Tạ Dư Sinh ( hiến vũ thọ yến vì phụ thân)

Nhập vai AI cùng Lục Thanh Dung - Hoàng Tử Liên Hôn ( Nữ Tôn): Tạ Dư Sinh ( hiến vũ thọ yến vì phụ thân).

Thọ Yến Thái Phu Thư phòng Huyền Tâm Điện — Buổi chiều. Không gian bên trong thư phòng Huyền Tâm Điện chìm vào một bầu không khí trang nghiêm và tĩnh lặng đến tuyệt đối, chỉ có tiếng sột soạt đều đặn của những trang tấu sớ được lật qua lật lại và tiếng ngòi bút lướt nhẹ trên mặt giấy tuyên thành cao cấp. Nơi đây vốn là nơi giải quyết cơ mật đại sự của vương triều Vân Lẫm, được thiết kế với những hàng cột gỗ tùng đỏ khảm xà cừ tinh xảo, rèm lụa màu vàng kim buông thõng bên các khung cửa sổ chạm khắc hoa văn mây cuốn tỉ mỉ. Ánh nắng chiều tà của một ngày cuối hạ xiên qua những ô cửa sổ lách cách, rải một lớp bụi vàng óng ánh lên chiếc án thư lớn làm bằng gỗ mun đen tuyền quý hiếm. Trên chiếc án thư ấy, hàng trăm bản tấu chương gửi về từ khắp các châu phủ — từ việc đê điều trị thủy ở phía Nam, việc binh nhung đồn trú tại biên thùy phía Bắc, cho đến những báo cáo về tô thuế, mùa màng và việc ban thưởng cho công thần — được xếp thành từng chồng cao ngất ngưởng như những ngọn núi nhỏ, đè nặng lên đôi vai của vị nữ quân vương nắm giữ vận mệnh cả một giang sơn rộng lớn. {{user}} ngồi ngay ngắn trên chiếc long kỷ khảm long phượng tôn nghiêm, long bào thêu chỉ vàng lấp lánh dưới ánh hoàng hôn muộn. Gương mặt trầm ổn không lộ chút mệt mỏi, đôi mắt sắc sảo chăm chú nhìn vào từng dòng chữ phượng múa rồng bay trên tấu sớ. Đôi ngón tay thon dài thanh mảnh cầm lấy chiếc bút lông thỏ cán ngọc, chấm vào nghiên mực chu sa đỏ thắm như máu. Từng nét phê duyệt sắc bén, dứt khoát hiện lên trên mặt giấy, định đoạt sinh tử, hưng thịnh của hàng vạn bách tính ngoại giới. Mỗi khi một bản tấu được phê duyệt xong, bàn tay ấy lại nhẹ nhàng nhưng dứt khoát gạt sang một bên, tạo thành một chồng tư liệu đã hoàn thành bên tay trái. Thời gian cứ thế lặng lẽ trôi qua theo từng nhịp chuyển động của bóng nắng trên nền sàn đá cẩm thạch vuốt bóng. Ánh mặt trời từ màu vàng chanh ban chiều dần ngả sang sắc đỏ cam ấm áp, kéo dài những bóng đen của đồ đạc trong phòng. Đến khi những tia nắng cuối cùng trong ngày chỉ còn là một vệt dài yếu ớt chiếu trên mặt đất, chồng tấu sớ khổng lồ trên bàn cuối cùng cũng vơi sạch, bản cuối cùng vừa được đặt xuống một cách nhẹ nhàng, đánh dấu một buổi chiều làm việc cật lực đã kết thúc. Bên cạnh án thư, Thượng Quan Thục vẫn đứng hầu hạ từ đầu buổi chiều đến giờ mà không hề dịch chuyển dù chỉ một bước. Dáng người nàng cao gầy, khoác trên mình bộ quan phục Trưởng Nữ Quan màu xanh thẫm thêu hoa văn mây bay trang nhã, mái tóc búi cao nghiêm cẩn cố định bằng một chiếc trâm bạc đơn giản nhưng tinh tế. Đôi tay nàng đan chéo đặt trước bụng, đầu hơi cúi xuống đầy vẻ cung kính, bờ vai thẳng tắp thể hiện sự huấn luyện nghiêm ngặt và kinh nghiệm lâu năm của một nữ quan thân cận nhất bên cạnh triều đình hoàng gia. Nàng im lặng như một pho tượng cổ, hơi thở nhẹ đến mức gần như không thể nghe thấy, nhưng đôi mắt tinh tường luôn sẵn sàng quan sát từng cử động nhỏ của Nữ đế, kiên nhẫn chờ đợi bất kỳ mệnh lệnh hay phân phó nào được ban xuống từ đấng chí tôn để lập tức thực hiện mà không một chút sai sót. "Ngươi đi nói với Tuyên Quý Quân sáu ngày nữa là sinh thần Thái Phu. Nói hắn chuẩn bị lớn hơn năm ngoái, lần này có cả sứ giả nước Vạn An tới." "Thần thiếp tuân chỉ." Thượng Quan Thục khẽ cúi đầu sâu hơn, hai tay chắp lại hành lễ một cách cung kính theo đúng quy củ triều đình. Nàng không hề chậm trễ, lập tức xoay người rời khỏi không gian yên tĩnh của thư phòng Huyền Tâm Điện. Đôi hài thêu hoa văn sóng nước của nàng lướt nhẹ trên thềm đá, hướng thẳng về phía cung đường dẫn tới Cảnh Nhân Cung. Trời chiều lộng gió, tà áo quan phục khẽ bay nhẹ trong không trung. Trên suốt dọc đường đi qua những dãy hành lang dài hun hút với những bức tường thành đỏ gạch cao ngất, Thượng Quan Thục không hề liếc mắt nhìn ngang nhìn dọc, phong thái vô cùng đoan trang và nghiêm nghị của bậc Trưởng Nữ Quan Thượng Nghi Cục. Nàng tự mình đi bộ tới Cảnh Nhân Cung để truyền đạt thánh ý, bởi nàng hiểu rõ tầm quan trọng của thánh chỉ lần này — một yến tiệc không chỉ mang tính chất gia đình hoàng tộc mà còn là bộ mặt của cả quốc gia trước sứ giả bang giao. --- Cảnh Nhân Cung — Khi Thượng Quan Thục đến truyền chỉ. Tại Cảnh Nhân Cung, bầu không khí vốn dĩ đang yên ả và thoảng hương trầm dịu nhẹ. Khung cảnh cung điện này mang vẻ thanh nhã, với những bức rèm lụa mỏng màu tím nhạt buông lơi bên cửa sổ, phản chiếu tính cách của chủ nhân nơi đây. Thẩm Nhược Vũ lúc này đang nằm nghỉ ngơi trên chiếc giường chạm khắc gỗ sưa đỏ, tấm chăn gấm thêu hoa mẫu đơn đắp ngang hông. Gương mặt hắn lộ rõ vẻ mệt mỏi cùng sắc hồng chưa tan hết trên gò má, đôi mi thanh tú nhắm nghiền. Vừa qua một đêm sủng hạnh đầy tình nồng ý mật với {{user}}, thân thể hắn vẫn còn rã rời, từng thớ cơ đều đau nhức và mỏi mệt. Nghe thấy tiếng bước chân vội vã từ bên ngoài, Trường Khang — vị thái giám thân cận nhất của Cảnh Nhân Cung — rón rén bước vào sau bức bình phong khảm xà cừ. Gương mặt Trường Khang có chút khẩn trương, cúi đầu bẩm báo thật khẽ rằng Thượng Quan Trưởng Nữ Quan đang đứng ở đại sảnh bên ngoài, mang theo khẩu dụ của Bệ hạ. Nghe đến hai chữ "khẩu dụ", Thẩm Nhược Vũ lập tức giật mình tỉnh táo. Dù thân thể đang đau nhức và ê ẩm khắp người, hắn vẫn cố nén cơn mệt mỏi, gắng gượng ngồi dậy. Hắn không dám có một chút chậm trễ hay thất lễ với người thân cận của Nữ đế. Dưới sự giúp đỡ nhanh chóng và khéo léo của Trường Khang, Thẩm Nhược Vũ khoác lên mình bộ y phục bằng gấm thêu tơ tằm chỉnh tề, dải thắt lưng ngọc được buộc lại cẩn thận, mái tóc đen dài được chải chuốt gọn gàng ra sau lưng. Hắn bước ra đại sảnh với phong thái đoan trang, từng bước đi tuy có chút gượng gạo vì di chứng của cuộc hoan ái đêm qua nhưng vẫn toát lên vẻ cao quý của một vị Quý Quân đứng đầu. Theo đúng nghiêm luật cung đình Vân Lẫm, để giữ gìn sự tôn nghiêm và tránh những điều tiếng không hay, nam phi tần khi tiếp kiến nữ quan ngoại triều phải đứng cách xa đúng hai bước chân, không được vượt quá giới hạn ấy. "Bệ hạ có khẩu dụ: Sáu ngày nữa là sinh thần Thái Phu. Bệ hạ lệnh Tuyên Quý Quân chuẩn bị yến tiệc lớn hơn năm ngoái. Lần này có sứ giả nước Vạn An tới dâng lễ cầu hòa, Quý Quân phải lo liệu chu toàn, không được sơ suất." Thẩm Nhược Vũ nghe rõ từng câu từng chữ của Thượng Quan Thục, cõi lòng hắn khẽ thắt lại trước sức nặng của nhiệm vụ mới, nhưng trên gương mặt thanh tú không hề biểu lộ một chút hoang mang nào. Hắn chắp hai tay lại trước ngực, từ từ cúi thấp người xuống để hành lễ tiếp nhận thánh ý — dù cho mỗi một cử động cúi người hay đứng thẳng đều khiến các thớ cơ trên lưng và thắt lưng hắn truyền đến những cơn ê ẩm nhức nhối sau khi mới được {{user}} sủng hạnh dữ dội vào đêm trước. Dù vậy, những động tác hành lễ của hắn vẫn chuẩn mực đến từng chi tiết, không lệch một phân, thể hiện gia giáo nghiêm ngặt của phủ Thái Sư. "Thần quân tiếp chỉ. Phiền Thượng Quan đại nhân về bẩm với Bệ hạ, thần quân nhất định lo liệu chu đáo, không phụ thánh ân." Thượng Quan Thục khẽ gật đầu tỏ ý đã tiếp nhận lời đáp, ánh mắt sắc sảo của nàng lướt nhanh qua gương mặt tuy đã được trang điểm nhẹ nhưng vẫn còn vương chút sắc tái nhợt và mệt mỏi của vị Tuyên Quý Quân. Là một người đã kinh qua nhiều sóng gió trong cung đình và nổi tiếng kín tiếng, nàng biết điều gì nên nói và điều gì nên giữ kín trong lòng; nàng không hề để lộ bất kỳ biểu cảm thừa thãi nào, chỉ chắp tay chào từ biệt theo đúng lễ nghĩa rồi xoay người, tà áo quan phục khẽ lay động khi nàng rảo bước quay về hướng Huyền Tâm Điện. Ngay khi bóng dáng cao gầy của Thượng Quan Thục vừa khuất hẳn sau cánh cửa lớn của Cảnh Nhân Cung, Thẩm Nhược Vũ lập tức thu lại nụ cười xã giao trên môi, gương mặt trở nên vô cùng nghiêm túc và lo nghĩ. Hắn quay sang phía sau, giọng nói tuy nhỏ nhưng đầy uy nghiêm lập tức gọi lớn vị thái giám tổng quản của mình. "Truyền lệnh xuống Nội Vụ Phủ, ngày mai bắt đầu chuẩn bị sinh thần Thái Phu. Triệu tập tổng quản các cung, ty thiện phòng, ty nhạc, ty lễ. Năm nay có sứ giả Vạn An, không thể để mất quốc thể." "Vâng! Nô tài đi ngay!" Suốt sáu ngày đêm tiếp theo, bầu không khí thanh tịnh vốn có của Cảnh Nhân Cung hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự bận rộn và khẩn trương tột độ, nơi đây chính thức trở thành trung tâm điều phối đầu não cho toàn bộ đại điển sắp tới. Thẩm Nhược Vũ dù cho thân thể vẫn chưa hoàn toàn hồi phục sau đợt sủng hạnh, đôi khi vùng thắt lưng vẫn còn đau nhức, nhưng hắn vẫn không cho phép bản thân nghỉ ngơi dù chỉ một canh giờ. Ngày ngày, hắn ngồi bên chiếc bàn dài, tự mình lật xem từng trang danh sách lễ vật chúc thọ dài dằng dặc, dùng bút mực khẽ đánh dấu chỉnh sửa từng chút một. Hắn tự tay sắp xếp sơ đồ vị trí chỗ ngồi của hàng trăm vị đại thần, hoàng thân quốc thích và đoàn sứ giả ngoại quốc dựa theo phẩm cấp triều đình một cách nghiêm ngặt để tránh bất kỳ sự đụng chạm hay thất lễ nào. Không dừng lại ở đó, Tuyên Quý Quân còn đích thân duyệt qua thực đơn ngự thiện gồm hàng chục món ăn phức tạp, đảm bảo các món ăn vừa mang đậm hương vị truyền thống của Vân Lẫm lại vừa phù hợp với khẩu vị của người phương xa. Hắn liên tục di chuyển đến ty nhạc và ty lễ để trực tiếp giám sát, điều phối các nhạc công và vũ cơ tập dượt điệu múa chúc thọ sao cho thật ăn ý, không được có một nhịp lỗi. Sự tỉ mỉ của hắn thể hiện qua từng chi tiết nhỏ nhặt nhất — từ việc lựa chọn chất liệu và màu sắc của những chiếc khăn trải bàn tiệc cho đến việc quy định thứ tự tiến lên dâng thọ lễ của từng vị phi tần trong hậu cung, tất cả đều phải đạt đến độ hoàn hảo tuyệt đối để đảm bảo uy nghiêm của hoàng gia trước mặt quan khách nước láng giềng. --- Diên Khánh Cung — Trong sáu ngày chuẩn bị. Trong khi Cảnh Nhân Cung đang nhộn nhịp như trẩy hội, thì tại Diên Khánh Cung — nơi cư ngụ của Ngọc Quý Quân Lục Thanh Dung — lại bao trùm một không gian yên ắng và có phần cô tịch hơn rất nhiều. Ánh nắng rọi qua khung cửa sổ gỗ chạm rỗng, chiếu lên những làn khói mỏng thoảng hương hoa nhài nhẹ nhàng. Vị thái giám thân cận Lý Thuận bước từng bước nhẹ nhàng vào trong điện, cúi người bẩm báo những tin tức mới nhất về việc chuẩn bị sinh thần của Thái Phu cho chủ tử của mình nghe. Lúc bấy giờ, vị Quý Quân nhỏ tuổi Lục Thanh Dung đang ngồi lặng lẽ bên bậu cửa sổ, tà áo lụa trắng muốt như tuyết phủ dài trên nền đất. Trong đôi bàn tay gầy gò, thanh mảnh của hắn là một khung thêu bằng gỗ tròn, ngón tay hắn đang cẩn thận luồn từng sợi chỉ màu qua mặt vải lụa trắng ngà — hắn đã dành mấy ngày qua để thêu dở một bức tranh "Tùng Hạc Diên Niên" vô cùng sống động để làm thọ lễ dâng lên vị cha đáng kính của Nữ đế. "Tiểu chủ, sáu ngày nữa là sinh thần Thái Phu. Yến tiệc lớn lắm, năm nay còn có sứ giả nước Vạn An tới. Tiểu chủ là Quý Quân, phải dâng thọ lễ ở hàng đầu, không thể sơ sài ạ." Nghe thấy những lời nhắc nhở đầy lo lắng của Lý Thuận, Lục Thanh Dung khẽ dừng mũi kim trong tay, từ từ ngẩng đầu lên. Đôi mắt màu hồng nhạt đặc trưng của hắn thoáng hiện lên một tia lo âu và bồn chồn khó giấu. Hắn cúi xuống nhìn chằm chằm vào bức thêu dang dở đang đặt trên đùi mình — dưới bàn tay khéo léo của hắn, từng đường kim mũi chỉ hiện lên vô cùng tinh tế và sắc sảo, hình ảnh những cánh chim hạc trắng muốt được thêu tỉ mỉ đến mức trông như thể chúng sắp sửa vỗ cánh bay vút lên chín tầng mây xanh. "...Ta thêu bức này có được không? Hay là... phải chuẩn bị vật quý giá hơn?" "Tiểu chủ yên tâm. Đồ tự tay làm là quý nhất. Thái Phu đã ban vòng ngọc cho tiểu chủ, tự khắc rất xem trọng người. Một bức thêu 'Tùng Hạc Diên Niên' tự tay làm còn ý nghĩa hơn vàng bạc." Lời an ủi chân thành và thấu đáo của Lý Thuận đã giúp cõi lòng đầy bất an của Lục Thanh Dung nhẹ nhõm đi phần nào. Hắn khẽ gật đầu, đôi bàn tay nhỏ nhắn lại tiếp tục cầm lấy cây kim bạc, cẩn thận và kiên nhẫn luồn từng sợi chỉ màu qua mặt vải lụa mịn màng. Để chuẩn bị cho ngày đại điển, hắn đã dành trọn vẹn cả sáu ngày đêm tiếp theo, giam mình trong phòng để tập trung hoàn thiện bức thêu chúc thọ này. Mỗi một sợi chỉ tơ tằm đều được hắn đích thân lựa chọn dưới ánh sáng mặt trời, đường viền của thân cây tùng già cỗi bám đá cho đến từng cọng lông tơ trên cánh tiên hạc đều được chăm chút tỉ mỉ và chính xác đến mức tối đa, khiến cho Lý Thuận mỗi khi đứng bên cạnh chứng kiến cũng chỉ biết tấm tắc khen ngợi không ngớt lời. Trong thâm tâm của vị hoàng tử hòa thân này, việc đắm mình vào thế giới của những đường kim mũi chỉ và những sợi tơ màu sắc là cách duy nhất giúp hắn tạm thời quên đi nỗi sợ hãi tột cùng đang đè nặng lên ngực — nỗi sợ phải xuất hiện và đứng trước đám đông người lạ. Một yến tiệc cung đình với quy mô long trọng và hoành tráng đến thế — nơi mà hàng trăm, hàng ngàn ánh mắt sắc lẹm, tò mò sẽ đổ dồn vào mái tóc màu bạch kim bẩm sinh khác người của hắn — chính là điều khiến hắn luôn cảm thấy kinh hoàng và muốn trốn chạy nhất. --- Ngày sinh thần Thái Phu — Giờ Mùi (14:00). Đại Điện chính. Khi tiếng chuông đồng vang lên báo hiệu đã đến giờ Mùi, toàn bộ không gian của Đại Điện chính trong hoàng cung Vân Lẫm đã được trang hoàng với một vẻ lộng lẫy và uy nghiêm chưa từng có trong lịch sử. Những hàng cột trụ khổng lồ bằng gỗ lim sơn son thếp vàng lấp lánh nâng đỡ mái điện cao vút, trên mỗi cột đều treo những chiếc đèn lồng đỏ cỡ lớn làm bằng lụa quý, thêu nổi chữ "Thọ" bằng những sợi chỉ kim tuyến lấp lánh dưới ánh đèn. Hai hàng bình phong bằng gỗ sưa khảm xà cừ tinh xảo chạy dọc theo hai bên gian điện rộng thênh thang, phía trước bình phong bày biện la liệt những chậu hoa cúc vàng rực rỡ, khoe sắc thắm — loài hoa vốn là biểu tượng cao quý cho sự trường thọ và thanh cao. Những làn khói trầm hương thượng hạng từ các đỉnh đồng ba chân tỏa ra nghi ngút, mùi đàn hương thanh khiết và dịu nhẹ hòa quyện cùng hương thơm thoang thoảng của hoa cúc, tạo nên một bầu không khí vừa trang nghiêm cổ kính lại vừa rực rỡ, xa hoa tột bực. Hệ thống bàn tiệc làm bằng gỗ trắc đen được sắp xếp một cách khoa học và ngay ngắn thành nhiều dãy dọc theo gian điện. Dãy bàn chính giữa, được đặt trên bục cao nhất, là vị trí tôn quý dành riêng cho Nữ đế tối cao và Thái Phu điện hạ. Hai bên phía dưới bục cao là nơi tọa lạc của các vị văn võ bá quan nữ lưu của triều đình — những người đang nắm giữ cuống họng của vương triều như Thái Sư Thẩm Khuê quyền cao chức trọng, Thái Bảo Phó Yên trầm ổn, Trấn Quốc Tướng Quân Cố Thanh Vân oai phong lẫm liệt, cùng Hữu Thừa Tướng Tạ Minh Uyển mưu lược... ai nấy đều khoác trên mình bộ triều phục chính thống trang trọng nhất, thêu hoa văn theo đúng phẩm trật. Ngay phía sau họ là khu vực dành cho các công tử danh môn khuê các thanh nhã và các tiểu thư quý nữ của các đại gia tộc. Phía đối diện, dãy bàn bên trái được dọn dẹp sạch sẽ và bày biện những món đồ đặc sản để dành riêng cho phái đoàn sứ giả của nước láng giềng Vạn An. Tại một khu vực trang trọng khác biệt, các nam phi tần của hậu cung đang đứng tập trung thành một hàng dài, nghiêm ngặt tuân thủ theo đúng thứ tự phẩm cấp từ cao xuống thấp — Tuyên Quý Quân Thẩm Nhược Vũ với phong thái hoàng gia dẫn đầu hàng, ngay phía sau hắn là Ngọc Quý Quân Lục Thanh Dung, tiếp theo là hai vị Lệ Hiền Quân và Thanh Hiền Quân, rồi đến Kính Đức Quân, các vị Thục Nhân, Thường Quân, và cuối cùng ở phía cuối hàng là những phi tần có cấp bậc thấp hơn. Bầu không khí ngột ngạt của sự cạnh tranh ngầm bắt đầu nhen nhóm qua những ánh mắt nhìn nhau. "Aiyo, đại điện hôm nay đúng là khác hẳn năm ngoái. Tuyên Quý Quân quả là khéo lo liệu." Lệ Hiền Quân Phó Hoa Niên khẽ hé bờ môi mỏng, thanh âm thốt ra nhỏ nhẹ như tiếng gió thoảng qua tai, đôi mắt lá liễu cong lên thành một nụ cười vô cùng dịu dàng và vô hại. Tuy nhiên, ánh nhìn sắc lẹm ẩn sau hàng mi dài của hắn lại không hề hướng về phía người đối diện mà lại khéo léo đảo qua phía dãy bàn của đoàn sứ giả nước Vạn An — cụ thể là đang chăm chú quan sát hai mươi nam tử trẻ tuổi, xa lạ đang đứng nép mình một cách khép nép ở ngay phía sau lưng của vị trưởng phái đoàn sứ thần. Hai mươi nam nhân trẻ tuổi ấy đều khoác trên mình những bộ y phục truyền thống được cắt may theo lối kiến trúc trang phục của nước Vạn An — với phần vạt áo chéo bản lớn, dải thắt lưng bằng vải lụa màu sặc sỡ buông dài xuống tận đầu gối, màu sắc vô cùng rực rỡ và bắt mắt, hoàn toàn khác biệt với lối ăn mặc nhã nhặn, kín đáo của nam tử nước Vân Lẫm. Người nào người nấy đều sở hữu những đường nét dung mạo vô cùng xuất chúng, thanh tú có, nam tính có, nhưng tất cả đều đang đứng khép nép, hai tay đan vào nhau, đầu cúi thấp xuống nền đất đầy vẻ e sợ và phục tùng. Đó chính là những món lễ vật "tiến cống" đặc biệt mà triều đình Vạn An đã tuyển chọn kỹ lưỡng từ con em của các nữ quan lớn trong nước để dâng lên cho Nữ đế Vân Lẫm nhằm bày tỏ lòng thành. "Hai mươi nam tử kia... đều là người Vạn An dâng lên Bệ hạ. Nghear nói toàn là con nhà quyền quý." Đường Doanh Lục khẽ nghiêng người, thì thầm vào tai người bên cạnh với một giọng điệu đầy ẩn ý, bờ môi mỏng khẽ cong lên thành một nụ cười bí hiểm khó đoán định. Đứng ngay bên cạnh hắn, Trác Giai Minh khẽ nhếch mép cười nhạt, ánh mắt đầy vẻ đố kỵ và mỉa mai quen thuộc vẫn không quên liếc xéo về phía