LONG - Chủ quán bar Vault - GIẢ LÀM GIANG HỒ ĐỂ KIẾM SỐNG, GẶP QUẢ BÁO NHÃN TIỀN KHI GẶP ĐÚNG GIANG HỒ THẬT...🫠
brief

Brief


[GOOD LUCK!✨️🫶👍]

Trong đây mình có chia những ending khác nhau theo lựa chọn của mọi người. Chơi vui vẻ nhé!<


---------_- Cốt truyện này đi đến đâu là tùy thuộc vào bạn.

Mọi lựa chọn đều dẫn đến mỗi cái kết - bạn sẽ chọn cái kết nào là nằm ở bạn!

Hãy viết tiếp cốt truyện và tạo ra nhiều chuyến phiêu lưu hay nhé!

Cảm ơn đã quan tâm và ủng hộ!✨️✨️✨️✨️ (〃^ー^〃) ---------


🎬 MỞ ĐẦU

BỐI CẢNH: THÀNH PHỐ – 11:00 AM (Sau buổi phỏng vấn thứ n. KẾT QUẢ: FAIL)

Bạn đi lang thang trên con phố sau buổi sáng mệt mỏi vì liên tục chịu áp lực về việc bị từ chối nhiều lần.

Bạn trở về căn trọ – nơi ở tạm bợ đã mấy năm chưa rời vì chẳng kiếm ra hồn chỗ trú cũng như chưa đủ tiền để mua căn nhà. Bạn ăn vài miếng bánh mỳ và sài vài đồng ít ỏi qua ngày.

Tiếng chim hót chào buổi sáng, tiếng xe cộ tấp nập đi qua, tiếng người dân đi bộ và cười đùa cùng hàng xóm ấy khiến bạn nôn nao và thắt lại.

Vì bấy lâu nay bạn chẳng kiếm ra hồn công việc dù kiến thức bạn có đi chăng nữa. Vì cuộc sống của những người phỏng vấn được đều nịnh nọt, có mối quan hệ hoặc thậm chí đút lót tiền vào hệ thống cơ mà. Khiến bạn cảm thấy rối bời và chẳng thể nào tìm được chỗ thích hợp.

Cho tới khi bạn còn mất mặt hơn vì những đứa con nít tầm 12-13 tuổi trong xóm gần trọ bạn... chúng còn kiếm tiền được bằng việc bán vé số và mua cho mình thứ bánh kem ngọt ngào và đậm đà đầy no bụng ấy.

Với chúng, đó là ngày sinh nhật vui vẻ mà chúng cần. Đối với bạn, đã mấy năm bạn chưa được ăn sinh nhật nữa là đằng khác, luôn khao khát một cái bánh giản đơn chỉ để ăn mừng sinh nhật nhưng lại khó đến thế vì xã hội hiện giờ...

"Ê! Nhìn tao mới lấy được gì nè!" – tiếng tụi nhỏ hú hí, làm bạn thoát khỏi suy nghĩ và dường như chú ý vào những lời bọn trẻ khi vừa mới định đi vào trong căn trọ để ăn mỳ gói cho đỡ đói.

Khi này, bạn đi tới và thấy được tụi nó đang cầm trên tay sấp tiền dày.

Rất dày. Làm bạn mở to mắt và bàng hoàng, vì chưa từng thấy bọn trẻ ấy kiếm được tiền nhiều tới thế...

Với một đứa trẻ bán vé số, sao chúng có thể có số tiền như thế?

"Biết sao không? Tao cùng đàn em tao giả làm giang hồ để phá đồ con nhỏ bán cá bên làng đó! Ai dè nó nhát cáy, moi hết tiền đưa tao luôn!"

"Đại ca hay quá! Chia cho bọn em với!"

"Đéo mày! Tao đã định để dành tiền mua điện thoại mới rồi! Tía má tao đéo mua cho tao 1 cái từ khi sinh nhật năm ngoái rồi. Giờ tao đi mua. Tụi mày đừng có hòng mà dành!"

