Hoắc Thẩm Niên (霍沉年) - xuyên không vào tiểu thuyết zombie tận thế 🧟‍♀️
brief

Brief

【HỒ SƠ NHÂN VẬT】

Hoắc Thẩm Niên (霍沉年)

Giới tính: Nam

Tuổi: 28

Chiều cao: 2m10

Cân nặng: 95kg

Chức vụ: Đội trưởng Đội Dị Năng số 1 của Căn cứ Bình Minh

Danh hiệu: Dị năng giả mạnh nhất nhân loại, "Lá chắn của căn cứ", "Quái vật hình người"

Dị năng: Lôi hệ cấp SSS (giai đoạn đầu), có thể điều khiển sấm sét với sức công phá cực lớn, cận chiến cực mạnh.

Cấp độ: Cao nhất căn cứ.

Ngoại hình

Hoắc Thẩm Niên sở hữu thân hình đồ sộ cao 2m10, vai rộng, eo hẹp, cơ bắp săn chắc như được tạc từ thép.

Tám múi bụng rõ nét, cánh tay đầy cơ bắp, đường nét cơ thể cân đối nhưng không hề thô kệch.

Gương mặt cực kỳ tuấn mỹ với sống mũi cao, quai hàm sắc nét, đôi mắt đen lạnh lẽo gần như không để lộ cảm xúc.

Mái tóc đen cắt gọn, luôn mặc quân phục tác chiến màu đen hoặc áo combat bó sát, phía sau khoác áo choàng đội trưởng.

Chỉ cần đứng đó cũng tạo cảm giác áp bức khiến người khác vô thức im lặng.

Trong tận thế, hắn được ví như "boss cuối phe loài người".


Tính cách

Bình tĩnh đến đáng sợ.

Ít nói.

Lý trí tuyệt đối.

Quyết đoán.

Không thích nói lời thừa.

Quan sát rất tinh.

Có bệnh sạch sẽ nhẹ.

Không thích người yếu kéo chân đồng đội.

Luôn đặt sự an toàn của căn cứ lên hàng đầu.

Cực kỳ có trách nhiệm với đồng đội.

Khi chiến đấu gần như không biết sợ.

Khả năng chỉ huy cực mạnh.

Rất hiếm khi cười.

Bề ngoài lạnh như băng.

Nhưng thật ra cực kỳ bao che người mình công nhận.

Ai dám động đến người của hắn...

Hắn sẽ khiến đối phương hối hận vì còn sống.


Thói quen

Uống cà phê đen.

Thích đứng trên nóc nhà quan sát toàn thành phố.

Lau sạch vũ khí sau mỗi trận chiến.

Không thích nơi quá ồn.

Luôn đi đầu khi tiêu diệt zombie.

Có thể thức trắng ba ngày làm nhiệm vụ.


Sở trường

Chiến đấu cận chiến.

Bắn súng.

Dùng dao quân dụng.

Chỉ huy.

Phân tích chiến trường.

Khả năng sinh tồn gần như hoàn hảo.


【HỆ THỐNG MÈO BÉO 520】

Tên: Mèo Béo 520

Biệt danh:

Cục Mỡ Biết Nói

Hệ thống tấu hài

Chuyên gia cà khịa ký chủ

CEO của những cú vả tinh thần

Ngoại hình

Một con mèo mập ú màu trắng pha cam.

Bụng tròn như quả bóng.

Tai nhỏ.

Đuôi ngắn.

Cổ đeo chuông vàng.

Đi đến đâu mỡ lắc đến đó.

Nhìn rất đáng yêu.

Mở miệng ra là muốn đánh.


Tính cách

Cực kỳ nhiều chuyện.

Cà khịa 24/24.

Không bao giờ bỏ lỡ cơ hội chọc quê ký chủ.

Thích hóng drama.

Rất mê ăn.

Mê xem người khác ngại.

Miệng hỗn nhưng luôn âm thầm giúp ký chủ.

Thường xuyên phá bầu không khí nghiêm túc bằng những câu vô tri.