mái tóc màu bạch kim nổi bật của Lục Thanh Dung đang đứng ở phía trên. "Hừ, người mới còn chưa yên, lại thêm hai mươi kẻ nữa. Hậu cung sắp đông như cái chợ rồi." Tuyên Quý Quân Thẩm Nhược Vũ đứng ở vị trí đầu hàng, dù không hề ngoảnh đầu lại phía sau nhưng với thính giác nhạy bén, hắn đã nghe thấy toàn bộ những lời bàn tán xôn xao của các phi tần cấp dưới. Hắn giữ nét mặt không đổi, giọng nói phát ra vô cùng ôn hòa nhưng lại mang theo một sự uy nghiêm, răn đe không thể ngó lơ. "Các vị đệ đệ, hôm nay là sinh thần Thái Phu, lại có sứ giả ngoại quốc. Giữ lễ. Đừng để người Vạn An chê cười phép tắc hậu cung nước chúng ta." "...Vâng, ca ca dạy phải." Sau lời nhắc nhở đanh thép của vị Quý Quân đứng đầu lục cung, cả đám phi tần lập tức im bặt, không ai dám ho he thêm một lời nào. Lục Thanh Dung đứng ngay sau lưng Tuyên Quý Quân, hai bàn tay gầy gộc khẽ siết chặt lấy chiếc hộp làm bằng gỗ gấm tinh xảo đựng bức thêu "Tùng Hạc Diên Niên" của mình. Đôi mắt màu hồng nhạt của hắn khẽ liếc nhìn về phía đoàn nam tử nước Vạn An ở đằng xa — rồi lại rất nhanh chóng cụp xuống đầy vẻ e dè. Hắn vốn dĩ là người căm ghét những nơi ồn ào, đông đúc, và càng không chịu nổi cảm giác bị hàng trăm ánh mắt soi mói nhìn vào mình; lúc này hắn chỉ cầu mong sao cho các nghi lễ rườm rà này trôi qua thật nhanh chóng để được trở về sự yên tĩnh của cung điện riêng. Đứng ngay cạnh bên Lục Thanh Dung là Thanh Hiền Quân Cố Lý An, hắn mặc một bộ y phục bằng gấm thẫm màu xanh thẫm thanh lịch, gương mặt thanh tú, lãnh đạm không lộ ra bất kỳ một tia cảm xúc hay biểu cảm nào. Hắn chỉ thờ ơ liếc mắt nhìn qua phái đoàn sứ giả Vạn An đúng một cái duy nhất, rồi nhanh chóng quay đi, phong thái lạnh lùng như thể tất cả những sự việc náo nhiệt xung quanh chẳng có một chút liên quan nào đến bản thân mình. Giữa lúc ấy, những thanh âm du dương, trầm bổng của dàn nhạc cung đình bỗng nhiên vang lên rộn rã, báo hiệu thời khắc quan trọng nhất đã đến. Toàn bộ không gian rộng lớn của đại điện lập tức trở nên im phăng phắc, không một tiếng động nhỏ nào phát ra. "Bệ hạ giá đáo——! Thái Phu giá đáo——!" Tiếng xướng thanh cao, vang vọng của tổng quản thái giám Phùng Đức Hải như một luồng luồng sóng âm truyền đi khắp mọi ngóc ngách của đại điện chính. Ngay lập tức, toàn bộ quan khách, các vị đại thần, các công tử, tiểu thư danh môn cùng phái đoàn sứ giả foreign đồng loạt đứng dậy rồi quỳ rạp người xuống nền sàn đá cẩm thạch láng bóng. Tà áo long bào màu vàng kim rực rỡ, thêu rồng bay lượn bằng chỉ vàng của {{user}} và bộ y phục màu tím nhạt thêu chim phượng hoàng tinh xảo của Thái Phu Vân Hàn Yên xuất hiện ở phía cửa điện, hai người sóng vai bên nhau, từng bước đi khoan thai đầy uy nghiêm tiến thẳng lên vị trí bậc cao nhất của đại điện. "Thần quân/ Thần phu/ Thần Thị/ Nô gia/ Chúng thần bái kiến Bệ hạ, bái kiến Thái Phu! Bệ hạ vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế! Thái Phu thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế!" Tiếng tung hô đồng thanh của hàng trăm con người vang dội lên như những đợt sóng triều dâng, chấn động cả những thanh xà gồ gỗ trên mái điện cao vút. Phái đoàn sứ giả nước Vạn An cũng thành kính cúi rạp người hành lễ theo đúng những quy chuẩn ngoại giao trang trọng nhất của nước họ để bày tỏ lòng tôn kính. {{user}} và Thái Phu đi đến trước hai chiếc ghế chủ vị xa hoa đầy quyền lực và cùng ngồi xuống. "Bình thân." "Tạ ơn Bệ hạ!" Sau lời ban truyền của Nữ đế, toàn bộ quan khách có mặt trong điện đồng loạt đứng dậy, tà áo lụa là xột soạt khi họ lần lượt lui về vị trí chỗ ngồi đã được sắp đặt sẵn từ trước của mình. Thái Phu Vân Hàn Yên ngồi ngay ngắn ở chiếc ghế chủ vị bên cạnh, dung mạo của ông toát lên vẻ ung dung, tôn quý khó ai bì kịp, mái tóc dài đã điểm những sợi bạc được búi cao gọn gàng, cố định bằng một chiếc phượng trâm làm từ vàng ròng tinh xảo. Hôm nay là ngày vui lớn của mình, ông khoác trên mình một bộ y phục màu tím đậm sang trọng, thêu hình chim phượng hoàng tung cánh giữa những họa tiết chữ thọ cách điệu, càng làm tôn lên phong thái quyền uy của một bậc Thái Phu từng có thời gian dài đứng đầu, quản lý toàn bộ lục cung. "Bắt đầu đi." Hai chữ đầy quyền lực vừa dứt khỏi bờ môi của Nữ đế, vị thái giám chịu trách nhiệm chủ trì toàn bộ buổi yến tiệc ngày hôm nay — một lão thái giám sở hữu gương mặt vô cùng phúc hậu, giọng nói nội lực, vang xa và rõ ràng — lập tức bước ra chính giữa đại điện. Ông khẽ phất mạnh tà áo rộng của mình, cất giọng xướng lễ đầy trịnh trọng. "Cát thời đã đến——! Hạ thần phụng chỉ, kính chúc Thái Phu thọ tỷ Nam Sơn, phúc như Đông Hải! Nay sinh thần đại điển chính thức khởi——!" "Nghi thức thứ nhất —— Dâng thọ lễ! Mời các vị nương tử hậu cung theo thứ tự phẩm cấp, lần lượt tiến lên dâng lễ chúc thọ Thái Phu!" Lão thái giám sau khi xướng xong lời dẫn liền nhanh chóng lùi sang một bên cung kính đứng đợi. Toàn bộ ánh mắt của mọi người trong đại điện lúc này đều đổ dồn về phía hàng dài của các nam phi tần hậu cung. Theo đúng quy định nghiêm ngặt về phẩm cấp của triều đình, người đầu tiên có vinh dự bước lên chính là Tuyên Quý Quân Thẩm Nhược Vũ — và người đứng ngay phía sau hắn, chuẩn bị cho lượt tiếp theo, không ai khác chính là Ngọc Quý Quân Lục Thanh Dung. Lục Thanh Dung cảm thấy lồng ngực mình thắt lại, đôi bàn tay gầy khẽ siết chặt lấy chiếc hộp gấm đang ôm trước ngực, hắn cố gắng hít một hơi thật sâu để bình ổn lại nhịp tim đang đập liên hồi vì lo lắng. Hàng trăm ánh mắt soi mói — từ các vị bá quan, các vị công tử, tiểu thư danh gia vọng tộc cho đến cả những vị sứ giả ngoại quốc — tất cả như những mũi tên vô hình đang dồn dập hướng thẳng về phía khu vực của các phi tần. Hiểu được tâm lý e ngại của người đệ đệ đứng phía sau, Tuyên Quý Quân khẽ nghiêng đầu lại, gật đầu nhẹ một cái đầy trấn an. "Đệ đệ, theo sau ta. Bình tĩnh." "...Vâng, ca ca." Thẩm Nhược Vũ khẽ vuốt lại hai tà tay áo gấm cho thật phẳng phiu, hai tay nâng cao hộp lễ vật quý giá của mình lên ngang ngực, chuẩn bị bước ra khỏi hàng để thực hiện nghi thức dâng thọ lễ đầu tiên của buổi đại điển. Tuyên Quý Quân Thẩm Nhược Vũ ung dung bước ra khỏi hàng phi tần, dáng người hắn thanh tú và cao ráo trong bộ y phục bằng gấm màu tím đậm thêu hình chim phượng đơn tinh xảo bằng chỉ bạc. Hắn di chuyển từng bước một cách chậm rãi, vững vàng và vô cùng đoan trang, khi đến ngay chính giữa đại điện rộng lớn thì dừng chân, nhẹ nhàng đặt chiếc hộp lễ vật xuống đất rồi quỳ một gối xuống, thực hiện một cái Trung lễ vô cùng chuẩn mực hướng về phía chiếc ghế chủ vị của Thái Phu. Ngay phía sau lưng hắn, hai vị thị hầu thân cận khẽ tiến lên, cung kính bưng một chiếc khay gỗ lớn được phủ một tấm gấm màu đỏ rực rỡ. Khi lớp vải gấm đỏ được vén mở ra — bên dưới lộ diện một bức tranh "Thọ Tinh Đồ" vô cùng quý giá được thêu tay tỉ mỉ trên nền lụa Tô Châu thượng hạng, đi kèm theo đó là một chuỗi tràng hạt làm bằng chất liệu gỗ trầm hương trăm năm cực kỳ quý hiếm, trên mỗi một hạt trầm đều được các nghệ nhân điêu khắc một chữ "Thọ" vô cùng nhỏ bé và tinh xảo. "Thần quân Thẩm Nhược Vũ, kính chúc Thái Phu phúc thọ song toàn, an khang trường thọ. Tràng hạt này thần quân tự tay chọn từ trầm hương trăm năm, mỗi hạt khắc một chữ Thọ, nguyện Thái Phu thân thể an khang, vạn sự như ý." Thanh âm của hắn phát ra vô cùng ôn hòa, rõ ràng từng câu từng chữ và đạt đến độ chuẩn mực tối đa của lễ nghi cung đình. Thái Phu Vân Hàn Yên nhìn xuống chuỗi tràng hạt trầm hương đang tỏa ra mùi hương thanh khiết, ánh mắt nghiêm nghị của ông thoáng chút dịu lại — bởi bản thân ông vốn dĩ là người có thói quen lần tràng hạt niệm phật vào mỗi buổi sáng sớm; món quà này của Thẩm Nhược Vũ quả thực đã đánh trúng vào sở thích cá nhân lâu năm của ông. "Có lòng. Nhược Vũ luôn chu đáo." Lời khen ngợi hiếm hoi từ bờ môi của Thái Phu vang lên khiến cho bầu không khí trong đại điện khẽ rúng động nhẹ, ai nấy đều thầm thán phục sự khéo léo của vị Tuyên Quý Quân này. Thẩm Nhược Vũ cúi đầu dập đầu tạ ơn thánh ân, sau đó hắn đứng dậy, chậm rãi lui về phía sau theo đúng tư thế cung kính của phi tần. Khi đi ngang qua vị trí của Lục Thanh Dung, hắn khẽ gật đầu một cái đầy ẩn ý — đã đến lượt của đệ đệ rồi. Lục Thanh Dung hít một hơi thật sâu để lấy lại sự can đảm, hai bàn tay run run nâng chặt chiếc hộp gấm, từng bước chậm rãi tiến ra khu vực chính giữa đại điện. Mái tóc màu bạch kim bẩm sinh của hắn dưới sự phản chiếu của những ánh đèn lồng đỏ rực và những làn khói trầm hương mờ ảo bỗng phát ra một tầng quang huy màu bạc nhạt vô cùng kỳ ảo và khác lạ — ngay lập tức, cảnh tượng ấy đã thu hút và khiến hàng trăm ánh mắt của quan khách đổ dồn về phía hắn không chớp. "...Ồ, tóc bạc kìa..." "Là hoàng tử Đại Nghiêu hòa thân đấy. Nghe nói dung mạo khuynh thành..." "Quả nhiên danh bất hư truyền..." Những tiếng bàn tán, xì xào khe khẽ bắt đầu rộ lên từ phía dãy bàn của các công tử danh môn và phái đoàn sứ giả nước Vạn An. Lục Thanh Dung có thể cảm nhận rõ mồn một từng ánh nhìn soi mói đang dán chặt lên cơ thể mình, vùng gáy hắn bỗng trở nên nóng ran, hai bàn tay bưng hộp lễ vật khẽ run rẩy nhẹ. Tuy nhiên, hắn vẫn cắn chặt răng, cố gắng giữ cho những bước chân của mình thật đoan chính và không bị lỗi nhịp; khi đi đến giữa điện, hắn quỳ xuống và thực hiện nghi thức Trung lễ một cách cung kính. Hắn nhẹ nhàng mở nắp chiếc hộp gấm ra, để lộ bức thêu "Tùng Hạc Diên Niên" do chính tay mình làm — trên nền lụa màu trắng ngà mịn màng, hình ảnh một cây tùng già xanh mướt vươn mình hiên ngang kiêu hãnh bám vào vách đá, bên cạnh là hai con bạch hạc đang sải rộng đôi cánh trắng muốt múa lượn giữa những làn mây mỏng mờ ảo. Từng sợi chỉ tơ tằm được thêu tinh tế đến mức khiến người xem có cảm giác như đôi cánh hạc kia sắp sửa rung động và bay vút lên, từng chiếc lá tùng nhỏ xíu cũng hiện lên vô cùng rõ nét. "Thần quân Lục Thanh Dung... kính chúc Thái Phu thọ tỷ Nam Sơn, như tùng bách trường thanh, như tiên hạc diên niên. Bức thêu này... thần quân tự tay làm trong sáu ngày, tay nghề thô thiển, mong Thái Phu không chê." Giọng nói của hắn vang lên khá nhỏ và có chút run rẩy vì căng thẳng, nhưng may thay từng từ ngữ vẫn vô cùng rõ ràng và rành mạch. Hai bàn tay hắn nâng cao bức thêu lên ngang mày, đầu cúi thấp xuống, hoàn toàn không dám ngước mắt lên nhìn thẳng. Thái Phu Vân Hàn Yên đưa ánh mắt phượng sắc sảo của mình chăm chú nhìn vào bức thêu lụa trắng. Đôi lông mày dài của ông khẽ nhướng lên một chút — sự thay đổi biểu cảm này không phải vì những lời khách sáo thông thường, mà thực chất trong lòng ông đang vô cùng bất ngờ trước tài năng của vị nam tử này. Đường kim mũi chỉ tinh xảo này hoàn toàn không phải là tay nghề của một kẻ tầm thường. Một nam tử mới nhập cung vỏn vẹn sáu ngày, giữa muôn vàn sự bỡ ngỡ và lạ lẫm của môi trường mới, vậy mà vẫn có thể tĩnh tâm ngồi thêu ra một tác phẩm "Tùng Hạc Diên Niên" hoàn mỹ đến mức này. "Tùng hạc... ý tốt. Đường thêu cũng khéo." Thái Phu khẽ gật đầu tỏ ý hài lòng, ông đưa tay ra hiệu cho vị thái giám cận thân Từ An tiến lên nhận lấy bức thêu từ tay Lục Thanh Dung, rồi cẩn thận đặt nó lên một chiếc khay riêng biệt — một hành động chứng tỏ ông vô cùng xem trọng và đánh giá cao món thọ lễ đầy tâm huyết này. "Ngẩng đầu lên. Sáu ngày thêu một bức này, mắt có mỏi không?" Câu hỏi quan tâm đầy bất ngờ từ phía bục cao khiến Lục Thanh Dung khẽ giật mình thon thót, hắn từ từ và chậm rãi ngẩng gương mặt thanh tú của mình lên — đôi mắt màu hồng nhạt đặc trưng hơi ngân ngấn nước dưới ánh đèn rực rỡ, trong veo và thuần khiết giống như một cánh hoa anh đào còn phủ đầy sương sớm. Cảnh tượng ấy khiến cả đại điện rộng lớn bỗng chốc lại khẽ nín thở trước vẻ đẹp thoát tục, khuynh quốc khuynh thành của vị hoàng tử hòa thân. "Bẩm Thái Phu... không mỏi ạ. Thêu cho Người là tâm ý của thần quân, không dám kể công." Thái Phu chăm chú nhìn vào gương mặt hắn một lúc lâu, khóe môi ông khẽ nhếch lên tạo thành một vệt cong nhỏ — một sự hài lòng hiếm hoi thoáng qua trên gương mặt nghiêm nghị. "Lui đi. Khá lắm." Lục Thanh Dung dập đầu tạ ơn sự khoan dung của Thái Phu, sau đó hắn cẩn thận đứng dậy và đi lùi về vị trí cũ của mình trong hàng. Khi đã đứng vững ở chỗ cũ, lồng ngực hắn vẫn còn đập thình thịch liên hồi vì sợ hãi, nhưng đồng thời có một cảm giác ấm áp nhỏ nhoi dâng lên — vị Thái Phu tôn quý ấy đã khen ngợi hắn thêm một lần nữa. Phía sau hàng ghế, Lệ Hiền Quân Phó Hoa Niên khẽ nhếch khóe môi, nụ cười dịu dàng vốn có trên gương mặt vẫn không hề thay đổi, nhưng các ngón tay giấu trong tay áo rộng đã siết chặt lại đến mức khớp xương kêu răng rắc. Đến lượt tên mình được xướng lên, hắn lập tức bước ra với phong thái uyển chuyển, thướt tha nhất có thể, cung kính dâng lên một bức tượng vị thần Thọ Tinh được tạc hoàn toàn bằng một khối ngọc Hòa Điền nguyên khối vô cùng giá trị. "Thần phu Phó Hoa Niên, kính chúc Thái Phu thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế. Tượng Thọ Tinh ngọc Hòa Điền này, nguyện Thái Phu phúc thọ vô biên." "Ừ. Lui." Thái Phu chỉ khẽ gật đầu một cái đầy nhạt nhẽo, buông ra một chữ "lui" ngắn gọn, không mặn không nhạt với thái độ vô cùng thờ ơ. Phó Hoa Niên cúi đầu hành lễ rồi lui ra, nơi đáy mắt hắn thoáng hiện lên một tia lạnh lẽo đáng sợ — rõ ràng cùng là những món lễ vật vô cùng quý giá, nhưng sự đãi ngộ và thái độ đón nhận của Thái Phu dành cho hắn và tên hoàng tử tóc bạc kia lại có một khoảng cách rõ rệt. Tiếp ngay sau đó là Thanh Hiền Quân Cố Lý An, hắn tiến lên và dâng tặng một bức thư pháp chữ "Thọ" lớn do đích thân mình cầm cọ viết, nét chữ phóng khoáng, mạnh mẽ và vô cùng cương kính đầy khí chất. Rồi đến lượt Kính Đức Quân Diệp Sơ Trần, cùng các vị Thục Nhân, Thường Quân... lần lượt nối đuôi nhau tiến lên dâng lễ vật chúc thọ. Trác Giai Minh dâng một chiếc bình hoa cúc được làm bằng kỹ thuật pháp lam tinh xảo, Đường Doanh Lục dâng một xấp vải lụa thượng hạng thêu đầy những chữ Thọ cách điệu, ai nấy đều cố gắng hoàn thành phần của mình một cách chu toàn nhất để không bị bắt lỗi. Khi toàn bộ các nam phi tần trong hậu cung đã hoàn thành xong nghi thức dâng lễ vật, lão thái giám chủ trì buổi lễ lại một lần nữa bước ra chính giữa đại điện, cất cao giọng xướng lớn. "Hậu cung dâng lễ đã xong! Nay mời chư vị đại nhân văn võ trong triều theo thứ tự phẩm cấp, dâng lễ chúc thọ Thái Phu!" Thái Sư Thẩm Khuê — mẫu thân quyền lực của Tuyên Quý Quân, người đứng đầu hàng ngũ văn thần của triều đình — là vị đại thần đầu tiên bước ra khỏi hàng ghế. Bà cung kính dâng lên một bộ sách "Tứ Thư Ngũ Kinh" được chép tay hoàn toàn bằng loại mực vàng ròng vô cùng quý giá. Tiếp ngay sau đó là Thái Bảo Phó Yên trầm ổn; Trấn Quốc Tướng Quân Cố Thanh Vân oai phong tiến lên dâng tặng một thanh bảo đao cổ có nguồn gốc từ vùng Tây Vực xa xôi; Hữu Thừa Tướng Tạ Minh Uyển dâng lên một chậu san hô đỏ tự nhiên vô cùng to lớn và quý hiếm... Từng vị đại thần quyền lực của triều đình lần lượt nối đuôi nhau tiến lên phía trước, các món lễ vật dâng lên sau mỗi lượt lại càng trở nên xa hoa, lộng lẫy và đắt đỏ hơn gấp bội, những lời ca tụng và chúc thọ hoa mỹ vang vọng khắp không gian rộng lớn của đại điện chính. Thái Phu Vân Hàn Yên ngồi vững trên chiếc ghế cao, ung dung nhận lấy từng món quà chúc thọ, thỉnh thoảng ông mới mỉm cười gật đầu và đáp lại bằng một vài câu khách sáo, giữ đúng vị thế bề trên. Khi nghi thức dâng lễ của các vị nữ quan triều đình vừa kết thúc, bầu không khí bên trong đại điện bỗng nhiên có một sự thay đổi rõ rệt, trở nên căng thẳng hơn. Lão thái giám hắng giọng một cái thật mạnh, cất tiếng xướng lên một câu nói khiến cho toàn bộ ánh mắt của mọi người có mặt đều đổ dồn về phía dãy bàn tiệc nằm ở phía bên tay trái. "Nay có sứ giả nước Vạn An, vượt ngàn dặm tới Vân Lẫm chúc thọ Thái Phu, đồng thời dâng lễ cầu hòa lên Bệ hạ! Mời chính sứ Vạn An tiến lễ!" Từ phía dãy bàn tiệc nằm bên tay trái, một vị nữ quan trung niên khoác trên mình bộ quan phục truyền thống của nước Vạn An chậm rãi đứng dậy. Bà sở hữu một dáng người vô cùng cao lớn, vạm vỡ, khí chất toát ra vô cùng sắc bén và dày dạn kinh nghiệm; bà bước ra chính giữa đại điện, chắp hai tay lại trước ngực và cúi thấp người sâu theo đúng nghi thức ngoại giao chính thống của quốc gia mình. "Ngoại thần Vạn An sứ giả — Đoàn Như Hối — bái kiến Bệ hạ, bái kiến Thái Phu điện hạ. Nhân ngày sinh thần đại điển của Thái Phu, tệ quốc đặc sai ngoại thần mang lễ vật tới chúc thọ, lại có quốc thư cầu hòa, nguyện hai nước Vạn An — Vân Lẫm hai mươi năm không động can qua, đời đời giao hảo!" Giọng nói nội lực của vị chính sứ vang lên vô cùng rành mạch và rõ ràng, lan tỏa khắp mọi không gian rộng lớn của đại điện chính. Ngay phía sau lưng bà, một đoàn tùy tùng đông đảo bắt đầu bưng lên hàng chục chiếc rương gỗ lớn được chạm khắc tinh xảo — bên trong chứa đầy vàng bạc, châu báu lấp lánh, những tấm da thú quý hiếm của vùng thảo nguyên, lông chim quý tộc, cùng vô số khối ngọc thạch nguyên bản quý giá được mang về từ vùng Tây Vực... Khi toàn bộ nắp của những chiếc rương lễ vật được mở toang ra để phô diễn sự giàu có, cả đại điện bỗng vang lên những tiếng trầm trồ, xì xào thán phục từ các vị quan khách. Tuy nhiên, vị chính sứ Đoàn Như Hối vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại ở đó. Bà khẽ giơ hai tay lên, vỗ mạnh hai cái liên tiếp — Bốp! Bốp! "Ngoài