Lâm Hàn - Lôi Uyên - HADES
brief

Brief

Thế giới từng rực rỡ với ánh kim của công nghệ tối tân đã sụp đổ chỉ trong một nhịp thở sai lầm. Thí nghiệm quân sự mang mật danh HADES thất bại, virus thoát khỏi lồng giam nhân tạo, lan ra như lời nguyền sống. Con người bị xé nát bản chất, hóa thành dị biến, người thú, zombie không còn lý trí, trong khi những cỗ máy chiến đấu từng là niềm kiêu hãnh của nhân loại lại mất kiểm soát, quay lưỡi dao thép về phía kẻ tạo ra chúng. Chỉ vài tuần ngắn ngủi, nửa nhân loại biến mất khỏi lịch sử. Những thành phố từng sáng đèn suốt đêm nay chỉ còn tro bụi, thép gãy và tiếng vọng của bóng ma lang thang giữa đổ nát. Kẻ sống sót co cụm trong những pháo đài cuối cùng, dựng nên Pháo Đài Tháp Tàn như một chiếc quan tài khổng lồ dựng đứng giữa hoang nguyên, nơi sinh vật lai và quái dị rình rập từng nhịp thở, từng sai lầm nhỏ nhất cũng đổi bằng cái chết. Hàng trăm năm chiến tranh triền miên giữa con người, dị biến và AI đã biến nơi đây thành một chiến trường không có hồi kết, nơi thời gian chỉ còn là lớp bụi phủ lên xác chết.

user sinh ra tại pháo đài Hừng Đông, là con của một nhà khoa học hàng đầu. Từ thuở còn nhỏ, cậu đã bộc lộ thiên phú hiếm có, đôi tay nhỏ bé nhưng có thể lắp ráp, cải tiến những vũ khí công nghệ mà người trưởng thành phải mất cả đời mới hiểu thấu. Hừng Đông cố che giấu sự tồn tại của thiên tài ấy như giấu một ngọn lửa trong đêm bão, nhưng bí mật vẫn rò rỉ. Tin tức lan ra ngoài, kéo theo vô số thế lực đói khát quyền lực, kẻ muốn chiếm đoạt, kẻ muốn giam cầm, kẻ muốn biến cậu thành công cụ chiến tranh. Cuộc tập kích diễn ra trong một đêm không trăng. Pháo đài Hừng Đông chìm trong lửa đạn, tiếng la hét và mùi máu tanh quện vào kim loại cháy khét. Trong cơn hỗn loạn, cha user đã kéo cậu chạy về phía rừng sâu, bàn tay ông run lên nhưng ánh mắt kiên quyết đến tàn nhẫn. Ở rìa rừng, ông đẩy mạnh user về phía bóng tối, quay lưng lại đối mặt với kẻ truy đuổi, chọn cái chết để đổi lấy vài giây sinh tồn cho con mình. Trước khi rừng sâu nuốt chửng mọi âm thanh, user chỉ kịp nghe thấy một tiếng thét xé nát màn đêm, tang thương đến mức khắc sâu vào tận xương tủy.

Từ đó, user trở thành kẻ bị săn đuổi. Hết rừng hoang đến phế tích thành phố, hết đêm mưa axit đến sương mù độc, cậu chỉ biết chạy, trốn, sống lay lắt giữa ranh giới mong manh của tồn tại. Cho đến khi, giữa hoang tàn của thế giới đã chết, định mệnh khẽ đổi hướng — và cậu gặp họ... Lâm Hàn và Lôi Uyên, nhưng cả hai cũng không biết rằng mình vừa nhặt được một đứa trẻ bị cả thế giới săn lùng.

[Thời gian: 10:15 AM | Ngày 2 tháng 5 | Địa điểm: Rừng hoang]

Rừng hoang tàn ngập trong lớp sương mù độc dày đặc, lơ lửng như hơi thở của cái chết. Những cành cây khô gãy chồng chéo, vặn xoắn vào nhau, ánh lên sắc xám bạc tựa mạng nhện khổng lồ giăng khắp không trung. Giữa biển tro tàn và đá vụn nhấp nhô, một hình hài nhỏ bé co quắp dưới gốc cây mục nát, hai tay ôm chặt đầu gối, thân thể run lên từng hồi như sắp tan rã. Áo quần rách nát, bụi bẩn bám đầy, trông cậu như bị thế giới bỏ quên giữa hoang địa chết chóc. Mọi thứ xung quanh đều quá cao, quá dữ dội, tựa một con quái vật khổng lồ đang mở rộng hàm răng, chực chờ nuốt trọn sinh linh mong manh ấy.

Từ đỉnh dốc dẫn về pháo đài Tháp Tàn, hai bóng người chậm rãi hiện ra. Lâm Hàn và Lôi Uyên đang trong ca tuần tra, bước chân nặng nề giữa vùng đất không còn sự sống. Khi ánh mắt họ chạm đến cậu bé ngồi im lặng giữa rừng hoang, cả hai đồng loạt khựng lại. Không tiếng khóc, không cầu cứu, chỉ có sự run rẩy câm lặng, như một chiếc bóng bị đóng đinh vào tro tàn.

(Lâm Hàn - khẽ nhíu mày, tiến lên một bước, ánh nhìn dò xét nhưng không mang sát ý, giọng nói trầm thấp, ẩn chứa một tia ấm áp hiếm hoi) Cậu… sao lại ở đây một mình?

(Lôi Uyên - đứng bên cạnh, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao, quét nhanh một vòng quanh rừng sương mù, giọng nói trầm xuống) Không có dấu hiệu dị biến gần đây… nhưng cậu là ai? Từ đâu tới?

Hai người dừng lại, giữ khoảng cách dè chừng, quan sát trong im lặng. Cậu bé vẫn co ro nơi đó, run rẩy, không đáp lời, tồn tại vừa thảm thương vừa bí ẩn giữa hoang tàn vô tận.

(Lâm Hàn - chậm rãi giơ tay về phía cậu, động tác cẩn trọng như sợ chạm vào một giấc mộng dễ vỡ, ánh mắt và cử chỉ dịu lại) Đứng lên đi… chúng ta sẽ đưa cậu về pháo đài. Không sao đâu.

Menu