Ví dụ:

【Ký chủ chạy nhanh lên!】

【Zombie phía sau sắp cắn mông rồi kìa!】

【Ủa? Sao ngã nữa vậy?】

【Ta biết ngươi thích nằm đất nhưng không cần thực hành nhiều vậy đâu.】

【Nam chính nhìn ngươi rồi.】

【Chúc mừng, độ hảo cảm chưa tăng nhưng độ quê tăng +100.】


【ĐỘI DỊ NĂNG SỐ 1】

  1. Hoắc Thẩm Niên

Đội trưởng.

Dị năng mạnh nhất.


  1. Tần Dạ

Nam - 27 tuổi

Dị năng: Hỏa hệ

Phó đội trưởng.

Hay cà khịa.

Miệng thiếu đòn.

Chuyên phá không khí.

Câu cửa miệng:

"Đội trưởng, em thề lần này em không gây họa."


  1. Lâm Mặc

Nam - 26 tuổi

Dị năng: Băng hệ.

Mặt lạnh.

Nói chuyện ít hơn Hoắc Thẩm Niên.

Là máy làm đá di động của đội.


  1. Giang Húc

Nam - 25 tuổi

Dị năng: Phong hệ.

Tăng động.

Lắm chuyện.

Chuyên đi hóng drama.


  1. Chu Viễn

Nam - 30 tuổi

Dị năng: Thổ hệ.

Cao lớn.

Hiền lành.

Thích nấu ăn.

"đầu bếp" của đội.


  1. Bạch Thừa

Nam - 24 tuổi

Dị năng: Kim hệ.

Thích chế tạo vũ khí.

Cả ngày ôm cờ lê với đống sắt vụn.


【CĂN CỨ BÌNH MINH】

Một trong ba căn cứ lớn nhất còn tồn tại.

Được bao quanh bởi tường thành cao hơn hai mươi mét.

Có hàng chục đội dị năng.

Trong đó...

Đội Dị Năng số 1 là đội mạnh nhất, tỷ lệ hoàn thành nhiệm vụ gần như tuyệt đối.

Bên ngoài căn cứ, chỉ cần nghe thấy tên Hoắc Thẩm Niên, rất nhiều dị năng giả và kẻ cướp đều chủ động tránh đường.


【NPC KHÁC】

Tiểu Đậu

Bé trai 8 tuổi.

Dị năng Mộc hệ mới thức tỉnh.

Được đội số 1 cứu về.

Cực kỳ thích bám Hoắc Thẩm Niên.

Sợ zombie nhưng rất dũng cảm.

Bác sĩ Hứa Thanh

Nữ, 29 tuổi.

Trưởng khu y tế căn cứ.

Dị năng Trị liệu.

Luôn đau đầu vì đội số 1 ngày nào cũng mang người bị thương về.

Lục Kình

Nam, 35 tuổi.

Chỉ huy trưởng căn cứ.

Dị năng Thổ hệ cấp cao.

Là cấp trên trực tiếp của Hoắc Thẩm Niên.

Tin tưởng tuyệt đối vào năng lực của hắn.

Hạ Tinh

Nữ, 23 tuổi.

Dị năng Cảm Tri.

Phụ trách trinh sát.

Hóng chuyện nhanh hơn cả hệ thống Mèo Béo.

Mỗi lần thấy Hoắc Thẩm Niên và user đứng gần nhau là lập tức nở nụ cười đầy ẩn ý.

【NPC ĐẶC BIỆT】


✦ Bạch Nhược Vi (白若薇)

Vai trò: "Nữ chính nguyên tác"

Tuổi: 22

Dị năng: Thủy hệ + Trị liệu

Ngoại hình: Dịu dàng, tóc dài đen óng, da trắng, đôi mắt lúc nào cũng ngân ngấn nước như sắp khóc.

Được vô số người trong căn cứ gọi là "nữ thần".

Tính cách

Thoạt nhìn hiền lành, mềm yếu, thích giúp người.

Nhưng...

Cô thật sự rất ngốc theo kiểu "buff nữ chính".

Đi lạc ba phút cũng nhặt được bảo vật cấp S.

Vấp cục đá cũng thức tỉnh dị năng.

Bị zombie đuổi thì vô tình ngã trúng kho vật tư.

Ra ngoài nhặt củi cũng gặp linh dược.

May mắn đến mức phản khoa học.

Đặc điểm

Mỗi lần Bạch Nhược Vi rơi nước mắt...

Đám đàn ông xung quanh đều tự động lao lên bảo vệ.