lễ vật, tệ quốc còn có một phần lễ đặc biệt dâng lên Bệ hạ Vân Lẫm — để biểu thị thành ý cầu hòa sâu sắc nhất!" Theo sau tiếng vỗ tay ra hiệu của vị chính sứ, hai mươi nam tử trẻ tuổi nước Vạn An đang đứng ở phía sau đồng loạt bước lên phía trước. Họ nhanh chóng xếp thành hai hàng dọc ngay ngắn ở chính giữa đại điện, rồi cùng nhau quỳ rạp người xuống nền sàn đá. Tất cả họ đều mặc những bộ y phục mang sắc màu rực rỡ theo lối ăn mặc của nước Vạn An, dung mạo của từng người đều vô cùng xuất chúng và thanh tú, tuy nhiên lúc này đầu của họ đều cúi gầm xuống đất, cơ thể khẽ run rẩy nhẹ đầy vẻ khép nép và sợ hãi. "Hai mươi nam tử này đều là con của các nữ quan trọng thần trong triều Vạn An, dung mạo đoan chính, tài nghệ song toàn. Tệ quốc nguyện dâng họ lên Bệ hạ, để hầu hạ thiên nhan, biểu thị lòng thành kính phục của Vạn An đối với thiên triều Vân Lẫm!" Lời giới thiệu vừa dứt khỏi miệng vị sứ giả, hai mươi nam tử trẻ tuổi đang quỳ dưới đất cùng lúc dập đầu xuống sàn, đồng thanh hô lớn — giọng nói của họ mang theo một chút âm điệu lạ lẫm đặc trưng của tiếng Vạn An hòa lẫn với giọng quan thoại của nước Vân Lẫm. "Ngoại thần... bái kiến Bệ hạ! Nguyện hầu hạ Bệ hạ, vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!" Cả đại điện chính lập tức trở nên vô cùng xôn xao và náo nhiệt trước sự việc này. Cảnh tượng hai mươi nam tử ngoại quốc có dung mạo xuất chúng cùng quỳ rạp người giữa điện để cầu sủng ái là một cảnh tượng vô cùng chấn động và hiếm thấy. Các vị công tử danh môn của Vân Lẫm bắt đầu bàn tán xôn xao với vẻ mặt không mấy vui vẻ, trong khi các vị tiểu thư quý nữ cũng khẽ ghé sát tai nhau thì thầm to nhỏ. Trong khi đó, tại khu vực hàng ghế của các phi tần hậu cung, sắc mặt của nhiều người đã lập tức thay đổi trở nên vô cùng khó coi và âm trầm. Lệ Hiền Quân Phó Hoa Niên khẽ cụp hàng mi dài xuống để che giấu đi ánh nhìn đầy âm u và sắc lạnh trên gương mặt mình, hai bàn tay hắn siết chặt lấy vạt áo đến mức các đầu ngón tay trở nên trắng bệch. Trác Giai Minh tức giận nghiến chặt răng, còn Đường Doanh Lục thì bày tỏ vẻ mặt đầy bất an và lo ngại. "Hai mươi người... hậu cung sắp loạn rồi..." "Toàn là dung mạo như vậy... chúng ta còn có chỗ đứng không..." Những tiếng thì thầm đầy lo âu và bất an bắt đầu lan truyền nhanh chóng trong hàng ngũ của các phi tần hậu cung. Tuyên Quý Quân Thẩm Nhược Vũ khẽ nhíu đôi lông mày thanh tú của mình lại, nhưng hắn vẫn cố gắng giữ vững phong thái điềm tĩnh vốn có của một người đứng đầu. Hắn khẽ ngước mắt nhìn về phía bục cao chủ vị, kiên nhẫn chờ đợi quyết định và thánh ý cuối cùng của Nữ đế. Lục Thanh Dung đứng lặng yên trong hàng phi tần, đôi mắt màu hồng nhạt của hắn chăm chú nhìn vào tấm lưng đang run rẩy của hai mươi nam tử đang quỳ rạp giữa điện rộng lớn. Hình ảnh họ sợ hãi, không dám ngẩng đầu lên nhìn ai khiến hắn lập tức nhớ lại hình ảnh tội nghiệp của chính bản thân mình vào thời điểm sáu ngày trước khi mới đặt chân đến đây. Lồng ngực hắn khẽ thắt lại đau đớn, một nỗi thương cảm mơ hồ dành cho những kẻ đồng cảnh ngộ dấy lên trong lòng; hắn vô thức đưa bàn tay lên siết nhẹ lấy vạt áo lụa của mình. Trên bục cao, vị chính sứ nước Vạn An cùng hai mươi nam tử trẻ tuổi vẫn đang kiên nhẫn quỳ rạp người dưới đất, toàn bộ không gian của đại điện bỗng trở nên im phăng phắc đến ngột ngạt, tất cả đều đang nín thở chờ đợi phản ứng và quyết định từ vị Nữ đế đang ngồi uy nghiêm trên chiếc ghế rồng bên cạnh Thái Phu. Khói trầm hương vẫn tiếp tục cuộn tròn bay lên giữa ánh đèn vàng rực rỡ, khiến bầu không khí lúc này căng thẳng tựa như một sợi dây đàn sắp đứt. "Nữ đế nước Vạn An có lòng rồi." Một lời khen ngợi ngắn gọn nhưng đầy quyền lực của Nữ đế vừa ban xuống, gương mặt của vị chính sứ Đoàn Như Hối lập tức bừng sáng lên một vẻ mừng rỡ tột cùng, bà vội vàng cúi đầu sâu hơn nữa để tạ ơn. "Đa tạ Bệ hạ! Tệ quốc tất sẽ giữ lời, hai mươi năm không động can qua, đời đời giao hảo!" Khi ngón tay thon dài của Nữ đế khẽ chỉ thẳng về phía hai nam tử trẻ tuổi nổi bật nhất trong số hai mươi người đang quỳ dưới đất, toàn bộ ánh mắt của mọi người có mặt trong điện lập tức dồn hết về phía họ. Hai người được lựa chọn — một người có độ tuổi chừng hai mươi hai tuổi, sở hữu một dáng người cao gầy cùng những đường nét gương mặt vô cùng sắc sảo và trầm tĩnh; người còn lại trông trẻ tuổi hơn một chút, chừng hai mươi mốt tuổi, ngũ quan trên gương mặt thanh tú, lãnh đạm tựa như dòng tuyết trắng trên đỉnh núi cao, thần thái toát ra lặng lẽ như mặt hồ nước mùa thu. "Hai ngươi ngẩng đầu lên để trẫm xem." " Tên gì ? " Cả hai nam tử trẻ tuổi khẽ rùng mình một cái đầy sợ hãi khi nghe thấy mệnh lệnh trực tiếp từ đấng chí tôn, sau đó họ mới từ từ và chậm rãi ngẩng gương mặt của mình lên. Hai cặp mắt xuất hiện — một cặp mắt màu nâu sậm đầy vẻ trầm tĩnh, và một cặp mắt màu xanh xám lạnh lùng, nhạt nhẽo — cả hai cặp mắt ấy đều nhanh chóng cụp xuống ngay lập tức sau khi vô tình chạm phải ánh mắt rồng đầy uy nghiêm của Nữ đế, hoàn toàn không một ai dám nhìn thẳng vào thiên nhan. "Bẩm Bệ hạ... ngoại thần Hách Liên Tịnh, hai mươi hai tuổi, là con thứ của Tả Thừa Tướng Vạn An." "Bẩm Bệ hạ... ngoại thần Mộ Dung Hàn Sơ, hai mươi mốt tuổi, là con của Hộ Quốc Tướng Quân Vạn An." Giọng nói của cả hai người vang lên đều mang theo một chút âm điệu nặng đặc trưng của tiếng nước Vạn An, tuy nhiên cách phát âm giọng quan thoại của nước Vân Lẫm lại vô cùng chuẩn xác và lưu loát — điều này chứng tỏ cả hai đều đã trải qua một quá trình học tập và giáo dục vô cùng nghiêm ngặt trước khi được cử sang đây. Cả đại điện khẽ xôn xao bàn tán — hóa ra họ là con trai của Tả Thừa Tướng và Hộ Quốc Tướng Quân nước Vạn An, đều là những dòng dõi quyền quý và hiển hách bậc nhất của quốc gia họ. {{user}} khẽ quay sang phía bên cạnh, nhỏ giọng nói với Trưởng Nữ Quan Thượng Quan Thục đang đứng hầu cận. "Sắc phong hai người bọn họ làm Thường Quân, phong hiệu lần lượt là Cẩn và Huyền. Còn lại sắc phong theo quy tắc, bắt đầu từ Thị Nhân." "Thần tuân chỉ." Thượng Quan Thục khẽ cúi đầu nhận lệnh, nàng lập tức ghi nhớ kỹ lưỡng từng lời phân phó vào trong lòng. Sau đó, nàng tiến lên phía trước một bước, cất giọng truyền chỉ vô cùng rõ ràng và vang dội để cho toàn bộ những người có mặt trong điện cùng nghe thấy. "Phụng thánh chỉ — Hách Liên Tịnh, sắc phong Cẩn Thường Quân, Tòng Tam phẩm. Mộ Dung Hàn Sơ, sắc phong Huyền Thường Quân, Tòng Tam phẩm. Mười tám người còn lại, sắc phong Thị Nhân, Chính Ngũ phẩm. Tạ ân!" "Ngoại thần... tạ ơn Bệ hạ! Bệ hạ vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!" Hai mươi nam tử trẻ tuổi đồng loạt dập đầu sát đất, giọng nói của họ khẽ run lên vì những cảm xúc hỗn độn đang đan xen trong lòng. Hách Liên Tịnh và Mộ Dung Hàn Sơ — hai người vừa may mắn được sắc phong vượt cấp một cách nhanh chóng, hoàn toàn bỏ qua các cấp bậc thấp như Thị Nhân, Thị Lang, Thị Quân để trực tiếp bước vào hàng ngũ Thường Quân có phẩm trật Tòng Tam phẩm — đây quả thực là một ân sủng vô cùng to lớn đối với người mới. Trong khi đó, mười tám người còn lại chỉ được phong làm Thị Nhân cấp thấp và phải chuyển vào sống tại Sơ Tuyển Viện, vinh sủng và địa vị của hai nhóm rõ ràng cách biệt nhau một trời một vực. Vị chính sứ Đoàn Như Hối lại một lần nữa quỳ rạp người xuống đất, thay mặt cho toàn bộ phái đoàn ngoại giao dập đầu tạ ơn. "Bệ hạ thánh ân! Vạn An tệ quốc cảm kích vô cùng!" Tại khu vực vị trí của các nam phi tần hậu cung, sắc mặt của nhiều người lúc này đã lập tức biến đổi trở nên vô cùng âm trầm và khó coi. Lệ Hiền Quân Phó Hoa Niên khẽ cụp đôi mắt lá liễu của mình xuống, che giấu đi những tia nhìn đầy u tối và sắc lạnh đang cuộn trào bên trong. Hai kẻ mới đến này — vừa mới chân ướt chân ráo nhập cung đã lập tức được ngồi vào vị trí Thường Quân, có phẩm cấp ngang bằng với Hải Thường Quân Dung Tuyết Hải hiện tại, và chỉ thấp hơn vị trí Thục Nhân cùng Đức Quân đúng một bậc duy nhất. Hắn thầm ghi nhớ thật kỹ tên tuổi của hai kẻ này vào trong tâm trí. Trác Giai Minh tức giận nghiến chặt răng, các đầu móng tay được sơn vẽ màu đỏ rực rỡ bấm sâu vào lòng bàn tay đến mức rỉ máu và phát đau. "...Vừa nhập cung đã là Thường Quân... Bệ hạ thật sự xem trọng người Vạn An..." Đường Doanh Lục khẽ ghé sát tai thì thầm vào bên cạnh Trác Giai Minh, thanh âm nhỏ đến mức tối đa để đảm bảo chỉ có hai người bọn họ nghe thấy. "Yên tâm. Mới chỉ là phong vị. Có thị tẩm hay không, sủng ái hay không, còn chưa biết. Hậu cung lớn lắm, chỉ cần có người chỉ một ngón tay là đủ chìm nghỉm." Tại vị trí đầu hàng của các Quý Quân, Tuyên Quý Quân Thẩm Nhược Vũ vẫn cố gắng giữ cho gương mặt của mình một vẻ điềm tĩnh và ung dung nhất có thể, tuy nhiên đôi lông mày của hắn đã khẽ nhíu lại — việc xuất hiện thêm hai vị Thường Quân mới đồng nghĩa với việc trong thời gian tới hắn sẽ phải gánh vác thêm rất nhiều việc lo liệu sắp xếp cung điện cư ngụ, lên danh sách thị hầu thân cận cùng các chế độ đãi ngộ đi kèm cho họ. Hắn đã bắt đầu nhẩm tính nhanh trong đầu xem nên sắp xếp Cẩn Thường Quân và Huyền Thường Quân vào ở tại Thiên Điện hay Sương Phòng của những cung điện lớn nào cho hợp lý. Lục Thanh Dung khẽ ngẩng đầu lên nhìn về phía hai người mới vừa được ban sắc phong vị. Hách Liên Tịnh và Mộ Dung Hàn Sơ lúc này đã đứng dậy theo sự hướng dẫn của các thái giám, cơ thể họ vẫn còn khẽ run rẩy vì căng thẳng, nhưng đã nhanh chóng được dẫn lùi sang một bên đứng chung cùng mười tám nam tử kia. Đúng lúc ấy, Mộ Dung Hàn Sơ vô tình ngước mắt nhìn lên, ánh mắt màu xanh xám lạnh lùng của hắn khẽ lướt qua mái tóc màu bạch kim nổi bật của Lục Thanh Dung và dừng lại đó trong một thoáng chốc — như thể bản thân hắn vừa nhận ra một điều gì đó vô cùng quen thuộc và đồng cảm ẩn chứa sâu trong đôi mắt màu hồng nhạt kia. Lục Thanh Dung hoảng hốt lập tức cụp mắt xuống nền đất. Trong lòng hắn bấy giờ bỗng dấy lên một thứ cảm xúc vô cùng phức tạp và khó tả — hắn vừa cảm thấy thương cảm cho số phận đưa đẩy của họ, lại vừa cảm thấy lo lắng khôn nguôi cho chính tương lai của bản thân mình. Hậu cung yên ả này, từ ngày hôm nay chắc chắn sẽ lại chuẩn bị đón nhận thêm những đợt sóng ngầm đầy dữ dội. "Tiếp tục yến tiệc đi." Hai chữ "tiếp tục" ngắn gọn của Nữ đế vừa ban xuống, lão thái giám phụ trách chủ trì lập tức nhanh nhẹn bước ra chính giữa đại điện, khẽ phất mạnh tà áo rộng của mình và cất giọng vang dội. "Phụng thánh chỉ —— Nghi thức thứ hai: Yến ẩm chính thức! Mời ngự thiện phòng dâng các món ngự thiện! Mời chư vị quan khách nhập tiệc!" Ngay sau lời xướng, tiếng chiêng đồng vang lên một hồi dài rộn rã và vui tươi khắp không gian. Cánh cửa gỗ lớn ở phía sau đại điện chậm rãi mở toang ra, từng đoàn cung nữ và thái giám mặc trang phục gọn gàng, hai tay bưng những chiếc khay đựng thức ăn ngự thiện xếp thành một hàng dài tít tắp bước vào trong điện, từng món ăn xa hoa lần lượt được đặt lên các bàn tiệc một cách cung kính dựa theo đúng phẩm cấp của từng người. Cộc... cộc... cộc... Tiếng đặt khay thức ăn nhịp nhàng và đều đặn vang lên khắp mọi ngóc ngách của đại điện chính. Những món ăn vô cùng xa hoa, mỹ vị bắt đầu xuất hiện trước mắt mọi người — Đợt thứ nhất — Khai vị bốn món lạnh: Món thứ nhất mang tên "Thúy Bích Băng Lê" — những quả lê tuyết mát lạnh được ướp đường phèn và mật hoa cam thảo ngọt lịm, được bày biện đẹp mắt trên một chiếc đĩa bằng ngọc màu xanh có hình dáng giống như một chiếc lá sen. Món thứ hai là "Hồng Mai Tuyết Cáp" — phần thịt của loài cua tuyết quý hiếm được mang về từ vùng Bắc hải, được trộn đều một cách khéo léo cùng nhụy hoa mai đỏ rực. Món thứ ba là "Kim Tuyến Yến Tô" — những sợi yến sào thượng hạng lấy từ vùng núi Côn Lôn được xé nhỏ có màu vàng óng ả, rưới lên trên một lớp mật ong hương trầm thơm ngát. Món thứ tư là "Bạch Ngọc Cương Quả" — những củ sâm núi quý giá được thái thành từng lát mỏng dính như cánh ngọc trắng muốt, ướp cùng đường phèn thanh mát. "Mời các vị an tọa!" Sau lời mời của thái giám, toàn bộ các vị quan khách tham dự có mặt lần lượt ngồi xuống vị trí bàn tiệc của riêng mình. Các nam phi tần hậu cung được sắp xếp ngồi tại một dãy bàn riêng biệt, theo đúng trật tự từ cao xuống thấp. Tuyên Quý Quân và Ngọc Quý Quân có vinh dự được ngồi ở hai chiếc bàn tiệc đầu tiên, trên bàn của hai người còn được đặc biệt trang trí thêm một bình hoa cúc vàng nhỏ nhắn cùng một bộ chén uống rượu làm từ ngọc trắng muốt — đây chính là chế độ đãi ngộ đặc biệt, độc quyền chỉ dành riêng cho những người ở vị trí Quý Quân. Tổng quản thái giám Phùng Đức Hải đích thân hai tay bưng một chiếc chén làm từ ngọc thạch quý giá đi đến trước mặt của Thái Phu điện hạ, cẩn thận rót vào đó thứ rượu thọ quý hiếm có tên "Bách Hoa Tửu" — đây là loại rượu thượng hạng được ủ ròng rã từ hương vị của một trăm loài hoa quý khác nhau, mỗi một giọt rượu được rót ra đều ánh lên một sắc vàng kim rực rỡ nhìn tựa như mật ong rừng. "Mời Thái Phu nâng chén đầu tiên——!" Ngay lập tức, toàn bộ không gian đại điện cùng đứng dậy, tất cả mọi người đồng loạt nâng chiếc chén rượu của mình lên ngang trước ngực, ánh mắt đầy vẻ thành kính và ngưỡng vọng hướng thẳng về phía vị trí của Thái Phu Vân Hàn Yên. Thái Phu chậm rãi và ung dung đứng dậy khỏi chiếc ghế chủ vị của mình. Một tay ông cầm chặt chiếc chén ngọc, đôi mắt phượng dài sắc sảo khẽ lướt qua một lượt khắp toàn bộ không gian rộng lớn của đại điện — nhìn từ đứa con gái quyền lực Nữ đế của mình, đến hàng ngũ văn võ bá quan đang đứng cung kính, đến các phi tần trong hậu cung, và dừng lại một chút ở phái đoàn sứ giả Vạn An cùng hai mươi nam tử vừa được ban sắc phong vị mới. Cuối cùng, ông từ từ nâng cao chén rượu lên không trung, giọng nói trầm ấm nhưng vô cùng rõ ràng của ông vang vọng khắp mọi ngóc ngách. "Hôm nay là sinh thần của lão phu, thấy giang sơn Vân Lẫm yên bình, văn võ nhất tâm, lại có Vạn An tới cầu hòa, lòng lão phu rất vui. Chén rượu này — kính chúc Bệ hạ thánh thể an khang, kính chúc Vân Lẫm quốc thái dân an, kính chúc tình hữu hảo Vân Lẫm — Vạn An đời đời bền vững!" "Kính chúc Thái Phu thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế——!" Tiếng hô đồng thanh đầy nội lực vang dội hòa quyện cùng những giai điệu nhạc cung đình rộn rã. Toàn bộ người có mặt trong đại điện cùng nhau nâng chén rượu lên và uống cạn sạch trong một ngụm. Lục Thanh Dung hai bàn tay hơi run rẩy nâng chiếc chén ngọc nhỏ nhắn của mình lên sát môi, khẽ nhấp một ngụm nhỏ — hương vị của Bách Hoa Tửu ngọt thanh, mùi hương của các loài hoa lan tỏa mạnh mẽ nơi khoang miệng, tuy nhiên đối với một vị thiếu niên chưa từng quen với mùi rượu như hắn thì sức nóng của nó vẫn đủ sức khiến cho hai bên gò má trắng ngần nhanh chóng ửng lên một sắc hồng nhẹ nhàng. Tuyên Quý Quân Thẩm Nhược Vũ ngồi ở chiếc bàn tiệc ngay cạnh bên, khẽ nghiêng đầu sang phía hắn, nhỏ giọng nhắc nhở với âm lượng chỉ đủ cho hai người bọn họ nghe thấy. "Đệ đệ uống ít thôi, nhấp môi là được. Còn ngâm thơ hiến nghệ phía sau." "...Vâng, cảm ơn ca ca." Lục Thanh Dung khẽ gật nhẹ đầu tỏ ý nghe lời, hắn nhẹ nhàng đặt chiếc chén ngọc xuống bàn. Đôi mắt hắn khẽ liếc nhìn về phía dãy bàn tiệc của phái đoàn sứ giả nước Vạn An — hai mươi nam tử trẻ tuổi kia lúc này đã được các thái giám dẫn lui ra đứng ở một khu vực riêng biệt phía sau tấm bình phong lớn của đại điện để chờ đợi, sau khi buổi yến tiệc này kết thúc họ sẽ được đưa đi nhận cung điện cư ngụ và các đãi ngộ đi kèm. Tuy nhiên, hắn vẫn có thể thoáng nhìn thấy bóng dáng của Mộ Dung Hàn Sơ — gương mặt thanh tú, lãnh đạm ấy đang đứng cạnh bên Hách Liên Tịnh, cả hai người bọn họ đều đang giữ tư thế cụp mắt nhìn xuống nền đất. Đợt thứ hai — Bốn món nóng chính: Tiếng chiêng đồng lại vang lên một hồi dài giòn giã báo hiệu đợt phục vụ tiếp theo. Các vị cung nữ nhanh nhẹn bưng ra đợt thức ăn thứ hai — những món nóng chính vô cùng cầu kỳ. Món thứ nhất là "Long Tu Cửu Chuyển Đại Tràng" — một món ăn truyền thống vô cùng nổi tiếng, được các đầu bếp ngự thiện phòng chế biến và nấu nướng qua chín lần lửa vô cùng công phu. Món thứ hai mang tên "Hỏa Liên Phượng Tủy" — phần tủy của loài gà rừng quý hiếm được xào nhanh trên ngọn lửa bùng cháy của hoa sen. Món thứ ba là "Bát Bảo Áp" — một con vịt béo tốt được nhồi đầy đủ tám loại hạt ngũ cốc quý hiếm vào bên trong bụng, rồi bọc kín trong lá sen non và mang đi hấp cách thủy. Món thứ tư là "Thiên Sơn Tuyết Liên Canh" — một bát canh nấm tuyết trắng muốt được hái từ đỉnh núi Thiên Sơn quanh năm tuyết phủ, nấu cùng tổ yến sào thượng hạng. "Mời Thái Phu, mời Bệ hạ thưởng thức!" Hương thơm ngào ngạt, quyến rũ của các món ăn chính nóng hổi bắt đầu lan tỏa khắp không gian rộng lớn của đại điện, hòa quyện cùng mùi khói trầm hương nghi ngút tạo nên một bầu không khí vô cùng ấm cúng, no đủ nhưng không kém phần tôn quý của hoàng gia. Hàng ngũ văn võ bá quan vừa thưởng thức những món ăn mỹ vị lại vừa liên tục nâng chén rượu lên hướng về phía bục cao để chúc thọ Thái Phu, không khí của buổi tiệc nhờ vậy mà dần trở nên rộn ràng, vui tươi hơn rất nhiều — tuy nhiên tất cả mọi người vẫn luôn chú ý giữ đúng các quy tắc lễ nghi nghiêm ngặt của một buổi đại điển. Giữa lúc các vị quan khách đang vui vẻ dùng tiệc, lão thái giám chủ trì lại một lần nữa bước ra chính giữa điện, cất giọng xướng lớn để chuyển sang phần nghi thức tiếp theo của chương trình.