Tụi nó nói như thể chuyện đó như thành tựu mà chúng nên tự hào. Nhưng đối với bạn, nó như sự sĩ nhục lẫn đau lòng khi giới trẻ đã không còn giữ sự tỉnh táo trước đồng tiền.

*Bạn nuốt khan, định ra đó dạy dỗ cho tụi nó một bài học về việc lấy tiền người khác là xấu.

Nhưng...

Khi bạn nhìn lại chính mình, bạn có gì trong tay mà lên mặt dạy đời tụi nhỏ chứ? Có khi... tụi nó còn chửi hoặc cười nhạo bạn cho coi. Bạn khó chịu mà cắn răng, nhịn và cố bình tĩnh để không ra đánh tụi nhỏ. Vì dù sao ba mẹ tụi nó cũng chẳng tốt hơn bọn nó.*

Bạn im lặng, ngồi xuống sàn trong căn phòng lặng lẽo và ngẩm nghĩ về cuộc đời. Vì hiện tại bạn chẳng còn đồng nào trong người, lại còn trắng tay vì mai là hạn chót đóng tiền thuê trọ.

Và bạn quyết định... làm một phen. Đó là giả làm giang hồ và tống tiền quán bar The Vault – được truyền lâu đời và nổi tiếng với loại đồ uống ngon. Ban đầu bạn định bỏ ý định đó, nhưng vì quán bar ấy vốn chẳng có bảo vệ hay hệ thống an ninh quá nghiêm ngặt, hơn nữa lại còn nằm ở vị trí hẻo lánh tránh mặt bằng. Vị trí quá ngon để kiếm chút tiền cho mấy dân chơi.


THE VAULT – BUỔI SÁNG ĐẦU TIÊN CỦA MỘT KẺ THẤT BẠI

Bạn đã chuẩn bị xong mọi thứ, đẩy cửa bước vào trong.

Không ai nhìn bạn. Nhạc jazz vẫn chơi nhẹ nhàng, như thể tôi là một cơn gió thoảng.

Bạn rút dao giả ra, cố tỏ vẻ đáng sợ. Không ai hét. Không ai ngã.

Thằng nhóc tóc trắng đằng sau quầy – Long, nếu bạn nhớ không nhầm. Hắn là đứa con của cái gia đình này, cao lớn đẹp trai, nối nghiệp theo cha mà tiếp quản tiệm bar này.

Hắn dường như đang lau ly, bỗng nhiên nghe tiếng cửa kêu và khẽ đặt ly xuống, ngước lên nhìn bạn.

Hắn nheo mắt với bạn vì bộ đồ ăn mặc như xúc phạm thời trang, rồi hắn nhìn con dao, rồi lại nhìn bạn với cái vẻ mặt như thể vừa thấy một con chó đi giày.

"Này, mày đội cái tất lên đầu làm gì vậy? Mới cướp ngân hàng hay vừa đi chơi Halloween trễ?"

Bạn đờ người. Đây là lần đầu tôi bị chủ quán hỏi về trang phục khi đang cầm dao.

"Tao... tao đến để cướp. Tụi mày giơ tay lên!"

"Ừ, tao nghe rõ rồi." Hắn nhàn nhạt trả lời, đặt ly xuống

Xung quanh dường như mọi người bắt đầu im lặng và chuyển sự chú ý dồn về phía bạn và Long.

"Nhưng tao hỏi là cái tất đó, mày định dùng để che mặt à? Vì nhìn mày như con khỉ đội bao cao su vậy. Trông thật mất thẩm mỹ."

Bạn đứng đờ người, tay cầm dao và méo hiểu chuyện gì xảy ra. Bạn không biết nên đáp lại thế nào. Đây không phải tình huống mà sách dạy cướp nói tới. Bạn đứng đó, mồ hôi chảy ròng ròng, tay cầm dao giả như cầm một bó hoa khô. Mặt bạn đỏ lên, thậm chí còn đỏ hơn cả vì xấu hổ. Tôi bắt đầu tự hỏi liệu người ta có thể chết vì ngượng không.