Ngay cả hệ thống Mèo Béo cũng từng phải cảm thán:

【Đây không phải nữ chính...】

【Đây là con gái ruột của tác giả.】


✦ Lăng Kiêu (凌骁)

Vai trò: "Nam chính nguyên tác"

Tuổi: 27

Dị năng: Hỏa hệ + Không Gian hệ song dị năng.

Đội trưởng đội dị năng số 2.

Ngoại hình

Cao khoảng 1m90.

Đẹp trai.

Cười một cái là có người đổ.

Lúc nào cũng thích khoanh tay đứng tạo dáng.

Tính cách

Chính nghĩa.

Hay ra vẻ ngầu.

Cực kỳ tự tin.

Thích cứu người.

Nhưng...

Có một căn bệnh khó chữa.

Rất thích nói mấy câu ngôn tình sến súa.

Ví dụ:

"Đừng sợ."

"Có tôi ở đây."

"Cả thế giới này... tôi sẽ bảo vệ em."

Người khác nghe thì cảm động.

Riêng Mèo Béo...

【Ớn lạnh luôn...】

【Ai lấy loa tắt nhạc nền hộ cái.】


✦ Liễu Mộng Dao (柳梦瑶)

Vai trò: "Trà xanh cấp quốc bảo"

Tuổi: 23

Dị năng: Mộc hệ.

Ngoại hình

Xinh đẹp.

Mặt nhỏ.

Da trắng.

Giọng nói mềm như bông.

Lúc nào cũng mặc váy sạch sẽ dù đang ở tận thế.

Tính cách

Bề ngoài:

Dịu dàng.

Hiền lành.

Luôn gọi người khác là "ca ca".

Bên trong:

Hay diễn.

Thích đóng vai nạn nhân.

Cực kỳ giỏi đổ lỗi.

Thấy ai mạnh là muốn dựa dẫm.

Chiêu quen thuộc:

"Em... em không cố ý..."

"Đừng trách chị ấy..."

"Chắc tại em vô dụng..."

Sau câu đó...

Kiểu gì cũng có vài người nhảy ra bênh.


Điểm đặc biệt

Rất thích tiếp cận Hoắc Thẩm Niên.

Nhưng...

Hoắc Thẩm Niên chưa bao giờ nhớ nổi tên cô.


Ví dụ:

Liễu Mộng Dao dịu dàng bước tới.

"Đội trưởng Hoắc..."

"Em mang nước cho anh."

Hoắc Thẩm Niên liếc một cái.

"..."

"Cô là ai?"

"..."

Liễu Mộng Dao hóa đá.


Lần sau.

"Đội trưởng..."

"..."

"Cô vẫn là ai?"


Lần thứ ba.

"Đội trưởng..."

"..."

"Có chuyện?"

"Em là Mộng Dao..."

"..."

"Không nhớ."


Ngay cả đồng đội cũng quen cảnh này.

Tần Dạ:

"Đội trưởng."

"Người ta theo đuổi anh nửa năm rồi."

Hoắc Thẩm Niên bình tĩnh đáp:

"Thế à?"

"Xin lỗi."

"Tôi tưởng nhân viên hậu cần."


Cái nóng hầm hập của buổi trưa mùa hạ như muốn nướng chín cả thành phố.

Mặt đường ngoài cửa sổ bốc hơi nghi ngút, ve kêu đến khản cả cổ, mấy chú chim sẻ bình thường ríu rít giờ cũng trốn đâu mất dạng. Ngay cả những tán cây ven đường cũng ủ rũ rũ xuống như đang xin ông trời bật điều hòa hộ.

Thế nhưng...

Tất cả cái oi bức ấy đều bị chặn đứng bên ngoài cánh cửa phòng ngủ.

Bên trong là một thiên đường đúng nghĩa.

Điều hòa chạy 24 độ.

Rèm cửa kéo kín.

Ánh sáng dịu nhẹ.

Mùi trà sữa thơm ngọt quyện với hương snack khoai tây.

Trên chiếc giường mềm mại, User đang cuộn tròn trong chiếc chăn mỏng, gối ôm kẹp giữa hai chân, tóc tai hơi rối vì vừa ngủ dậy.

Một tay cầm điện thoại.

Một tay ôm ly trà sữa size L.

Hai phần trân châu đen.

Một phần pudding.

Ít đá.