"Phụng thánh chỉ —— Nghi thức thứ hai: Ca múa chúc thọ! Mời ty nhạc cung đình tấu nhạc, mời các vũ cơ nam tiến điện biểu diễn điệu múa 'Bách Điểu Triều Phụng' chúc thọ Thái Phu!" Những thanh âm đặc trưng của các nhạc cụ…

Character: Lục Thanh Dung - Hoàng Tử Liên Hôn ( Nữ Tôn)

Creator: Túc Hàn Yên

Published:

Lục Thanh Dung - Hoàng Tử Liên Hôn ( Nữ Tôn) - Tạ Dư Sinh ( hiến vũ thọ yến vì phụ thân)
brief

Brief

Thọ Yến Thái Phu Thư phòng Huyền Tâm Điện — Buổi chiều.

Không gian bên trong thư phòng Huyền Tâm Điện chìm vào một bầu không khí trang nghiêm và tĩnh lặng đến tuyệt đối, chỉ có tiếng sột soạt đều đặn của những trang tấu sớ được lật qua lật lại và tiếng ngòi bút lướt nhẹ trên mặt giấy tuyên thành cao cấp. Nơi đây vốn là nơi giải quyết cơ mật đại sự của vương triều Vân Lẫm, được thiết kế với những hàng cột gỗ tùng đỏ khảm xà cừ tinh xảo, rèm lụa màu vàng kim buông thõng bên các khung cửa sổ chạm khắc hoa văn mây cuốn tỉ mỉ. Ánh nắng chiều tà của một ngày cuối hạ xiên qua những ô cửa sổ lách cách, rải một lớp bụi vàng óng ánh lên chiếc án thư lớn làm bằng gỗ mun đen tuyền quý hiếm. Trên chiếc án thư ấy, hàng trăm bản tấu chương gửi về từ khắp các châu phủ — từ việc đê điều trị thủy ở phía Nam, việc binh nhung đồn trú tại biên thùy phía Bắc, cho đến những báo cáo về tô thuế, mùa màng và việc ban thưởng cho công thần — được xếp thành từng chồng cao ngất ngưởng như những ngọn núi nhỏ, đè nặng lên đôi vai của vị nữ quân vương nắm giữ vận mệnh cả một giang sơn rộng lớn.

user ngồi ngay ngắn trên chiếc long kỷ khảm long phượng tôn nghiêm, long bào thêu chỉ vàng lấp lánh dưới ánh hoàng hôn muộn. Gương mặt trầm ổn không lộ chút mệt mỏi, đôi mắt sắc sảo chăm chú nhìn vào từng dòng chữ phượng múa rồng bay trên tấu sớ. Đôi ngón tay thon dài thanh mảnh cầm lấy chiếc bút lông thỏ cán ngọc, chấm vào nghiên mực chu sa đỏ thắm như máu. Từng nét phê duyệt sắc bén, dứt khoát hiện lên trên mặt giấy, định đoạt sinh tử, hưng thịnh của hàng vạn bách tính ngoại giới. Mỗi khi một bản tấu được phê duyệt xong, bàn tay ấy lại nhẹ nhàng nhưng dứt khoát gạt sang một bên, tạo thành một chồng tư liệu đã hoàn thành bên tay trái. Thời gian cứ thế lặng lẽ trôi qua theo từng nhịp chuyển động của bóng nắng trên nền sàn đá cẩm thạch vuốt bóng. Ánh mặt trời từ màu vàng chanh ban chiều dần ngả sang sắc đỏ cam ấm áp, kéo dài những bóng đen của đồ đạc trong phòng. Đến khi những tia nắng cuối cùng trong ngày chỉ còn là một vệt dài yếu ớt chiếu trên mặt đất, chồng tấu sớ khổng lồ trên bàn cuối cùng cũng vơi sạch, bản cuối cùng vừa được đặt xuống một cách nhẹ nhàng, đánh dấu một buổi chiều làm việc cật lực đã kết thúc.

Bên cạnh án thư, Thượng Quan Thục vẫn đứng hầu hạ từ đầu buổi chiều đến giờ mà không hề dịch chuyển dù chỉ một bước. Dáng người nàng cao gầy, khoác trên mình bộ quan phục Trưởng Nữ Quan màu xanh thẫm thêu hoa văn mây bay trang nhã, mái tóc búi cao nghiêm cẩn cố định bằng một chiếc trâm bạc đơn giản nhưng tinh tế. Đôi tay nàng đan chéo đặt trước bụng, đầu hơi cúi xuống đầy vẻ cung kính, bờ vai thẳng tắp thể hiện sự huấn luyện nghiêm ngặt và kinh nghiệm lâu năm của một nữ quan thân cận nhất bên cạnh triều đình hoàng gia. Nàng im lặng như một pho tượng cổ, hơi thở nhẹ đến mức gần như không thể nghe thấy, nhưng đôi mắt tinh tường luôn sẵn sàng quan sát từng cử động nhỏ của Nữ đế, kiên nhẫn chờ đợi bất kỳ mệnh lệnh hay phân phó nào được ban xuống từ đấng chí tôn để lập tức thực hiện mà không một chút sai sót.

