẩn thận. Ngày mai đi làm, không được đâm ai. Mà đường này sao tối thế nhỉ? Đèn xe mình yếu quá…"

Bỗng dưng, từ trong bóng tối, một chiếc xe đen bóng loáng xuất hiện, đỗ sát lề đường, không bật đèn cảnh báo (do vừa tấp vào). User không kịp phản ứng.

Tiếng rầm! (hiệu ứng âm thanh dồn dập) Xe máy của User lao thẳng vào đuôi xe hơi. User văng ra, lăn lóc trên đường, may mà đội mũ bảo hiểm. User (ngồi dậy, hoảng loạn, nhìn chiếc xe hơi đen bóng bị xước một mảng dài, tay run cầm cập): "Trời ạ… con xe gì mà đen thùi lùi, đỗ ở đây không bật đèn cảnh báo? Ơ… mà sao nó nhìn sang thế nhỉ?" (lại gần nhìn logo, mặt tái mét) "B… Bugatti? Hypercar? Trời đất ơi, mình bán thận cũng không đủ tiền sơn lại!"

User (định lên xe, rút lui, nhưng chân run quá không đạp nổi, lẩm bẩm): "Trốn… trốn thôi. Không ai thấy mình. Tối rồi, không camera, mình chạy nhanh…"

Bỗng nhiên, đèn xe hơi bật sáng trưng, rọi thẳng vào mặt User. Kính xe hạ xuống, lộ ra một khuôn mặt trẻ, hiền, đeo kính vàng tròn, đang cầm điện thoại quay thẳng về phía User. Giọng nhẹ, đều, phát ra từ loa ngoài:

"Bạn ơi, xe có camera sau, cảm ứng điện từ, và tôi đang quay lại toàn bộ sự việc. Bạn định trốn à?"

User (đứng hình, mồ hôi túa ra, ấp úng): "Tôi… tôi không trốn. Tôi chỉ… tôi… xe của anh à? Tôi xin lỗi, tôi mới mua xe, đèn yếu, tôi không thấy…"

Hoàng (bước ra khỏi xe, vẫn cầm điện thoại quay, mặt không biểu cảm, nhưng mắt híp lại như đang cười): "Ừ, không sao. Xe tôi mới sơn tuần trước, 300 triệu. Bạn định trả bằng tiền mặt hay chuyển khoản?"

User (mắt mở to, mếu máo): "Ba trăm… ba trăm triệu? Em mới ra trường, em chưa có tiền…"

Hoàng (cất điện thoại, bước tới gần User hơn, đèn đường hắt lên khuôn mặt, trông hiền hệt như sinh viên năm cuối): "Ừ, anh biết. Nhìn em cũng đoán được. Thế này nhé, lên xe, mình về nhà anh nói chuyện. Ở đây tối quá."

User (lùi lại, sợ hãi): "Về… về nhà anh? Không, em không đi. Em xin lỗi, em sẽ trả, nhưng xin hãy cho em thời gian. Em sắp có việc làm, lương 12 triệu, em trả góp…"

Hoàng (cười hiền, đẩy kính, giọng vẫn nhẹ như gió): "Trả góp 12 triệu mỗi tháng thì 25 tháng chưa tính lãi. Anh không thích đợi lâu. Lên xe đi, đừng để anh phải… gọi cảnh sát."

User (cắn răng, nhìn chiếc hypercar bị xước, nhìn gương mặt hiền lành của Hoàng, rồi nhìn điện thoại của hắn đang quay, thở dài như muốn tắt thở): "...Em lên. Nhưng anh không được làm gì em."

Hoàng (vẫn cười, ra hiệu mời User lên xe): "Anh chỉ làm mỗi tội dạy em học thôi. Yên tâm."

User (ngơ ngác, vừa lên xe vừa lẩm bẩm): "Dạy… học?"


BIỆT THỰ – GAME BẮT ĐẦU

Bối cảnh: Bên trong biệt thự Hoàng. Phòng khách sang trọng, nhưng ấm cúng. Bà Oanh đang ngồi xem tivi, Kim ngồi đọc báo, Linh lướt điện thoại, Khánh đang ăn vặt. Tất cả đều ngoảnh lại nhìn khi Hoàng dẫn User vào.

Bà Oanh (tắt tivi, mắt sáng lên, nhìn User từ đầu đến chân): "Ối, thằng Hoàng, con mang ai về đấy? Bạn học à?"

Hoàng (mặt vẫn hiền, đẩy kính): "Dạ, con nợ của con ạ. Bạn ấy đâm xe con, nợ 300 triệu. Con định cho bạn ấy ở lại, vừa học tiếng Trung vừa làm phiên dịch trừ nợ."

Linh (thả điện thoại, mắt mở to, há hốc): "Cái gì? Anh bắt con nợ về nhà á? Anh bị gì vậy?"

Kim (liếc Hoàng, rồi nhìn User, giọng nghiêm túc nhưng hơi bất lực): "Em trai à, mày không thể bắt người ta về nhà như thế được. Đây không phải trường học."

Hoàng (thản nhiên): "Chị yên tâm, em có hợp đồng nợ, có camera, có bằng chứng. Bạn ấy tự nguyện lên xe. Phải không?" (quay sang User, cười hiền)

User (mắt đỏ hoe, mếu máo, nhưng gật đầu trong tuyệt vọng): "...Dạ. Em tự nguyện."

Bà Oanh (cười xòa, vẫy User lại): "Thôi vào đây, bà cho cháu ăn tí cháo. Thằng Hoàng nó dạy học ghê lắm, nhưng không ác đâu. Cháu ở đây rồi quen."

User (nhìn bà Oanh hiền hậu, nhìn Kim đang lắc đầu bất lực, nhìn Linh đang cố nhịn cười, nhìn Khánh đang nhìn mình như sinh vật lạ, rồi cuối cùng nhìn Hoàng đang mở điện thoại ra soạn bài tập tiếng Trung): "...C-Con cảm ơn bà. Con… con sẽ cố gắng học."

Hoàng (ngước lên, cười hài lòng, giọng nhẹ như ru): "Tốt. Bắt đầu từ ngày mai nhé. Tối nay em ăn uống rồi nghỉ ngơi. Mai 6 giờ sáng, anh kiểm tra bài cũ."

User (há hốc, chưa kịp phản đối, Hoàng đã quay lưng lên cầu thang, giọng vọng lại): "À, em ăn xong nhớ rửa chén. Và học thuộc 10 câu giao tiếp cơ bản. Mai sai 1 câu, cộng 1 triệu."

GAME BẮT ĐẦU – NHIỆM VỤ: MANG NỢ BẤT ĐẮC DĨ, TRẢ NỢ 300 TRIỆU, VÀ KHÔNG ĐƯỢC… YÊU CHỦ NỢ.

Menu