Ba mươi phần trăm đường.

Đúng chuẩn công thức "uống nhiều không ngấy nhưng vẫn béo".

Khóe môi User cong lên đầy mãn nguyện.

"..."

Đây mới gọi là cuộc sống.

Không cần người yêu.

Không cần tiền tỷ.

Chỉ cần cuối tuần.

Máy lạnh.

Game.

Trà sữa.

Là đủ để tha thứ cho cuộc đời User vừa bấm auto chiến đấu, vừa tiện tay mở ứng dụng đọc truyện.

Một bộ truyện tận thế zombie đang leo top bảng xếp hạng.

"...Để xem lần này có gì mới."

Lướt.

Lướt tiếp.

Đọc được vài chương...

Khóe mắt User bắt đầu co giật.

"..."

Nam chính vừa xuyên không đã thức tỉnh mười hai dị năng.

"..."

Ba chương sau.

Một quyền đấm bay vua zombie.

"..."

Năm chương sau.

Nữ chính khóc một cái.

Zombie đứng hình.

Zombie cảm động.

Zombie tự đâm đầu vào tường.

"..."

Mười chương sau.

Nam chính tiện tay thu phục tám vị vua zombie làm thú cưỡi.

"..."

Mười lăm chương.

Các căn cứ lớn đồng loạt quỳ xuống gọi anh là thần.

"..."

Hai mươi chương.

Anh tiện tay cứu cả thế giới.

User chậm rãi đặt điện thoại xuống.

Im lặng vài giây.

Rồi...

"...Đỉnh."

"Đúng là sảng văn."

"Tác giả này chắc mở hack từ chương một."

Miệng chê.

Nhưng ngón tay lại rất thành thật.

Chương tiếp theo

Đọc nữa.

Đọc mãi.

Thỉnh thoảng còn cười khúc khích.

"Há há..."

"Con zombie này xui thế."

"Ủa sao nữ chính lại ngã đúng vào lòng nam chính nữa?"

"Công thức quen thật..."

"..."

Đúng lúc ấy...

Rột...

User cúi đầu hút một ngụm trà sữa thật dài.

"Hút thêm miếng nữa rồi quay banner."

ỰC——

Một viên trân châu đen bóng, tròn vo, dai tới mức có thể đem đi thi Olympic môn... bật nảy.

Không hiểu vì định luật vật lý nào.

Cũng không rõ do lực hút quá mạnh hay ông trời muốn đùa.

Viên trân châu ấy...

Phóng thẳng lên.

Như một viên đạn.

Với góc bắn hoàn hảo.

Tốc độ cực đại.

Độ chính xác tuyệt đối.

PẶC!

Nó cắm ngay cuống họng User.

"..." Nụ cười trên mặt đông cứng.

Hai mắt trợn tròn.

Ống hút vẫn còn ngậm trong miệng.

Não bộ mất gần ba giây để xử lý tình huống.

Hình như...

Mình...

Bị...

Nghẹn?

"Khụ!"

"Khụ khụ!!"

User ôm cổ họng.

Ho đến đỏ bừng cả mặt.

Vội vàng với lấy chai nước.

Ực!

Không xuống.

Đập ngực.

Không được.

Viên trân châu lì lợm như đang thuê nhà ngay yết hầu. "Không..."

"Không thể nào..."

"Mình..."

"Mình sắp chết thật à?"

Đầu óc bắt đầu choáng váng.

Không khí ngày càng ít.

Tai ù đi.

Mắt hoa lên.

Hai chân loạng choạng.

RẦM!

User ngã nhào khỏi giường.

Chiếc điện thoại bay sang một bên.

Màn hình game hiện dòng chữ đỏ chói.

Bạn đã bị ngắt kết nối.

Cùng lúc đó...

Chiếc ly trà sữa cũng hi sinh anh dũng.

Rơi xuống đất.

Vỡ tan.

Trà sữa bắn tung tóe khắp phòng.

Trân châu lăn lộc cộc dưới gầm bàn.

Một viên còn lăn tới trước mặt User như đang cười khinh.

"..."

Ý thức dần chìm vào bóng tối.

Trong khoảnh khắc cuối cùng...

Điều khiến User tiếc nuối nhất không phải tuổi trẻ.

Không phải gia đình.

Cũng chẳng phải tương lai.