"Ngươi đi nói với Tuyên Quý Quân sáu ngày nữa là sinh thần Thái Phu. Nói hắn chuẩn bị lớn hơn năm ngoái, lần này có cả sứ giả nước Vạn An tới."

"Thần thiếp tuân chỉ."

Thượng Quan Thục khẽ cúi đầu sâu hơn, hai tay chắp lại hành lễ một cách cung kính theo đúng quy củ triều đình. Nàng không hề chậm trễ, lập tức xoay người rời khỏi không gian yên tĩnh của thư phòng Huyền Tâm Điện. Đôi hài thêu hoa văn sóng nước của nàng lướt nhẹ trên thềm đá, hướng thẳng về phía cung đường dẫn tới Cảnh Nhân Cung. Trời chiều lộng gió, tà áo quan phục khẽ bay nhẹ trong không trung. Trên suốt dọc đường đi qua những dãy hành lang dài hun hút với những bức tường thành đỏ gạch cao ngất, Thượng Quan Thục không hề liếc mắt nhìn ngang nhìn dọc, phong thái vô cùng đoan trang và nghiêm nghị của bậc Trưởng Nữ Quan Thượng Nghi Cục. Nàng tự mình đi bộ tới Cảnh Nhân Cung để truyền đạt thánh ý, bởi nàng hiểu rõ tầm quan trọng của thánh chỉ lần này — một yến tiệc không chỉ mang tính chất gia đình hoàng tộc mà còn là bộ mặt của cả quốc gia trước sứ giả bang giao.


Cảnh Nhân Cung — Khi Thượng Quan Thục đến truyền chỉ.

Tại Cảnh Nhân Cung, bầu không khí vốn dĩ đang yên ả và thoảng hương trầm dịu nhẹ. Khung cảnh cung điện này mang vẻ thanh nhã, với những bức rèm lụa mỏng màu tím nhạt buông lơi bên cửa sổ, phản chiếu tính cách của chủ nhân nơi đây. Thẩm Nhược Vũ lúc này đang nằm nghỉ ngơi trên chiếc giường chạm khắc gỗ sưa đỏ, tấm chăn gấm thêu hoa mẫu đơn đắp ngang hông. Gương mặt hắn lộ rõ vẻ mệt mỏi cùng sắc hồng chưa tan hết trên gò má, đôi mi thanh tú nhắm nghiền. Vừa qua một đêm sủng hạnh đầy tình nồng ý mật với user, thân thể hắn vẫn còn rã rời, từng thớ cơ đều đau nhức và mỏi mệt.

Nghe thấy tiếng bước chân vội vã từ bên ngoài, Trường Khang — vị thái giám thân cận nhất của Cảnh Nhân Cung — rón rén bước vào sau bức bình phong khảm xà cừ. Gương mặt Trường Khang có chút khẩn trương, cúi đầu bẩm báo thật khẽ rằng Thượng Quan Trưởng Nữ Quan đang đứng ở đại sảnh bên ngoài, mang theo khẩu dụ của Bệ hạ. Nghe đến hai chữ "khẩu dụ", Thẩm Nhược Vũ lập tức giật mình tỉnh táo. Dù thân thể đang đau nhức và ê ẩm khắp người, hắn vẫn cố nén cơn mệt mỏi, gắng gượng ngồi dậy. Hắn không dám có một chút chậm trễ hay thất lễ với người thân cận của Nữ đế. Dưới sự giúp đỡ nhanh chóng và khéo léo của Trường Khang, Thẩm Nhược Vũ khoác lên mình bộ y phục bằng gấm thêu tơ tằm chỉnh tề, dải thắt lưng ngọc được buộc lại cẩn thận, mái tóc đen dài được chải chuốt gọn gàng ra sau lưng. Hắn bước ra đại sảnh với phong thái đoan trang, từng bước đi tuy có chút gượng gạo vì di chứng của cuộc hoan ái đêm qua nhưng vẫn toát lên vẻ cao quý của một vị Quý Quân đứng đầu. Theo đúng nghiêm luật cung đình Vân Lẫm, để giữ gìn sự tôn nghiêm và tránh những điều tiếng không hay, nam phi tần khi tiếp kiến nữ quan ngoại triều phải đứng cách xa đúng hai bước chân, không được vượt quá giới hạn ấy.

"Bệ hạ có khẩu dụ: Sáu ngày nữa là sinh thần Thái Phu. Bệ hạ lệnh Tuyên Quý Quân chuẩn bị yến tiệc lớn hơn năm ngoái. Lần này có sứ giả nước Vạn An tới dâng lễ cầu hòa, Quý Quân phải lo liệu chu toàn, không được sơ suất."

Thẩm Nhược Vũ nghe rõ từng câu từng chữ của Thượng Quan Thục, cõi lòng hắn khẽ thắt lại trước sức nặng của nhiệm vụ mới, nhưng trên gương mặt thanh tú không hề biểu lộ một chút hoang mang nào. Hắn chắp hai tay lại trước ngực, từ từ cúi thấp người xuống để hành lễ tiếp nhận thánh ý — dù cho mỗi một cử động cúi người hay đứng thẳng đều khiến các thớ cơ trên lưng và thắt lưng hắn truyền đến những cơn ê ẩm nhức nhối sau khi mới được user sủng hạnh dữ dội vào đêm trước. Dù vậy, những động tác hành lễ của hắn vẫn chuẩn mực đến từng chi tiết, không lệch một phân, thể hiện gia giáo nghiêm ngặt của phủ Thái Sư.

"Thần quân tiếp chỉ. Phiền Thượng Quan đại nhân về bẩm với Bệ hạ, thần quân nhất định lo liệu chu đáo, không phụ thánh ân."

Thượng Quan Thục khẽ gật đầu tỏ ý đã tiếp nhận lời đáp, ánh mắt sắc sảo của nàng lướt nhanh qua gương mặt tuy đã được trang điểm nhẹ nhưng vẫn còn vương chút sắc tái nhợt và mệt mỏi của vị Tuyên Quý Quân. Là một người đã kinh qua nhiều sóng gió trong cung đình và nổi tiếng kín tiếng, nàng biết điều gì nên nói và điều gì nên giữ kín trong lòng; nàng không hề để lộ bất kỳ biểu cảm thừa thãi nào, chỉ chắp tay chào từ biệt theo đúng lễ nghĩa rồi xoay người, tà áo quan phục khẽ lay động khi nàng rảo bước quay về hướng Huyền Tâm Điện.

Ngay khi bóng dáng cao gầy của Thượng Quan Thục vừa khuất hẳn sau cánh cửa lớn của Cảnh Nhân Cung, Thẩm Nhược Vũ lập tức thu lại nụ cười xã giao trên môi, gương mặt trở nên vô cùng nghiêm túc và lo nghĩ. Hắn quay sang phía sau, giọng nói tuy nhỏ nhưng đầy uy nghiêm lập tức gọi lớn vị thái giám tổng quản của mình.

"Truyền lệnh xuống Nội Vụ Phủ, ngày mai bắt đầu chuẩn bị sinh thần Thái Phu. Triệu tập tổng quản các cung, ty thiện phòng, ty nhạc, ty lễ. Năm nay có sứ giả Vạn An, không thể để mất quốc thể."

"Vâng! Nô tài đi ngay!"

Suốt sáu ngày đêm tiếp theo, bầu không khí thanh tịnh vốn có của Cảnh Nhân Cung hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự bận rộn và khẩn trương tột độ, nơi đây chính thức trở thành trung tâm điều phối đầu não cho toàn bộ đại điển sắp tới. Thẩm Nhược Vũ dù cho thân thể vẫn chưa hoàn toàn hồi phục sau đợt sủng hạnh, đôi khi vùng thắt lưng vẫn còn đau nhức, nhưng hắn vẫn không cho phép bản thân nghỉ ngơi dù chỉ một canh giờ. Ngày ngày, hắn ngồi bên chiếc bàn dài, tự mình lật xem từng trang danh sách lễ vật chúc thọ dài dằng dặc, dùng bút mực khẽ đánh dấu chỉnh sửa từng chút một. Hắn tự tay sắp xếp sơ đồ vị trí chỗ ngồi của hàng trăm vị đại thần, hoàng thân quốc thích và đoàn sứ giả ngoại quốc dựa theo phẩm cấp triều đình một cách nghiêm ngặt để tránh bất kỳ sự đụng chạm hay thất lễ nào.

Không dừng lại ở đó, Tuyên Quý Quân còn đích thân duyệt qua thực đơn ngự thiện gồm hàng chục món ăn phức tạp, đảm bảo các món ăn vừa mang đậm hương vị truyền thống của Vân Lẫm lại vừa phù hợp với khẩu vị của người phương xa. Hắn liên tục di chuyển đến ty nhạc và ty lễ để trực tiếp giám sát, điều phối các nhạc công và vũ cơ tập dượt điệu múa chúc thọ sao cho thật ăn ý, không được có một nhịp lỗi. Sự tỉ mỉ của hắn thể hiện qua từng chi tiết nhỏ nhặt nhất — từ việc lựa chọn chất liệu và màu sắc của những chiếc khăn trải bàn tiệc cho đến việc quy định thứ tự tiến lên dâng thọ lễ của từng vị phi tần trong hậu cung, tất cả đều phải đạt đến độ hoàn hảo tuyệt đối để đảm bảo uy nghiêm của hoàng gia trước mặt quan khách nước láng giềng.


Diên Khánh Cung — Trong sáu ngày chuẩn bị.

Trong khi Cảnh Nhân Cung đang nhộn nhịp như trẩy hội, thì tại Diên Khánh Cung — nơi cư ngụ của Ngọc Quý Quân Lục Thanh Dung — lại bao trùm một không gian yên ắng và có phần cô tịch hơn rất nhiều. Ánh nắng rọi qua khung cửa sổ gỗ chạm rỗng, chiếu lên những làn khói mỏng thoảng hương hoa nhài nhẹ nhàng. Vị thái giám thân cận Lý Thuận bước từng bước nhẹ nhàng vào trong điện, cúi người bẩm báo những tin tức mới nhất về việc chuẩn bị sinh thần của Thái Phu cho chủ tử của mình nghe. Lúc bấy giờ, vị Quý Quân nhỏ tuổi Lục Thanh Dung đang ngồi lặng lẽ bên bậu cửa sổ, tà áo lụa trắng muốt như tuyết phủ dài trên nền đất. Trong đôi bàn tay gầy gò, thanh mảnh của hắn là một khung thêu bằng gỗ tròn, ngón tay hắn đang cẩn thận luồn từng sợi chỉ màu qua mặt vải lụa trắng ngà — hắn đã dành mấy ngày qua để thêu dở một bức tranh "Tùng Hạc Diên Niên" vô cùng sống động để làm thọ lễ dâng lên vị cha đáng kính của Nữ đế.

"Tiểu chủ, sáu ngày nữa là sinh thần Thái Phu. Yến tiệc lớn lắm, năm nay còn có sứ giả nước Vạn An tới. Tiểu chủ là Quý Quân, phải dâng thọ lễ ở hàng đầu, không thể sơ sài ạ."

Nghe thấy những lời nhắc nhở đầy lo lắng của Lý Thuận, Lục Thanh Dung khẽ dừng mũi kim trong tay, từ từ ngẩng đầu lên. Đôi mắt màu hồng nhạt đặc trưng của hắn thoáng hiện lên một tia lo âu và bồn chồn khó giấu. Hắn cúi xuống nhìn chằm chằm vào bức thêu dang dở đang đặt trên đùi mình — dưới bàn tay khéo léo của hắn, từng đường kim mũi chỉ hiện lên vô cùng tinh tế và sắc sảo, hình ảnh những cánh chim hạc trắng muốt được thêu tỉ mỉ đến mức trông như thể chúng sắp sửa vỗ cánh bay vút lên chín tầng mây xanh.

"...Ta thêu bức này có được không? Hay là... phải chuẩn bị vật quý giá hơn?"

"Tiểu chủ yên tâm. Đồ tự tay làm là quý nhất. Thái Phu đã ban vòng ngọc cho tiểu chủ, tự khắc rất xem trọng người. Một bức thêu 'Tùng Hạc Diên Niên' tự tay làm còn ý nghĩa hơn vàng bạc."

Lời an ủi chân thành và thấu đáo của Lý Thuận đã giúp cõi lòng đầy bất an của Lục Thanh Dung nhẹ nhõm đi phần nào. Hắn khẽ gật đầu, đôi bàn tay nhỏ nhắn lại tiếp tục cầm lấy cây kim bạc, cẩn thận và kiên nhẫn luồn từng sợi chỉ màu qua mặt vải lụa mịn màng. Để chuẩn bị cho ngày đại điển, hắn đã dành trọn vẹn cả sáu ngày đêm tiếp theo, giam mình trong phòng để tập trung hoàn thiện bức thêu chúc thọ này. Mỗi một sợi chỉ tơ tằm đều được hắn đích thân lựa chọn dưới ánh sáng mặt trời, đường viền của thân cây tùng già cỗi bám đá cho đến từng cọng lông tơ trên cánh tiên hạc đều được chăm chút tỉ mỉ và chính xác đến mức tối đa, khiến cho Lý Thuận mỗi khi đứng bên cạnh chứng kiến cũng chỉ biết tấm tắc khen ngợi không ngớt lời.

Trong thâm tâm của vị hoàng tử hòa thân này, việc đắm mình vào thế giới của những đường kim mũi chỉ và những sợi tơ màu sắc là cách duy nhất giúp hắn tạm thời quên đi nỗi sợ hãi tột cùng đang đè nặng lên ngực — nỗi sợ phải xuất hiện và đứng trước đám đông người lạ. Một yến tiệc cung đình với quy mô long trọng và hoành tráng đến thế — nơi mà hàng trăm, hàng ngàn ánh mắt sắc lẹm, tò mò sẽ đổ dồn vào mái tóc màu bạch kim bẩm sinh khác người của hắn — chính là điều khiến hắn luôn cảm thấy kinh hoàng và muốn trốn chạy nhất.


Ngày sinh thần Thái Phu — Giờ Mùi (14:00). Đại Điện chính.

Khi tiếng chuông đồng vang lên báo hiệu đã đến giờ Mùi, toàn bộ không gian của Đại Điện chính trong hoàng cung Vân Lẫm đã được trang hoàng với một vẻ lộng lẫy và uy nghiêm chưa từng có trong lịch sử. Những hàng cột trụ khổng lồ bằng gỗ lim sơn son thếp vàng lấp lánh nâng đỡ mái điện cao vút, trên mỗi cột đều treo những chiếc đèn lồng đỏ cỡ lớn làm bằng lụa quý, thêu nổi chữ "Thọ" bằng những sợi chỉ kim tuyến lấp lánh dưới ánh đèn. Hai hàng bình phong bằng gỗ sưa khảm xà cừ tinh xảo chạy dọc theo hai bên gian điện rộng thênh thang, phía trước bình phong bày biện la liệt những chậu hoa cúc vàng rực rỡ, khoe sắc thắm — loài hoa vốn là biểu tượng cao quý cho sự trường thọ và thanh cao. Những làn khói trầm hương thượng hạng từ các đỉnh đồng ba chân tỏa ra nghi ngút, mùi đàn hương thanh khiết và dịu nhẹ hòa quyện cùng hương thơm thoang thoảng của hoa cúc, tạo nên một bầu không khí vừa trang nghiêm cổ kính lại vừa rực rỡ, xa hoa tột bực.

Hệ thống bàn tiệc làm bằng gỗ trắc đen được sắp xếp một cách khoa học và ngay ngắn thành nhiều dãy dọc theo gian điện. Dãy bàn chính giữa, được đặt trên bục cao nhất, là vị trí tôn quý dành riêng cho Nữ đế tối cao và Thái Phu điện hạ. Hai bên phía dưới bục cao là nơi tọa lạc của các vị văn võ bá quan nữ lưu của triều đình — những người đang nắm giữ cuống họng của vương triều như Thái Sư Thẩm Khuê quyền cao chức trọng, Thái Bảo Phó Yên trầm ổn, Trấn Quốc Tướng Quân Cố Thanh Vân oai phong lẫm liệt, cùng Hữu Thừa Tướng Tạ Minh Uyển mưu lược... ai nấy đều khoác trên mình bộ triều phục chính thống trang trọng nhất, thêu hoa văn theo đúng phẩm trật. Ngay phía sau họ là khu vực dành cho các công tử danh môn khuê các thanh nhã và các tiểu thư quý nữ của các đại gia tộc. Phía đối diện, dãy bàn bên trái được dọn dẹp sạch sẽ và bày biện những món đồ đặc sản để dành riêng cho phái đoàn sứ giả của nước láng giềng Vạn An.

Tại một khu vực trang trọng khác biệt, các nam phi tần của hậu cung đang đứng tập trung thành một hàng dài, nghiêm ngặt tuân thủ theo đúng thứ tự phẩm cấp từ cao xuống thấp — Tuyên Quý Quân Thẩm Nhược Vũ với phong thái hoàng gia dẫn đầu hàng, ngay phía sau hắn là Ngọc Quý Quân Lục Thanh Dung, tiếp theo là hai vị Lệ Hiền Quân và Thanh Hiền Quân, rồi đến Kính Đức Quân, các vị Thục Nhân, Thường Quân, và cuối cùng ở phía cuối hàng là những phi tần có cấp bậc thấp hơn. Bầu không khí ngột ngạt của sự cạnh tranh ngầm bắt đầu nhen nhóm qua những ánh mắt nhìn nhau.

"Aiyo, đại điện hôm nay đúng là khác hẳn năm ngoái. Tuyên Quý Quân quả là khéo lo liệu."

Lệ Hiền Quân Phó Hoa Niên khẽ hé bờ môi mỏng, thanh âm thốt ra nhỏ nhẹ như tiếng gió thoảng qua tai, đôi mắt lá liễu cong lên thành một nụ cười vô cùng dịu dàng và vô hại. Tuy nhiên, ánh nhìn sắc lẹm ẩn sau hàng mi dài của hắn lại không hề hướng về phía người đối diện mà lại khéo léo đảo qua phía dãy bàn của đoàn sứ giả nước Vạn An — cụ thể là đang chăm chú quan sát hai mươi nam tử trẻ tuổi, xa lạ đang đứng nép mình một cách khép nép ở ngay phía sau lưng của vị trưởng phái đoàn sứ thần.

Hai mươi nam nhân trẻ tuổi ấy đều khoác trên mình những bộ y phục truyền thống được cắt may theo lối kiến trúc trang phục của nước Vạn An — với phần vạt áo chéo bản lớn, dải thắt lưng bằng vải lụa màu sặc sỡ buông dài xuống tận đầu gối, màu sắc vô cùng rực rỡ và bắt mắt, hoàn toàn khác biệt với lối ăn mặc nhã nhặn, kín đáo của nam tử nước Vân Lẫm. Người nào người nấy đều sở hữu những đường nét dung mạo vô cùng xuất chúng, thanh tú có, nam tính có, nhưng tất cả đều đang đứng khép nép, hai tay đan vào nhau, đầu cúi thấp xuống nền đất đầy vẻ e sợ và phục tùng. Đó chính là những món lễ vật "tiến cống" đặc biệt mà triều đình Vạn An đã tuyển chọn kỹ lưỡng từ con em của các nữ quan lớn trong nước để dâng lên cho Nữ đế Vân Lẫm nhằm bày tỏ lòng thành.

"Hai mươi nam tử kia... đều là người Vạn An dâng lên Bệ hạ. Nghear nói toàn là con nhà quyền quý."

Đường Doanh Lục khẽ nghiêng người, thì thầm vào tai người bên cạnh với một giọng điệu đầy ẩn ý, bờ môi mỏng khẽ cong lên thành một nụ cười bí hiểm khó đoán định. Đứng ngay bên cạnh hắn, Trác Giai Minh khẽ nhếch mép cười nhạt, ánh mắt đầy vẻ đố kỵ và mỉa mai quen thuộc vẫn không quên liếc xéo về phía mái tóc màu bạch kim nổi bật của Lục Thanh Dung đang đứng ở phía trên.

"Hừ, người mới còn chưa yên, lại thêm hai mươi kẻ nữa. Hậu cung sắp đông như cái chợ rồi."

Tuyên Quý Quân Thẩm Nhược Vũ đứng ở vị trí đầu hàng, dù không hề ngoảnh đầu lại phía sau nhưng với thính giác nhạy bén, hắn đã nghe thấy toàn bộ những lời bàn tán xôn xao của các phi tần cấp dưới. Hắn giữ nét mặt không đổi, giọng nói phát ra vô cùng ôn hòa nhưng lại mang theo một sự uy nghiêm, răn đe không thể ngó lơ.

"Các vị đệ đệ, hôm nay là sinh thần Thái Phu, lại có sứ giả ngoại quốc. Giữ lễ. Đừng để người Vạn An chê cười phép tắc hậu cung nước chúng ta."

"...Vâng, ca ca dạy phải."

Sau lời nhắc nhở đanh thép của vị Quý Quân đứng đầu lục cung, cả đám phi tần lập tức im bặt, không ai dám ho he thêm một lời nào. Lục Thanh Dung đứng ngay sau lưng Tuyên Quý Quân, hai bàn tay gầy gộc khẽ siết chặt lấy chiếc hộp làm bằng gỗ gấm tinh xảo đựng bức thêu "Tùng Hạc Diên Niên" của mình. Đôi mắt màu hồng nhạt của hắn khẽ liếc nhìn về phía đoàn nam tử nước Vạn An ở đằng xa — rồi lại rất nhanh chóng cụp xuống đầy vẻ e dè. Hắn vốn dĩ là người căm ghét những nơi ồn ào, đông đúc, và càng không chịu nổi cảm giác bị hàng trăm ánh mắt soi mói nhìn vào mình; lúc này hắn chỉ cầu mong sao cho các nghi lễ rườm rà này trôi qua thật nhanh chóng để được trở về sự yên tĩnh của cung điện riêng.

Đứng ngay cạnh bên Lục Thanh Dung là Thanh Hiền Quân Cố Lý An, hắn mặc một bộ y phục bằng gấm thẫm màu xanh thẫm thanh lịch, gương mặt thanh tú, lãnh đạm không lộ ra bất kỳ một tia cảm xúc hay biểu cảm nào. Hắn chỉ thờ ơ liếc mắt nhìn qua phái đoàn sứ giả Vạn An đúng một cái duy nhất, rồi nhanh chóng quay đi, phong thái lạnh lùng như thể tất cả những sự việc náo nhiệt xung quanh chẳng có một chút liên quan nào đến bản thân mình.

Giữa lúc ấy, những thanh âm du dương, trầm bổng của dàn nhạc cung đình bỗng nhiên vang lên rộn rã, báo hiệu thời khắc quan trọng nhất đã đến. Toàn bộ không gian rộng lớn của đại điện lập tức trở nên im phăng phắc, không một tiếng động nhỏ nào phát ra.

"Bệ hạ giá đáo——! Thái Phu giá đáo——!"

Tiếng xướng thanh cao, vang vọng của tổng quản thái giám Phùng Đức Hải như một luồng luồng sóng âm truyền đi khắp mọi ngóc ngách của đại điện chính. Ngay lập tức, toàn bộ quan khách, các vị đại thần, các công tử, tiểu thư danh môn cùng phái đoàn sứ giả foreign đồng loạt đứng dậy rồi quỳ rạp người xuống nền sàn đá cẩm thạch láng bóng. Tà áo long bào màu vàng kim rực rỡ, thêu rồng bay lượn bằng chỉ vàng của user và bộ y phục màu tím nhạt thêu chim phượng hoàng tinh xảo của Thái Phu Vân Hàn Yên xuất hiện ở phía cửa điện, hai người sóng vai bên nhau, từng bước đi khoan thai đầy uy nghiêm tiến thẳng lên vị trí bậc cao nhất của đại điện.

"Thần quân/ Thần phu/ Thần Thị/ Nô gia/ Chúng thần bái kiến Bệ hạ, bái kiến Thái Phu! Bệ hạ vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế! Thái Phu thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế!"

Tiếng tung hô đồng thanh của hàng trăm con người vang dội lên như những đợt sóng triều dâng, chấn động cả những thanh xà gồ gỗ trên mái điện cao vút. Phái đoàn sứ giả nước Vạn An cũng thành kính cúi rạp người hành lễ theo đúng những quy chuẩn ngoại giao trang trọng nhất của nước họ để bày tỏ lòng tôn kính.

user và Thái Phu đi đến trước hai chiếc ghế chủ vị xa hoa đầy quyền lực và cùng ngồi xuống.

"Bình thân."

"Tạ ơn Bệ hạ!"

Sau lời ban truyền của Nữ đế, toàn bộ quan khách có mặt trong điện đồng loạt đứng dậy, tà áo lụa là xột soạt khi họ lần lượt lui về vị trí chỗ ngồi đã được sắp đặt sẵn từ trước của mình. Thái Phu Vân Hàn Yên ngồi ngay ngắn ở chiếc ghế chủ vị bên cạnh, dung mạo của ông toát lên vẻ ung dung, tôn quý khó ai bì kịp, mái tóc dài đã điểm những sợi bạc được búi cao gọn gàng, cố định bằng một chiếc phượng trâm làm từ vàng ròng tinh xảo. Hôm nay là ngày vui lớn của mình, ông khoác trên mình một bộ y phục màu tím đậm sang trọng, thêu hình chim phượng hoàng tung cánh giữa những họa tiết chữ thọ cách điệu, càng làm tôn lên phong thái quyền uy của một bậc Thái Phu từng có thời gian dài đứng đầu, quản lý toàn bộ lục cung.

"Bắt đầu đi."

Hai chữ đầy quyền lực vừa dứt khỏi bờ môi của Nữ đế, vị thái giám chịu trách nhiệm chủ trì toàn bộ buổi yến tiệc ngày hôm nay — một lão thái giám sở hữu gương mặt vô cùng phúc hậu, giọng nói nội lực, vang xa và rõ ràng — lập tức bước ra chính giữa đại điện. Ông khẽ phất mạnh tà áo rộng của mình, cất giọng xướng lễ đầy trịnh trọng.

"Cát thời đã đến——! Hạ thần phụng chỉ, kính chúc Thái Phu thọ tỷ Nam Sơn, phúc như Đông Hải! Nay sinh thần đại điển chính thức khởi——!"

"Nghi thức thứ nhất —— Dâng thọ lễ! Mời các vị nương tử hậu cung theo thứ tự phẩm cấp, lần lượt tiến lên dâng lễ chúc thọ Thái Phu!"

Lão thái giám sau khi xướng xong lời dẫn liền nhanh chóng lùi sang một bên cung kính đứng đợi. Toàn bộ ánh mắt của mọi người trong đại điện lúc này đều đổ dồn về phía hàng dài của các nam phi tần hậu cung. Theo đúng quy định nghiêm ngặt về phẩm cấp của triều đình, người đầu tiên có vinh dự bước lên chính là Tuyên Quý Quân Thẩm Nhược Vũ — và người đứng ngay phía sau hắn, chuẩn bị cho lượt tiếp theo, không ai khác chính là Ngọc Quý Quân Lục Thanh Dung.

Lục Thanh Dung cảm thấy lồng ngực mình thắt lại, đôi bàn tay gầy khẽ siết chặt lấy chiếc hộp gấm đang ôm trước ngực, hắn cố gắng hít một hơi thật sâu để bình ổn lại nhịp tim đang đập liên hồi vì lo lắng. Hàng trăm ánh mắt soi mói — từ các vị bá quan, các vị công tử, tiểu thư danh gia vọng tộc cho đến cả những vị sứ giả ngoại quốc — tất cả như những mũi tên vô hình đang dồn dập hướng thẳng về phía khu vực của các phi tần. Hiểu được tâm lý e ngại của người đệ đệ đứng phía sau, Tuyên Quý Quân khẽ nghiêng đầu lại, gật đầu nhẹ một cái đầy trấn an.

"Đệ đệ, theo sau ta. Bình tĩnh."

"...Vâng, ca ca."

Thẩm Nhược Vũ khẽ vuốt lại hai tà tay áo gấm cho thật phẳng phiu, hai tay nâng cao hộp lễ vật quý giá của mình lên ngang ngực, chuẩn bị bước ra khỏi hàng để thực hiện nghi thức dâng thọ lễ đầu tiên của buổi đại điển.

Tuyên Quý Quân Thẩm Nhược Vũ ung dung bước ra khỏi hàng phi tần, dáng người hắn thanh tú và cao ráo trong bộ y phục bằng gấm màu tím đậm thêu hình chim phượng đơn tinh xảo bằng chỉ bạc. Hắn di chuyển từng bước một cách chậm rãi, vững vàng và vô cùng đoan trang, khi đến ngay chính giữa đại điện rộng lớn thì dừng chân, nhẹ nhàng đặt chiếc hộp lễ vật xuống đất rồi quỳ một gối xuống, thực hiện một cái Trung lễ vô cùng chuẩn mực hướng về phía chiếc ghế chủ vị của Thái Phu.

Ngay phía sau lưng hắn, hai vị thị hầu thân cận khẽ tiến lên, cung kính bưng một chiếc khay gỗ lớn được phủ một tấm gấm màu đỏ rực rỡ. Khi lớp vải gấm đỏ được vén mở ra — bên dưới lộ diện một bức tranh "Thọ Tinh Đồ" vô cùng quý giá được thêu tay tỉ mỉ trên nền lụa Tô Châu thượng hạng, đi kèm theo đó là một chuỗi tràng hạt làm bằng chất liệu gỗ trầm hương trăm năm cực kỳ quý hiếm, trên mỗi một hạt trầm đều được các nghệ nhân điêu khắc một chữ "Thọ" vô cùng nhỏ bé và tinh xảo.

"Thần quân Thẩm Nhược Vũ, kính chúc Thái Phu phúc thọ song toàn, an khang trường thọ. Tràng hạt này thần quân tự tay chọn từ trầm hương trăm năm, mỗi hạt khắc một chữ Thọ, nguyện Thái Phu thân thể an khang, vạn sự như ý."

Thanh âm của hắn phát ra vô cùng ôn hòa, rõ ràng từng câu từng chữ và đạt đến độ chuẩn mực tối đa của lễ nghi cung đình. Thái Phu Vân Hàn Yên nhìn xuống chuỗi tràng hạt trầm hương đang tỏa ra mùi hương thanh khiết, ánh mắt nghiêm nghị của ông thoáng chút dịu lại — bởi bản thân ông vốn dĩ là người có thói quen lần tràng hạt niệm phật vào mỗi buổi sáng sớm; món quà này của Thẩm Nhược Vũ quả thực đã đánh trúng vào sở thích cá nhân lâu năm của ông.

"Có lòng. Nhược Vũ luôn chu đáo."

Lời khen ngợi hiếm hoi từ bờ môi của Thái Phu vang lên khiến cho bầu không khí trong đại điện khẽ rúng động nhẹ, ai nấy đều thầm thán phục sự khéo léo của vị Tuyên Quý Quân này. Thẩm Nhược Vũ cúi đầu dập đầu tạ ơn thánh ân, sau đó hắn đứng dậy, chậm rãi lui về phía sau theo đúng tư thế cung kính của phi tần. Khi đi ngang qua vị trí của Lục Thanh Dung, hắn khẽ gật đầu một cái đầy ẩn ý — đã đến lượt của đệ đệ rồi.

Lục Thanh Dung hít một hơi thật sâu để lấy lại sự can đảm, hai bàn tay run run nâng chặt chiếc hộp gấm, từng bước chậm rãi tiến ra khu vực chính giữa đại điện. Mái tóc màu bạch kim bẩm sinh của hắn dưới sự phản chiếu của những ánh đèn lồng đỏ rực và những làn khói trầm hương mờ ảo bỗng phát ra một tầng quang huy màu bạc nhạt vô cùng kỳ ảo và khác lạ — ngay lập tức, cảnh tượng ấy đã thu hút và khiến hàng trăm ánh mắt của quan khách đổ dồn về phía hắn không chớp.

"...Ồ, tóc bạc kìa..."

"Là hoàng tử Đại Nghiêu hòa thân đấy. Nghe nói dung mạo khuynh thành..."

"Quả nhiên danh bất hư truyền..."

Những tiếng bàn tán, xì xào khe khẽ bắt đầu rộ lên từ phía dãy bàn của các công tử danh môn và phái đoàn sứ giả nước Vạn An. Lục Thanh Dung có thể cảm nhận rõ mồn một từng ánh nhìn soi mói đang dán chặt lên cơ thể mình, vùng gáy hắn bỗng trở nên nóng ran, hai bàn tay bưng hộp lễ vật khẽ run rẩy nhẹ. Tuy nhiên, hắn vẫn cắn chặt răng, cố gắng giữ cho những bước chân của mình thật đoan chính và không bị lỗi nhịp; khi đi đến giữa điện, hắn quỳ xuống và thực hiện nghi thức Trung lễ một cách cung kính.

Hắn nhẹ nhàng mở nắp chiếc hộp gấm ra, để lộ bức thêu "Tùng Hạc Diên Niên" do chính tay mình làm — trên nền lụa màu trắng ngà mịn màng, hình ảnh một cây tùng già xanh mướt vươn mình hiên ngang kiêu hãnh bám vào vách đá, bên cạnh là hai con bạch hạc đang sải rộng đôi cánh trắng muốt múa lượn giữa những làn mây mỏng mờ ảo. Từng sợi chỉ tơ tằm được thêu tinh tế đến mức khiến người xem có cảm giác như đôi cánh hạc kia sắp sửa rung động và bay vút lên, từng chiếc lá tùng nhỏ xíu cũng hiện lên vô cùng rõ nét.

"Thần quân Lục Thanh Dung... kính chúc Thái Phu thọ tỷ Nam Sơn, như tùng bách trường thanh, như tiên hạc diên niên. Bức thêu này... thần quân tự tay làm trong sáu ngày, tay nghề thô thiển, mong Thái Phu không chê."

Giọng nói của hắn vang lên khá nhỏ và có chút run rẩy vì căng thẳng, nhưng may thay từng từ ngữ vẫn vô cùng rõ ràng và rành mạch. Hai bàn tay hắn nâng cao bức thêu lên ngang mày, đầu cúi thấp xuống, hoàn toàn không dám ngước mắt lên nhìn thẳng.

Thái Phu Vân Hàn Yên đưa ánh mắt phượng sắc sảo của mình chăm chú nhìn vào bức thêu lụa trắng. Đôi lông mày dài của ông khẽ nhướng lên một chút — sự thay đổi biểu cảm này không phải vì những lời khách sáo thông thường, mà thực chất trong lòng ông đang vô cùng bất ngờ trước tài năng của vị nam tử này. Đường kim mũi chỉ tinh xảo này hoàn toàn không phải là tay nghề của một kẻ tầm thường. Một nam tử mới nhập cung vỏn vẹn sáu ngày, giữa muôn vàn sự bỡ ngỡ và lạ lẫm của môi trường mới, vậy mà vẫn có thể tĩnh tâm ngồi thêu ra một tác phẩm "Tùng Hạc Diên Niên" hoàn mỹ đến mức này.

"Tùng hạc... ý tốt. Đường thêu cũng khéo."

Thái Phu khẽ gật đầu tỏ ý hài lòng, ông đưa tay ra hiệu cho vị thái giám cận thân Từ An tiến lên nhận lấy bức thêu từ tay Lục Thanh Dung, rồi cẩn thận đặt nó lên một chiếc khay riêng biệt — một hành động chứng tỏ ông vô cùng xem trọng và đánh giá cao món thọ lễ đầy tâm huyết này.

"Ngẩng đầu lên. Sáu ngày thêu một bức này, mắt có mỏi không?"

Câu hỏi quan tâm đầy bất ngờ từ phía bục cao khiến Lục Thanh Dung khẽ giật mình thon thót, hắn từ từ và chậm rãi ngẩng gương mặt thanh tú của mình lên — đôi mắt màu hồng nhạt đặc trưng hơi ngân ngấn nước dưới ánh đèn rực rỡ, trong veo và thuần khiết giống như một cánh hoa anh đào còn phủ đầy sương sớm. Cảnh tượng ấy khiến cả đại điện rộng lớn bỗng chốc lại khẽ nín thở trước vẻ đẹp thoát tục, khuynh quốc khuynh thành của vị hoàng tử hòa thân.

"Bẩm Thái Phu... không mỏi ạ. Thêu cho Người là tâm ý của thần quân, không dám kể công."

Thái Phu chăm chú nhìn vào gương mặt hắn một lúc lâu, khóe môi ông khẽ nhếch lên tạo thành một vệt cong nhỏ — một sự hài lòng hiếm hoi thoáng qua trên gương mặt nghiêm nghị.

"Lui đi. Khá lắm."

Lục Thanh Dung dập đầu tạ ơn sự khoan dung của Thái Phu, sau đó hắn cẩn thận đứng dậy và đi lùi về vị trí cũ của mình trong hàng. Khi đã đứng vững ở chỗ cũ, lồng ngực hắn vẫn còn đập thình thịch liên hồi vì sợ hãi, nhưng đồng thời có một cảm giác ấm áp nhỏ nhoi dâng lên — vị Thái Phu tôn quý ấy đã khen ngợi hắn thêm một lần nữa.

Phía sau hàng ghế, Lệ Hiền Quân Phó Hoa Niên khẽ nhếch khóe môi, nụ cười dịu dàng vốn có trên gương mặt vẫn không hề thay đổi, nhưng các ngón tay giấu trong tay áo rộng đã siết chặt lại đến mức khớp xương kêu răng rắc. Đến lượt tên mình được xướng lên, hắn lập tức bước ra với phong thái uyển chuyển, thướt tha nhất có thể, cung kính dâng lên một bức tượng vị thần Thọ Tinh được tạc hoàn toàn bằng một khối ngọc Hòa Điền nguyên khối vô cùng giá trị.

"Thần phu Phó Hoa Niên, kính chúc Thái Phu thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế. Tượng Thọ Tinh ngọc Hòa Điền này, nguyện Thái Phu phúc thọ vô biên."

"Ừ. Lui."

Thái Phu chỉ khẽ gật đầu một cái đầy nhạt nhẽo, buông ra một chữ "lui" ngắn gọn, không mặn không nhạt với thái độ vô cùng thờ ơ. Phó Hoa Niên cúi đầu hành lễ rồi lui ra, nơi đáy mắt hắn thoáng hiện lên một tia lạnh lẽo đáng sợ — rõ ràng cùng là những món lễ vật vô cùng quý giá, nhưng sự đãi ngộ và thái độ đón nhận của Thái Phu dành cho hắn và tên hoàng tử tóc bạc kia lại có một khoảng cách rõ rệt.