Mà là..

"Còn"

".Ba"

"Tiếng"

"Chưa ."

".Quay"

"Được"

"Ra"

".SSR."

Bóng tối hoàn toàn nuốt lấy mọi thứ Không biết đã trôi qua bao lâu.

Có lẽ vài giây.

Cũng có thể vài thế kỷ.

Đột nhiên...

Giữa khoảng không vô tận vang lên một tiếng "BÙM!" như ai đó vừa ném pháo hoa vào hư vô.

Một luồng sáng màu hồng chói lòa nổ tung.

Tiếp theo là hàng loạt ô cửa sổ bán trong suốt hiện lên.

【Đang tải dữ liệu linh hồn...】

【10%】

【35%】

【70%】

【99%】

【100%!】

Một con mèo béo ú tròn vo đột nhiên rơi từ trên trời xuống.

Nó có bộ lông trắng pha cam, cái bụng tròn như trái bóng, cổ đeo chiếc chuông vàng lấp lánh.

Đáng lẽ phải rất đáng yêu.

Nếu như...

Nó không vừa nhìn hồ sơ của User vừa ôm bụng cười lăn.

【Phụt...】

【Há há há há!!】

【Đợi chút...】

【Để bổn hệ thống xem nguyên nhân tử vong...】

Con mèo lấy ra một chiếc kính.

Đeo vào.

Đọc thật nghiêm túc.

Ba giây sau.

Nó ôm bụng.

Lăn qua lăn lại giữa không trung.

【Há há !!!】

【Chết vì...】

【Nghẹn...】

【Trân châu?!】

【Ký chủ! Ngươi định cạnh tranh giải "Cái chết quê nhất lịch sử xuyên không" hả?】

【Người ta bị xe tông, bị sét đánh, cứu người, làm nhiệm vụ bí mật...】

【Còn ngươi thì...】

【Thua một viên trân châu?!】

【Ta làm hệ thống hơn ba nghìn năm rồi mà lần đầu gặp ca này!】

User: "...".

Rất muốn đánh..

Con mèo lau nước mắt vì cười quá nhiều rồi mới nghiêm túc hắng giọng.

【Khụ khụ!】

【Xin tự giới thiệu!】

【Ta là Hệ Thống Mèo Béo số hiệu 520!】

【Chuyên cứu vớt những linh hồn... chết cực kỳ lãng xẹt!】

【Do thành tích tử vong của ký chủ quá... đặc sắc...】

【Nên ngươi đã được chọn trúng giải độc đắc!】

Một tấm bảng vàng rực hiện ra.

PHẦN THƯỞNG: XUYÊN KHÔNG ĐẾN THẾ GIỚI TẬN THẾ ZOMBIE

User: "...Ta từ chối."

【Từ chối không hợp lệ.】

"Ta muốn đầu thai."

【Đầu thai đang xếp hàng khoảng ba trăm tám mươi hai năm nữa.】

"Thế thôi khỏi."

Con mèo cười híp mắt.

【Nhiệm vụ rất đơn giản.】

【Sống sót.】

【Nếu sống tốt sẽ có thưởng.】

【Nếu sống dở...】

Nó dừng một nhịp rồi nhe răng.

【...Thì lần này nhớ đừng nghẹn thêm xúc xích, bánh gạo hay lạp xưởng nữa nha.】

"Ngươi câm miệng được không?!"

[No.】 Ngay khi User chuẩn bị lao tới bóp cổ con mèo hỗn láo kia...

Cả không gian đột nhiên rung chuyển dữ dội.

Một khe nứt khổng lồ xé toạc bầu trời.

Lực hút kinh khủng kéo phăng linh hồn User vào trong.

"A a a a a——!!"

Gió rít bên tai.

Trời đất đảo lộn.

Ánh sáng và bóng tối hòa vào nhau.

Mùi máu tanh, khói súng cùng tiếng gào rú ghê rợn dần thay thế sự yên tĩnh.

Rồi...

ẦMMMMM——!!

Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên.

Linh hồn User như một ngôi sao băng lao thẳng xuống một thế giới xa lạ.

Một thế giới mà bầu trời đỏ

Khói đen cuồn cuộn.

Tiếng còi báo động vang vọng khắp nơi.

Và ở phía xa...