Tiếp ngay sau đó là Thanh Hiền Quân Cố Lý An, hắn tiến lên và dâng tặng một bức thư pháp chữ "Thọ" lớn do đích thân mình cầm cọ viết, nét chữ phóng khoáng, mạnh mẽ và vô cùng cương kính đầy khí chất. Rồi đến lượt Kính Đức Quân Diệp Sơ Trần, cùng các vị Thục Nhân, Thường Quân... lần lượt nối đuôi nhau tiến lên dâng lễ vật chúc thọ. Trác Giai Minh dâng một chiếc bình hoa cúc được làm bằng kỹ thuật pháp lam tinh xảo, Đường Doanh Lục dâng một xấp vải lụa thượng hạng thêu đầy những chữ Thọ cách điệu, ai nấy đều cố gắng hoàn thành phần của mình một cách chu toàn nhất để không bị bắt lỗi.

Khi toàn bộ các nam phi tần trong hậu cung đã hoàn thành xong nghi thức dâng lễ vật, lão thái giám chủ trì buổi lễ lại một lần nữa bước ra chính giữa đại điện, cất cao giọng xướng lớn.

"Hậu cung dâng lễ đã xong! Nay mời chư vị đại nhân văn võ trong triều theo thứ tự phẩm cấp, dâng lễ chúc thọ Thái Phu!"

Thái Sư Thẩm Khuê — mẫu thân quyền lực của Tuyên Quý Quân, người đứng đầu hàng ngũ văn thần của triều đình — là vị đại thần đầu tiên bước ra khỏi hàng ghế. Bà cung kính dâng lên một bộ sách "Tứ Thư Ngũ Kinh" được chép tay hoàn toàn bằng loại mực vàng ròng vô cùng quý giá. Tiếp ngay sau đó là Thái Bảo Phó Yên trầm ổn; Trấn Quốc Tướng Quân Cố Thanh Vân oai phong tiến lên dâng tặng một thanh bảo đao cổ có nguồn gốc từ vùng Tây Vực xa xôi; Hữu Thừa Tướng Tạ Minh Uyển dâng lên một chậu san hô đỏ tự nhiên vô cùng to lớn và quý hiếm...

Từng vị đại thần quyền lực của triều đình lần lượt nối đuôi nhau tiến lên phía trước, các món lễ vật dâng lên sau mỗi lượt lại càng trở nên xa hoa, lộng lẫy và đắt đỏ hơn gấp bội, những lời ca tụng và chúc thọ hoa mỹ vang vọng khắp không gian rộng lớn của đại điện chính. Thái Phu Vân Hàn Yên ngồi vững trên chiếc ghế cao, ung dung nhận lấy từng món quà chúc thọ, thỉnh thoảng ông mới mỉm cười gật đầu và đáp lại bằng một vài câu khách sáo, giữ đúng vị thế bề trên.

Khi nghi thức dâng lễ của các vị nữ quan triều đình vừa kết thúc, bầu không khí bên trong đại điện bỗng nhiên có một sự thay đổi rõ rệt, trở nên căng thẳng hơn. Lão thái giám hắng giọng một cái thật mạnh, cất tiếng xướng lên một câu nói khiến cho toàn bộ ánh mắt của mọi người có mặt đều đổ dồn về phía dãy bàn tiệc nằm ở phía bên tay trái.

"Nay có sứ giả nước Vạn An, vượt ngàn dặm tới Vân Lẫm chúc thọ Thái Phu, đồng thời dâng lễ cầu hòa lên Bệ hạ! Mời chính sứ Vạn An tiến lễ!"

Từ phía dãy bàn tiệc nằm bên tay trái, một vị nữ quan trung niên khoác trên mình bộ quan phục truyền thống của nước Vạn An chậm rãi đứng dậy. Bà sở hữu một dáng người vô cùng cao lớn, vạm vỡ, khí chất toát ra vô cùng sắc bén và dày dạn kinh nghiệm; bà bước ra chính giữa đại điện, chắp hai tay lại trước ngực và cúi thấp người sâu theo đúng nghi thức ngoại giao chính thống của quốc gia mình.

"Ngoại thần Vạn An sứ giả — Đoàn Như Hối — bái kiến Bệ hạ, bái kiến Thái Phu điện hạ. Nhân ngày sinh thần đại điển của Thái Phu, tệ quốc đặc sai ngoại thần mang lễ vật tới chúc thọ, lại có quốc thư cầu hòa, nguyện hai nước Vạn An — Vân Lẫm hai mươi năm không động can qua, đời đời giao hảo!"

Giọng nói nội lực của vị chính sứ vang lên vô cùng rành mạch và rõ ràng, lan tỏa khắp mọi không gian rộng lớn của đại điện chính. Ngay phía sau lưng bà, một đoàn tùy tùng đông đảo bắt đầu bưng lên hàng chục chiếc rương gỗ lớn được chạm khắc tinh xảo — bên trong chứa đầy vàng bạc, châu báu lấp lánh, những tấm da thú quý hiếm của vùng thảo nguyên, lông chim quý tộc, cùng vô số khối ngọc thạch nguyên bản quý giá được mang về từ vùng Tây Vực...

Khi toàn bộ nắp của những chiếc rương lễ vật được mở toang ra để phô diễn sự giàu có, cả đại điện bỗng vang lên những tiếng trầm trồ, xì xào thán phục từ các vị quan khách. Tuy nhiên, vị chính sứ Đoàn Như Hối vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại ở đó. Bà khẽ giơ hai tay lên, vỗ mạnh hai cái liên tiếp —

Bốp! Bốp!

"Ngoài lễ vật, tệ quốc còn có một phần lễ đặc biệt dâng lên Bệ hạ Vân Lẫm — để biểu thị thành ý cầu hòa sâu sắc nhất!"

Theo sau tiếng vỗ tay ra hiệu của vị chính sứ, hai mươi nam tử trẻ tuổi nước Vạn An đang đứng ở phía sau đồng loạt bước lên phía trước. Họ nhanh chóng xếp thành hai hàng dọc ngay ngắn ở chính giữa đại điện, rồi cùng nhau quỳ rạp người xuống nền sàn đá. Tất cả họ đều mặc những bộ y phục mang sắc màu rực rỡ theo lối ăn mặc của nước Vạn An, dung mạo của từng người đều vô cùng xuất chúng và thanh tú, tuy nhiên lúc này đầu của họ đều cúi gầm xuống đất, cơ thể khẽ run rẩy nhẹ đầy vẻ khép nép và sợ hãi.

"Hai mươi nam tử này đều là con của các nữ quan trọng thần trong triều Vạn An, dung mạo đoan chính, tài nghệ song toàn. Tệ quốc nguyện dâng họ lên Bệ hạ, để hầu hạ thiên nhan, biểu thị lòng thành kính phục của Vạn An đối với thiên triều Vân Lẫm!"

Lời giới thiệu vừa dứt khỏi miệng vị sứ giả, hai mươi nam tử trẻ tuổi đang quỳ dưới đất cùng lúc dập đầu xuống sàn, đồng thanh hô lớn — giọng nói của họ mang theo một chút âm điệu lạ lẫm đặc trưng của tiếng Vạn An hòa lẫn với giọng quan thoại của nước Vân Lẫm.

"Ngoại thần... bái kiến Bệ hạ! Nguyện hầu hạ Bệ hạ, vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!"

Cả đại điện chính lập tức trở nên vô cùng xôn xao và náo nhiệt trước sự việc này. Cảnh tượng hai mươi nam tử ngoại quốc có dung mạo xuất chúng cùng quỳ rạp người giữa điện để cầu sủng ái là một cảnh tượng vô cùng chấn động và hiếm thấy. Các vị công tử danh môn của Vân Lẫm bắt đầu bàn tán xôn xao với vẻ mặt không mấy vui vẻ, trong khi các vị tiểu thư quý nữ cũng khẽ ghé sát tai nhau thì thầm to nhỏ.

Trong khi đó, tại khu vực hàng ghế của các phi tần hậu cung, sắc mặt của nhiều người đã lập tức thay đổi trở nên vô cùng khó coi và âm trầm. Lệ Hiền Quân Phó Hoa Niên khẽ cụp hàng mi dài xuống để che giấu đi ánh nhìn đầy âm u và sắc lạnh trên gương mặt mình, hai bàn tay hắn siết chặt lấy vạt áo đến mức các đầu ngón tay trở nên trắng bệch. Trác Giai Minh tức giận nghiến chặt răng, còn Đường Doanh Lục thì bày tỏ vẻ mặt đầy bất an và lo ngại.

"Hai mươi người... hậu cung sắp loạn rồi..."

"Toàn là dung mạo như vậy... chúng ta còn có chỗ đứng không..."

Những tiếng thì thầm đầy lo âu và bất an bắt đầu lan truyền nhanh chóng trong hàng ngũ của các phi tần hậu cung. Tuyên Quý Quân Thẩm Nhược Vũ khẽ nhíu đôi lông mày thanh tú của mình lại, nhưng hắn vẫn cố gắng giữ vững phong thái điềm tĩnh vốn có của một người đứng đầu. Hắn khẽ ngước mắt nhìn về phía bục cao chủ vị, kiên nhẫn chờ đợi quyết định và thánh ý cuối cùng của Nữ đế.

Lục Thanh Dung đứng lặng yên trong hàng phi tần, đôi mắt màu hồng nhạt của hắn chăm chú nhìn vào tấm lưng đang run rẩy của hai mươi nam tử đang quỳ rạp giữa điện rộng lớn. Hình ảnh họ sợ hãi, không dám ngẩng đầu lên nhìn ai khiến hắn lập tức nhớ lại hình ảnh tội nghiệp của chính bản thân mình vào thời điểm sáu ngày trước khi mới đặt chân đến đây. Lồng ngực hắn khẽ thắt lại đau đớn, một nỗi thương cảm mơ hồ dành cho những kẻ đồng cảnh ngộ dấy lên trong lòng; hắn vô thức đưa bàn tay lên siết nhẹ lấy vạt áo lụa của mình.

Trên bục cao, vị chính sứ nước Vạn An cùng hai mươi nam tử trẻ tuổi vẫn đang kiên nhẫn quỳ rạp người dưới đất, toàn bộ không gian của đại điện bỗng trở nên im phăng phắc đến ngột ngạt, tất cả đều đang nín thở chờ đợi phản ứng và quyết định từ vị Nữ đế đang ngồi uy nghiêm trên chiếc ghế rồng bên cạnh Thái Phu. Khói trầm hương vẫn tiếp tục cuộn tròn bay lên giữa ánh đèn vàng rực rỡ, khiến bầu không khí lúc này căng thẳng tựa như một sợi dây đàn sắp đứt.

"Nữ đế nước Vạn An có lòng rồi."

Một lời khen ngợi ngắn gọn nhưng đầy quyền lực của Nữ đế vừa ban xuống, gương mặt của vị chính sứ Đoàn Như Hối lập tức bừng sáng lên một vẻ mừng rỡ tột cùng, bà vội vàng cúi đầu sâu hơn nữa để tạ ơn.

"Đa tạ Bệ hạ! Tệ quốc tất sẽ giữ lời, hai mươi năm không động can qua, đời đời giao hảo!"

Khi ngón tay thon dài của Nữ đế khẽ chỉ thẳng về phía hai nam tử trẻ tuổi nổi bật nhất trong số hai mươi người đang quỳ dưới đất, toàn bộ ánh mắt của mọi người có mặt trong điện lập tức dồn hết về phía họ. Hai người được lựa chọn — một người có độ tuổi chừng hai mươi hai tuổi, sở hữu một dáng người cao gầy cùng những đường nét gương mặt vô cùng sắc sảo và trầm tĩnh; người còn lại trông trẻ tuổi hơn một chút, chừng hai mươi mốt tuổi, ngũ quan trên gương mặt thanh tú, lãnh đạm tựa như dòng tuyết trắng trên đỉnh núi cao, thần thái toát ra lặng lẽ như mặt hồ nước mùa thu.

"Hai ngươi ngẩng đầu lên để trẫm xem."

" Tên gì ? "

Cả hai nam tử trẻ tuổi khẽ rùng mình một cái đầy sợ hãi khi nghe thấy mệnh lệnh trực tiếp từ đấng chí tôn, sau đó họ mới từ từ và chậm rãi ngẩng gương mặt của mình lên. Hai cặp mắt xuất hiện — một cặp mắt màu nâu sậm đầy vẻ trầm tĩnh, và một cặp mắt màu xanh xám lạnh lùng, nhạt nhẽo — cả hai cặp mắt ấy đều nhanh chóng cụp xuống ngay lập tức sau khi vô tình chạm phải ánh mắt rồng đầy uy nghiêm của Nữ đế, hoàn toàn không một ai dám nhìn thẳng vào thiên nhan.

"Bẩm Bệ hạ... ngoại thần Hách Liên Tịnh, hai mươi hai tuổi, là con thứ của Tả Thừa Tướng Vạn An."

"Bẩm Bệ hạ... ngoại thần Mộ Dung Hàn Sơ, hai mươi mốt tuổi, là con của Hộ Quốc Tướng Quân Vạn An."

Giọng nói của cả hai người vang lên đều mang theo một chút âm điệu nặng đặc trưng của tiếng nước Vạn An, tuy nhiên cách phát âm giọng quan thoại của nước Vân Lẫm lại vô cùng chuẩn xác và lưu loát — điều này chứng tỏ cả hai đều đã trải qua một quá trình học tập và giáo dục vô cùng nghiêm ngặt trước khi được cử sang đây. Cả đại điện khẽ xôn xao bàn tán — hóa ra họ là con trai của Tả Thừa Tướng và Hộ Quốc Tướng Quân nước Vạn An, đều là những dòng dõi quyền quý và hiển hách bậc nhất của quốc gia họ.

user khẽ quay sang phía bên cạnh, nhỏ giọng nói với Trưởng Nữ Quan Thượng Quan Thục đang đứng hầu cận.

"Sắc phong hai người bọn họ làm Thường Quân, phong hiệu lần lượt là Cẩn và Huyền. Còn lại sắc phong theo quy tắc, bắt đầu từ Thị Nhân."

"Thần tuân chỉ."

Thượng Quan Thục khẽ cúi đầu nhận lệnh, nàng lập tức ghi nhớ kỹ lưỡng từng lời phân phó vào trong lòng. Sau đó, nàng tiến lên phía trước một bước, cất giọng truyền chỉ vô cùng rõ ràng và vang dội để cho toàn bộ những người có mặt trong điện cùng nghe thấy.

"Phụng thánh chỉ — Hách Liên Tịnh, sắc phong Cẩn Thường Quân, Tòng Tam phẩm. Mộ Dung Hàn Sơ, sắc phong Huyền Thường Quân, Tòng Tam phẩm. Mười tám người còn lại, sắc phong Thị Nhân, Chính Ngũ phẩm. Tạ ân!"

"Ngoại thần... tạ ơn Bệ hạ! Bệ hạ vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!"

Hai mươi nam tử trẻ tuổi đồng loạt dập đầu sát đất, giọng nói của họ khẽ run lên vì những cảm xúc hỗn độn đang đan xen trong lòng. Hách Liên Tịnh và Mộ Dung Hàn Sơ — hai người vừa may mắn được sắc phong vượt cấp một cách nhanh chóng, hoàn toàn bỏ qua các cấp bậc thấp như Thị Nhân, Thị Lang, Thị Quân để trực tiếp bước vào hàng ngũ Thường Quân có phẩm trật Tòng Tam phẩm — đây quả thực là một ân sủng vô cùng to lớn đối với người mới. Trong khi đó, mười tám người còn lại chỉ được phong làm Thị Nhân cấp thấp và phải chuyển vào sống tại Sơ Tuyển Viện, vinh sủng và địa vị của hai nhóm rõ ràng cách biệt nhau một trời một vực.

Vị chính sứ Đoàn Như Hối lại một lần nữa quỳ rạp người xuống đất, thay mặt cho toàn bộ phái đoàn ngoại giao dập đầu tạ ơn.

"Bệ hạ thánh ân! Vạn An tệ quốc cảm kích vô cùng!"

Tại khu vực vị trí của các nam phi tần hậu cung, sắc mặt của nhiều người lúc này đã lập tức biến đổi trở nên vô cùng âm trầm và khó coi.

Lệ Hiền Quân Phó Hoa Niên khẽ cụp đôi mắt lá liễu của mình xuống, che giấu đi những tia nhìn đầy u tối và sắc lạnh đang cuộn trào bên trong. Hai kẻ mới đến này — vừa mới chân ướt chân ráo nhập cung đã lập tức được ngồi vào vị trí Thường Quân, có phẩm cấp ngang bằng với Hải Thường Quân Dung Tuyết Hải hiện tại, và chỉ thấp hơn vị trí Thục Nhân cùng Đức Quân đúng một bậc duy nhất. Hắn thầm ghi nhớ thật kỹ tên tuổi của hai kẻ này vào trong tâm trí.

Trác Giai Minh tức giận nghiến chặt răng, các đầu móng tay được sơn vẽ màu đỏ rực rỡ bấm sâu vào lòng bàn tay đến mức rỉ máu và phát đau.

"...Vừa nhập cung đã là Thường Quân... Bệ hạ thật sự xem trọng người Vạn An..."

Đường Doanh Lục khẽ ghé sát tai thì thầm vào bên cạnh Trác Giai Minh, thanh âm nhỏ đến mức tối đa để đảm bảo chỉ có hai người bọn họ nghe thấy.

"Yên tâm. Mới chỉ là phong vị. Có thị tẩm hay không, sủng ái hay không, còn chưa biết. Hậu cung lớn lắm, chỉ cần có người chỉ một ngón tay là đủ chìm nghỉm."

Tại vị trí đầu hàng của các Quý Quân, Tuyên Quý Quân Thẩm Nhược Vũ vẫn cố gắng giữ cho gương mặt của mình một vẻ điềm tĩnh và ung dung nhất có thể, tuy nhiên đôi lông mày của hắn đã khẽ nhíu lại — việc xuất hiện thêm hai vị Thường Quân mới đồng nghĩa với việc trong thời gian tới hắn sẽ phải gánh vác thêm rất nhiều việc lo liệu sắp xếp cung điện cư ngụ, lên danh sách thị hầu thân cận cùng các chế độ đãi ngộ đi kèm cho họ. Hắn đã bắt đầu nhẩm tính nhanh trong đầu xem nên sắp xếp Cẩn Thường Quân và Huyền Thường Quân vào ở tại Thiên Điện hay Sương Phòng của những cung điện lớn nào cho hợp lý.

Lục Thanh Dung khẽ ngẩng đầu lên nhìn về phía hai người mới vừa được ban sắc phong vị. Hách Liên Tịnh và Mộ Dung Hàn Sơ lúc này đã đứng dậy theo sự hướng dẫn của các thái giám, cơ thể họ vẫn còn khẽ run rẩy vì căng thẳng, nhưng đã nhanh chóng được dẫn lùi sang một bên đứng chung cùng mười tám nam tử kia. Đúng lúc ấy, Mộ Dung Hàn Sơ vô tình ngước mắt nhìn lên, ánh mắt màu xanh xám lạnh lùng của hắn khẽ lướt qua mái tóc màu bạch kim nổi bật của Lục Thanh Dung và dừng lại đó trong một thoáng chốc — như thể bản thân hắn vừa nhận ra một điều gì đó vô cùng quen thuộc và đồng cảm ẩn chứa sâu trong đôi mắt màu hồng nhạt kia.

Lục Thanh Dung hoảng hốt lập tức cụp mắt xuống nền đất. Trong lòng hắn bấy giờ bỗng dấy lên một thứ cảm xúc vô cùng phức tạp và khó tả — hắn vừa cảm thấy thương cảm cho số phận đưa đẩy của họ, lại vừa cảm thấy lo lắng khôn nguôi cho chính tương lai của bản thân mình. Hậu cung yên ả này, từ ngày hôm nay chắc chắn sẽ lại chuẩn bị đón nhận thêm những đợt sóng ngầm đầy dữ dội.

"Tiếp tục yến tiệc đi."

Hai chữ "tiếp tục" ngắn gọn của Nữ đế vừa ban xuống, lão thái giám phụ trách chủ trì lập tức nhanh nhẹn bước ra chính giữa đại điện, khẽ phất mạnh tà áo rộng của mình và cất giọng vang dội.

"Phụng thánh chỉ —— Nghi thức thứ hai: Yến ẩm chính thức! Mời ngự thiện phòng dâng các món ngự thiện! Mời chư vị quan khách nhập tiệc!"

Ngay sau lời xướng, tiếng chiêng đồng vang lên một hồi dài rộn rã và vui tươi khắp không gian. Cánh cửa gỗ lớn ở phía sau đại điện chậm rãi mở toang ra, từng đoàn cung nữ và thái giám mặc trang phục gọn gàng, hai tay bưng những chiếc khay đựng thức ăn ngự thiện xếp thành một hàng dài tít tắp bước vào trong điện, từng món ăn xa hoa lần lượt được đặt lên các bàn tiệc một cách cung kính dựa theo đúng phẩm cấp của từng người.

Cộc... cộc... cộc...

Tiếng đặt khay thức ăn nhịp nhàng và đều đặn vang lên khắp mọi ngóc ngách của đại điện chính. Những món ăn vô cùng xa hoa, mỹ vị bắt đầu xuất hiện trước mắt mọi người —

Đợt thứ nhất — Khai vị bốn món lạnh:

Món thứ nhất mang tên "Thúy Bích Băng Lê" — những quả lê tuyết mát lạnh được ướp đường phèn và mật hoa cam thảo ngọt lịm, được bày biện đẹp mắt trên một chiếc đĩa bằng ngọc màu xanh có hình dáng giống như một chiếc lá sen.

Món thứ hai là "Hồng Mai Tuyết Cáp" — phần thịt của loài cua tuyết quý hiếm được mang về từ vùng Bắc hải, được trộn đều một cách khéo léo cùng nhụy hoa mai đỏ rực.

Món thứ ba là "Kim Tuyến Yến Tô" — những sợi yến sào thượng hạng lấy từ vùng núi Côn Lôn được xé nhỏ có màu vàng óng ả, rưới lên trên một lớp mật ong hương trầm thơm ngát.

Món thứ tư là "Bạch Ngọc Cương Quả" — những củ sâm núi quý giá được thái thành từng lát mỏng dính như cánh ngọc trắng muốt, ướp cùng đường phèn thanh mát.

"Mời các vị an tọa!"

Sau lời mời của thái giám, toàn bộ các vị quan khách tham dự có mặt lần lượt ngồi xuống vị trí bàn tiệc của riêng mình. Các nam phi tần hậu cung được sắp xếp ngồi tại một dãy bàn riêng biệt, theo đúng trật tự từ cao xuống thấp. Tuyên Quý Quân và Ngọc Quý Quân có vinh dự được ngồi ở hai chiếc bàn tiệc đầu tiên, trên bàn của hai người còn được đặc biệt trang trí thêm một bình hoa cúc vàng nhỏ nhắn cùng một bộ chén uống rượu làm từ ngọc trắng muốt — đây chính là chế độ đãi ngộ đặc biệt, độc quyền chỉ dành riêng cho những người ở vị trí Quý Quân.

Tổng quản thái giám Phùng Đức Hải đích thân hai tay bưng một chiếc chén làm từ ngọc thạch quý giá đi đến trước mặt của Thái Phu điện hạ, cẩn thận rót vào đó thứ rượu thọ quý hiếm có tên "Bách Hoa Tửu" — đây là loại rượu thượng hạng được ủ ròng rã từ hương vị của một trăm loài hoa quý khác nhau, mỗi một giọt rượu được rót ra đều ánh lên một sắc vàng kim rực rỡ nhìn tựa như mật ong rừng.

"Mời Thái Phu nâng chén đầu tiên——!"

Ngay lập tức, toàn bộ không gian đại điện cùng đứng dậy, tất cả mọi người đồng loạt nâng chiếc chén rượu của mình lên ngang trước ngực, ánh mắt đầy vẻ thành kính và ngưỡng vọng hướng thẳng về phía vị trí của Thái Phu Vân Hàn Yên.

Thái Phu chậm rãi và ung dung đứng dậy khỏi chiếc ghế chủ vị của mình. Một tay ông cầm chặt chiếc chén ngọc, đôi mắt phượng dài sắc sảo khẽ lướt qua một lượt khắp toàn bộ không gian rộng lớn của đại điện — nhìn từ đứa con gái quyền lực Nữ đế của mình, đến hàng ngũ văn võ bá quan đang đứng cung kính, đến các phi tần trong hậu cung, và dừng lại một chút ở phái đoàn sứ giả Vạn An cùng hai mươi nam tử vừa được ban sắc phong vị mới. Cuối cùng, ông từ từ nâng cao chén rượu lên không trung, giọng nói trầm ấm nhưng vô cùng rõ ràng của ông vang vọng khắp mọi ngóc ngách.

"Hôm nay là sinh thần của lão phu, thấy giang sơn Vân Lẫm yên bình, văn võ nhất tâm, lại có Vạn An tới cầu hòa, lòng lão phu rất vui. Chén rượu này — kính chúc Bệ hạ thánh thể an khang, kính chúc Vân Lẫm quốc thái dân an, kính chúc tình hữu hảo Vân Lẫm — Vạn An đời đời bền vững!"

"Kính chúc Thái Phu thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế——!"

Tiếng hô đồng thanh đầy nội lực vang dội hòa quyện cùng những giai điệu nhạc cung đình rộn rã. Toàn bộ người có mặt trong đại điện cùng nhau nâng chén rượu lên và uống cạn sạch trong một ngụm. Lục Thanh Dung hai bàn tay hơi run rẩy nâng chiếc chén ngọc nhỏ nhắn của mình lên sát môi, khẽ nhấp một ngụm nhỏ — hương vị của Bách Hoa Tửu ngọt thanh, mùi hương của các loài hoa lan tỏa mạnh mẽ nơi khoang miệng, tuy nhiên đối với một vị thiếu niên chưa từng quen với mùi rượu như hắn thì sức nóng của nó vẫn đủ sức khiến cho hai bên gò má trắng ngần nhanh chóng ửng lên một sắc hồng nhẹ nhàng.

Tuyên Quý Quân Thẩm Nhược Vũ ngồi ở chiếc bàn tiệc ngay cạnh bên, khẽ nghiêng đầu sang phía hắn, nhỏ giọng nhắc nhở với âm lượng chỉ đủ cho hai người bọn họ nghe thấy.

"Đệ đệ uống ít thôi, nhấp môi là được. Còn ngâm thơ hiến nghệ phía sau."

"...Vâng, cảm ơn ca ca."

Lục Thanh Dung khẽ gật nhẹ đầu tỏ ý nghe lời, hắn nhẹ nhàng đặt chiếc chén ngọc xuống bàn. Đôi mắt hắn khẽ liếc nhìn về phía dãy bàn tiệc của phái đoàn sứ giả nước Vạn An — hai mươi nam tử trẻ tuổi kia lúc này đã được các thái giám dẫn lui ra đứng ở một khu vực riêng biệt phía sau tấm bình phong lớn của đại điện để chờ đợi, sau khi buổi yến tiệc này kết thúc họ sẽ được đưa đi nhận cung điện cư ngụ và các đãi ngộ đi kèm. Tuy nhiên, hắn vẫn có thể thoáng nhìn thấy bóng dáng của Mộ Dung Hàn Sơ — gương mặt thanh tú, lãnh đạm ấy đang đứng cạnh bên Hách Liên Tịnh, cả hai người bọn họ đều đang giữ tư thế cụp mắt nhìn xuống nền đất.

Đợt thứ hai — Bốn món nóng chính:

Tiếng chiêng đồng lại vang lên một hồi dài giòn giã báo hiệu đợt phục vụ tiếp theo. Các vị cung nữ nhanh nhẹn bưng ra đợt thức ăn thứ hai — những món nóng chính vô cùng cầu kỳ.

Món thứ nhất là "Long Tu Cửu Chuyển Đại Tràng" — một món ăn truyền thống vô cùng nổi tiếng, được các đầu bếp ngự thiện phòng chế biến và nấu nướng qua chín lần lửa vô cùng công phu.

Món thứ hai mang tên "Hỏa Liên Phượng Tủy" — phần tủy của loài gà rừng quý hiếm được xào nhanh trên ngọn lửa bùng cháy của hoa sen.

Món thứ ba là "Bát Bảo Áp" — một con vịt béo tốt được nhồi đầy đủ tám loại hạt ngũ cốc quý hiếm vào bên trong bụng, rồi bọc kín trong lá sen non và mang đi hấp cách thủy.

Món thứ tư là "Thiên Sơn Tuyết Liên Canh" — một bát canh nấm tuyết trắng muốt được hái từ đỉnh núi Thiên Sơn quanh năm tuyết phủ, nấu cùng tổ yến sào thượng hạng.

"Mời Thái Phu, mời Bệ hạ thưởng thức!"

Hương thơm ngào ngạt, quyến rũ của các món ăn chính nóng hổi bắt đầu lan tỏa khắp không gian rộng lớn của đại điện, hòa quyện cùng mùi khói trầm hương nghi ngút tạo nên một bầu không khí vô cùng ấm cúng, no đủ nhưng không kém phần tôn quý của hoàng gia. Hàng ngũ văn võ bá quan vừa thưởng thức những món ăn mỹ vị lại vừa liên tục nâng chén rượu lên hướng về phía bục cao để chúc thọ Thái Phu, không khí của buổi tiệc nhờ vậy mà dần trở nên rộn ràng, vui tươi hơn rất nhiều — tuy nhiên tất cả mọi người vẫn luôn chú ý giữ đúng các quy tắc lễ nghi nghiêm ngặt của một buổi đại điển.

Giữa lúc các vị quan khách đang vui vẻ dùng tiệc, lão thái giám chủ trì lại một lần nữa bước ra chính giữa điện, cất giọng xướng lớn để chuyển sang phần nghi thức tiếp theo của chương trình.

"Phụng thánh chỉ —— Nghi thức thứ hai: Ca múa chúc thọ! Mời ty nhạc cung đình tấu nhạc, mời các vũ cơ nam tiến điện biểu diễn điệu múa 'Bách Điểu Triều Phụng' chúc thọ Thái Phu!"

Những thanh âm đặc trưng của các nhạc cụ truyền thống như đàn tỳ bà ngân vang, tiếng sáo trúc thanh cao, tiếng đàn tranh du dương cùng tiếng ống tiêu trầm ấm cùng nhau hòa tấu lên một khúc nhạc vô cùng rộn rã nhưng vẫn giữ được sự trang nghiêm cần thiết. Từ phía cánh cửa phụ bên hông của đại điện, một đoàn vũ cơ nam tài năng khoác trên mình những bộ trang phục được kết từ lông chim vô cùng lộng lẫy và bắt mắt chậm rãi bước ra, dẫn đầu đoàn là một vị vũ cơ chính mặc bộ áo mô phỏng hình ảnh chim phượng hoàng rực rỡ — đây chính là điệu múa "Bách Điểu Triều Phụng" nổi tiếng.

Vị vũ cơ chính khéo léo xoay người một vòng mềm mại, tà áo dài thướt tha bay lượn trong không trung nhìn tựa như đôi cánh của một con phượng hoàng đang tung hoành. Các vị vũ cơ phụ nhanh chóng di chuyển vây quanh thành một vòng tròn lớn, mỗi người họ đều khoác trên mình bộ trang phục tượng trưng cho một loài chim quý khác nhau — người làm chim hạc thanh cao, người làm chim công lộng lẫy, người làm chim anh vũ, chim sơn ca... tất cả cùng nhau nhảy múa uyển chuyển xung quanh con "phượng hoàng" chính giữa, tạo nên một khung cảnh tượng trưng cho hình ảnh "trăm chim chầu phượng" vô cùng tốt đẹp để chúc thọ cho Thái Phu trường thọ vạn niên.

Tinh... tinh... tang... tang...

Tiếng đàn tranh vẫn tiếp tục ngân nga vang vọng, từng vạt áo dài của các vũ cơ vung lên hạ xuống nhịp nhàng, những sợi chỉ vàng kim tuyến được thêu trên áo phản chiếu ánh sáng từ đèn lồng tạo nên những vệt sáng lấp lánh vô cùng đẹp mắt. Toàn bộ không gian của đại điện chính như chìm đắm vào vẻ đẹp rực rỡ và nghệ thuật đỉnh cao của điệu múa, ngay cả những vị khách quý thuộc phái đoàn sứ giả nước Vạn An chứng kiến cảnh tượng này cũng chỉ biết liên tục gật đầu trầm trồ khen ngợi.

"Nhạc của Vân Lẫm... quả nhiên tinh diệu hơn xa Vạn An."

Vị chính sứ Đoàn Như Hối không tiếc lời thán phục thốt lên, bà quay sang phía bên cạnh khẽ nói nhỏ một câu với một nữ quan tùy tùng đi cùng đoàn. Lệ Hiền Quân Phó Hoa Niên ngồi ở bàn tiệc gần đó nghe thấy lời khen ngợi ấy, khóe môi hắn khẽ cong lên tạo thành một nụ cười vô cùng dịu dàng, ánh mắt lá liễu lướt nhanh qua các vũ cơ đang biểu diễn rồi lại hướng thẳng về phía hàng ghế của các Thường Quân — nơi Hải Thường Quân Dung Tuyết Hải đang ngồi lặng lẽ, người mà trong thời gian tới chắc chắn sẽ phải đối mặt và tiếp đón hai vị Thường Quân mới nhập cung.

Khi điệu múa "Bách Điểu Triều Phụng" kết thúc trong những tiếng vỗ tay tán thưởng nồng nhiệt của quan khách, đoàn vũ cơ nhanh chóng cúi chào rồi lui ra ngoài. Lão thái giám chủ trì lại một lần nữa tiến ra chính giữa đại điện, chuẩn bị cất giọng xướng lên nghi thức thứ tư của buổi lễ — đây vốn dĩ là phần được tất cả mọi người mong đợi nhất, bởi nó là nơi quyết định thể diện và danh tiếng của các nam phi tần hậu cung, các công tử, tiểu thư danh môn và cả những nam nhân mới được ban sắc phong vị của nước Vạn An: Phần Hiến nghệ và chúc tụng.

"Phụng thánh chỉ —— Nghi thức thứ tư: Hiến nghệ và chúc tụng! Mời các vị nam phi tần hậu cung, các công tử danh môn khuê các, các tiểu thư quý nữ, và các nam nhân Vạn An mới sắc phong, lần lượt hiến nghệ chúc thọ Thái Phu! Ai có tài nghệ gì, xin tự thỉnh!"

Lời mời vừa dứt khỏi miệng lão thái giám, toàn bộ không gian rộng lớn của đại điện chính lập tức trở nên vô cùng xôn xao và náo nhiệt. Đây chính là một cơ hội ngàn năm có một để mỗi người có thể phô diễn tài năng nghệ thuật đỉnh cao của bản thân ngay trước mặt Nữ đế tối cao và Thái Phu điện hạ — chính vì vậy không một ai muốn bỏ lỡ cơ hội quý báu này. Tại khu vực hàng ghế của các phi tần hậu cung, ánh mắt của nhiều người đã lập tức sáng rực lên đầy vẻ quyết tâm, đôi bàn tay giấu trong tay áo đã sẵn sàng cử động.

Lệ Hiền Quân Phó Hoa Niên là người nhanh chân nhất, hắn lập tức đứng dậy khỏi chỗ ngồi với một phong thái vô cùng uyển chuyển và thướt tha; hắn nhẹ nhàng vén vạt tay áo rộng của mình lên, để lộ ra một phần cổ tay trắng nõn nà như ngọc.

"Thần phu Phó Hoa Niên xin được dâng một bản 'Mai Hoa Tam Lộng' bằng cổ cầm chúc thọ Thái Phu. Mong Người không chê tài hèn."

Hắn hoàn toàn không muốn bỏ lỡ cơ hội ngàn vàng này để chiếm lấy thế chủ động tiên phong — hành động này vừa giúp hắn thể hiện được tài năng đánh đàn điêu luyện của mình, lại vừa là một lời nhắc nhở ngầm đầy đanh thép về vị thế Lệ Hiền Quân cao quý của bản thân trước mặt hai mươi người mới đến. Đôi mắt lá liễu của hắn cong lên thành một nụ cười vô cùng dịu dàng, nhưng sâu thẳm nơi đáy mắt lại lóe lên một tia nhìn sắc lẹm tựa như một lưỡi dao.

Trên bục cao tôn quý, ánh mắt của User và Thái Phu Vân Hàn Yên cùng lúc nhìn xuống phía dưới đại điện. Toàn bộ quan khách có mặt lúc này đều đang im lặng chờ đợi thánh ý cuối cùng từ đấng chí tôn — để xem ai sẽ là người may mắn được chuẩn tấu bước lên biểu diễn đầu tiên, và ai sẽ là người phải ngậm ngùi lùi lại phía sau. Mỗi một quyết định được ban xuống lúc này đều ẩn chứa một sự thử thách và là biểu hiện của cuộc chiến tranh giành quyền lực ngầm đầy khốc liệt giữa các phe phái phe cánh trong hậu cung.

Lục Thanh Dung vẫn ngồi im lặng như tờ bên chiếc bàn tiệc của mình, những ngón tay thon dài khẽ siết chặt lấy ống tay áo lụa. Bản thân hắn hoàn toàn không hề có một chút suy nghĩ hay ý định sẽ chủ động đứng ra hiến nghệ để tranh giành sự chú ý — bởi trước khi nhập cung, phụ thân hắn đã từng dặn dò rất kỹ lưỡng rằng một nam tử thì nên biết giữ mình, không nên cố tình gây sự chú ý ở những nơi đông đúc, náo nhiệt như thế này. Tuy nhiên, đôi mắt màu hồng nhạt của hắn vẫn lén lút nhìn về phía bàn tiệc trên bục cao của Thái Phu, trong lòng không khỏi cảm thấy lo lắng khôn nguôi, không biết liệu Bệ hạ sẽ chỉ định vị phi tần nào bước lên phía trước.

Giữa lúc bầu không khí đang vô cùng căng thẳng, bỗng nhiên từ phía khu vực dành riêng cho các vị công tử danh môn khuê các, có một nam tử trẻ tuổi với dáng vẻ vô cùng tự tin, chủ động bước nhanh ra chính giữa đại điện, cung kính quỳ xuống hành lễ để xin được thực hiện một vũ khúc chúc thọ.

" Thần Tạ Dư Sinh là thứ tử phủ Thừa Tướng bái kiến bệ hạ. Bệ hạ vạn tuế vạn vạn tuế. Bái kiến Thái Phu , Thái Phu thiên tuế thiên thiên tuế." " Bái kiến các vị Quý Quân, Hiền Quân, Đức Quân, Thục Nhân, Thường Quân, Thị Quân, Thị Lang và Thị Nhân."

" Thần có một vũ khúc đã dày công rèn luyện để mừng sinh thần Thái Phu, mong Bệ Hạ và Thái Phu cho phép."

Menu
chat32
Like6

Similar moment

No more