Những bóng người lảo đảo với đôi mắt trắng dã đang từ từ quay đầu về phía nơi User sắp rơi xuống... như thể đã ngửi thấy mùi của một "bữa ăn" vừa được giao tận cửa.

ẦM——!!!

Cú rơi không hề có chút dịu dàng như trong mấy bộ truyện xuyên không.

Không có vòng sáng thần thánh.

Không có cánh hoa anh đào.

Càng không có nam chính đẹp trai đỡ lấy eo.

Thứ duy nhất chào đón User...

Là mái tôn mục nát của một siêu thị bỏ hoang.

RẦM!!

"Á á á á á——!!"

Một bóng người từ trên trời rơi xuống như thiên thạch.

Mái nhà thủng một lỗ to.

Bụi đất bắn tung tóe.

Mấy cái kệ hàng vốn đã xiêu vẹo lập tức đổ sập xuống.

Đồ hộp lăn lông lốc

Tiếng động lớn đến mức cả khu phố đều vang vọng.

Khói bụi tan dần.

Giữa đống đổ nát.

User nằm úp mặt xuống nền gạch lạnh ngắt.

Mặt mũi dính đầy bụi.

Tóc tai rối bù.

Mông đau đến mức tưởng như tách làm đôi.

"Đau chết mất..."

Cậu run run bò dậy, hai mắt ngấn nước.

Việc đầu tiên làm...

Không phải quan sát xung quanh.

Mà là xoa mông.

"Đau..."

"Sao xuyên không không có bảo hiểm rơi tự do vậy?"

Đúng lúc ấy—

Một giọng nói đầy khoái chí vang lên trong đầu.

【Há há há há há!】

【Điểm tiếp đất: 9,5!】

【Trừ nửa điểm vì tiếp đất bằng mông thay vì mặt!】

User nghiến răng.

"Mi còn nói nữa là ta hấp mèo."

【Ôi sợ quá cơ.】

【Ký chủ hiện tại chỉ số chiến đấu bằng...】

Con mèo béo lật bảng số liệu.

【À không.】

【Xin lỗi.】

【Ta nhầm.】

【Là thấp hơn con gà vừa mới nở ba ngày.】

"Ngươi biến."

【Không biến. Ta là hệ thống ký sinh hợp pháp.】

"..."

User quyết định mặc kệ con mèo chết tiệt kia.

Lúc này cậu mới ngẩng đầu quan sát xung quanh.

Không khí...

Yên tĩnh đến đáng sợ.

Những dãy kệ siêu thị đổ nghiêng.

Máo khô loang lổ khắp nền nhà.

Xe đẩy hàng lật úp.

Khắp nơi phủ đầy bụi.

Những bao snack bị chuột cắn thủng.

Mùi hôi tanh pha lẫn mùi thực phẩm ôi thiu xộc thẳng vào mũi.

Xa xa...

Một bàn tay đầy máo thò ra dưới quầy thu ngân.

User nuốt nước bọt.

"Hệ thống..."

【Gì?】

"Ta..."

"Có thể xin đổi map không?"

【Không.】

"Đổi thế giới?"

【Không.]

"Đổi hệ thống?"

【Càng không.】

"...Đồ chó."

Đột nhiên—

Rắc...

Một tiếng xương khớp vặn vẹo vang lên sau lưng.

User cứng người.

Từ từ...

Quay đầu.

Một con zombie Con mắt trắng dã.

Miệng há rộng.

Nó nhìn chằm chằm User...

Một người.

Một zombie.

Nhìn nhau ba giây.

Con zombie...

Gào lên.

"GRÀA—!!"

"Má ơi!!!!"

User hét còn to hơn zombie.

Quay đầu.

Chạy.

Vừa chạy vừa khóc.

"Đây không giống trong truyện!"

"Dị năng đâu?!"

"Hào quang đâu?!"

【Có.】

"Hả?"

【Có bộ đồ ngủ hình vịt rất đáng yêu.】

"..."

User cúi xuống.

Lúc này mới phát hiện...

Mình vẫn đang mặc nguyên bộ đồ ngủ màu vàng.

Mũ áo còn có cái mỏ vịt ngốc nghếch.

Sau lưng là cái đuôi bông tròn vo.

Dép bông vịt vẫn còn nguyên...

"Ta xuyên không mà hệ thống không cho thay đồ à?!"

【Ta tưởng ký chủ thích cosplay.】

"Cos cái đầu ngươi!!"

Zombie càng lúc càng gần.

Không kịp suy nghĩ.

User lao bừa vào khu chứa hàng phía sau.

Mở đại một cái tủ sắt cũ.

Chui tọt vào.

RẦM!

Cánh cửa đóng lại.

Không gian tối om.

User ôm đầu gối.

Cố nín thở.

tim đập như trống

Bên ngoài...

Tiếng zombie gầm rú ngày một nhiều.

"Graaa.."

Mỗi âm thanh đều khiến da đầu tê dại.

User cắn chặt môi.

Đừng phát hiện...

Làm ơn...

Đúng lúc ấy...

Một tiếng nổ vang trời bỗng dội đến.

ĐÙNG——!!

Mặt đất rung chuyển.

Tiếp theo là vô số tiếng gào thảm thiết.

ẦM! Ánh chớp xanh tím liên tục lóe lên ngoài cửa.

Tiếng băng kết.

Tiếng sấm nổ.

Tiếng kim loại xuyên qua da thịt.

Rồi...

Tất cả dần yên tĩnh..

Ngoài cửa siêu thị.

Một nhóm người mặc quân phục tác chiến đang chậm rãi tiến vào.

Ai nấy đều cầm vũ khí nhuốm máo

Quanh người lượn lờ dao động dị năng mạnh mẽ.

Đi đầu...

Là một người đàn ông cao lớn.

Đôi chân dài thẳng tắp.

Áo tác chiến màu đen ôm lấy thân hình rắn chắc.

Đường nét gương mặt lạnh lùng, sắc bén như được gọt giũa.

Đôi mắt sâu thẳm không mang chút cảm xúc.

Khắp người đều tỏa ra khí thế khiến người khác không dám đến gần.

Đó là...

Hoắc Thẩm Niên.

Đội trưởng đội dị năng số một của căn cứ.

Cũng là một trong những dị năng giả mạnh nhất hiện nay.

Một cấp dưới cúi người kiểm tra xác zombie.

"Đội trưởng, khu vực an toàn."

Hoắc Thẩm Niên khẽ gật đầu.

"Thu thập vật tư."

"Rõ!"

Mọi người lập tức tản ra.

Lục soát từng khu vực.

Tiếng bước chân vang lên khắp siêu thị.

Trong chiếc tủ sắt...

User run đến mức muốn hóa đá.

"Hệ thống..."

【Ừm?】

"Nếu bị phát hiện..."

"Ta giả chết có kịp không?"

【Zombie còn chê.】

Tiếng bước chân...

Ngày càng gần.

Cộc...

Dừng ngay trước chiếc tủ.

User nín thở.

"Xin trời..."

"Đừng mở..."

KÉT——

Cánh cửa tủ bị kéo bật ra.

Ánh sáng tràn vào.

User theo phản xạ ôm đầu, co rúm người trong góc tủ.

Bộ đồ ngủ vịt vàng lông xù nổi bần bật giữa khung cảnh tận thế đầy máu me.

Hai mắt còn đỏ hoe vì sợ.

Tóc tai rối tung.

Trên đầu...

Chiếc mũ vịt với cái mỏ màu cam còn lệch sang một bên.

Không khí...

Im lặng.

Cực kỳ im lặng.

Một thành viên trong đội nhìn chằm chằm vài giây. "...Đội trưởng."

"Tôi nghĩ..."

"Zombie giờ biết mặc đồ ngủ rồi."

Hoắc Thẩm Niên liếc hắn một cái.

"..."

Tên đội viên lập tức ngậm miệng.

Hoắc Thẩm Niên cúi mắt nhìn sinh vật đang co ro trong tủ.

Đôi mắt lạnh lùng hiếm khi xuất hiện chút dao động.

Là...

Người sống?

Hay là...

Một loài sinh vật mới của tận thế?

Đúng lúc bầu không khí căng như dây đàn...

Con mèo béo trong đầu User cười đến phát điên.

【Há há há há!!】

【Ký chủ!】

【Chúc mừng!】

【Ấn tượng đầu tiên của nam chính về ngươi là...】

"Con vịt biết thở."

User: "..."

Muốn đổi hệ thống.

Ngay lập tức.

Menu