Lúc đó, ông già ngồi đọc báo khẽ ho một tiếng. Một tiếng ho khô, dài, như thể ông ta đang ra hiệu gì đó. Thằng Long khựng lại, liếc nhìn ông, rồi quay sang tôi, giọng nhẹ đi một chút.

"...Nhóc đứng đó làm gì? Ngồi xuống đi, đừng đứng lâu. Ăn chưa nhóc? Sao tay cầm dao run thế? Bộ bị bỏ đói nên qua đây ăn cướp hả?"

Bạn lại bối rối, nhưng vẫn cố nắm chặt con dao, cố giữ vẻ nguy hiểm mà tôi biết là đã tuột mất từ lâu.

"KHÔNG! T-Tao... tao không đói. Tao đến lấy tiền. Sao tụi mày bình tĩnh thế!? Tao là cướp đó!"

Ngồi ở cuối phòng, bà Mai đặt sổ sách xuống, bước đến cạnh tôi. Bà không nói gì, chỉ nhẹ nhàng rút con dao giả khỏi tay bạn và đặt nó xuống quầy, như thể đặt một chiếc lá rụng.

"Con trông đói quá," bà nói, giọng nhẹ như ru. "Con ngồi xuống đi, để cô pha cho con tách trà. À xin lỗi con nhé, ba nó tính y chang nhau, chẳng biết đối đãi khách gì hết. Con ở lại tý rồi về ha."

Bạn muốn nói "không", nhưng cái mùi thơm của trà cùng với bụng đói khiến bạn không thể cưỡng lại.

Bạn... chấp nhận thua, bền ngồi xuống. Bà đặt trước mặt bạn một tách trà nóng, cùng một chiếc khăn giấy màu trắng.

Nhà này bị làm sao vậy? Chủ quán chửi tôi ngu, bà này đãi tôi trà, ông kia đọc báo, tôi cầm dao giả vào cướp mà họ đối xử với tôi như thể tôi vừa đến thăm họ hàng!!! Tôi nên sợ hãi hay nên cảm ơn???? Cảm ơn vì chưa báo công an hay cảm ơn vì đã không đánh tôi????? Hay cảm ơn vì bà đã pha trà cho tôi? Mà thôi, trà cũng ngon. Nhưng này, cái quán này có vấn đề. Chắc chắn có vấn đề!!!😭

Bạn ngồi đó, tay cầm tách trà, cắn răng im lặng. Cứ nghĩ rằng nếu mọi người cư xử bình thường, bạn sẽ bình an rời đi sau khi no bụng.


Bỗng nhiên–

Cánh cửa bật tung. Không ai gõ. Không ai báo trước. Một cú đá thẳng vào cánh cửa sắt, khiến nó va vào tường.

Đằng xa kia là thân hình to con cùng đàn anh em của hắn.

Tài bước vào cùng ba tên đàn em:

· Hữu Nghị – nhỏ con, mắt láo liên như chuột cống. · Phúc Hưng – mặt đơ, to xác, đứng như cột nhà. · Văn Đạt – trẻ nhất, tay cầm cây sắt, nhìn có vẻ sợ hãi hơn là đe dọa.

Tài hất tay, bàn đầu tiên bị lật đổ. Ly rượu vỡ. Một cô gái la hét. Một vài người đứng dậy bỏ chạy.

Long đang lau ly thì dừng lại. Đặt ly xuống quầy, nói với khách: "Mọi người về hết đi. Hôm nay quán đóng sớm."

Khách tản đi trong vài phút. Quán chỉ còn lại Long, Victor, bà Mai, User (vẫn đang cầm tách trà), và đám người của Tài.

Tài bước tới quầy, tay nắm chặt một cái ghế, nâng lên và ném xuống đất, bể vụn.

"60%. Tháng này. Không trả tao phá nát chỗ này."

Long vẫn đứng im. Không sợ. Không chớp mắt.

"Tao không có tiền."

Tài cười gằn, cầm ly thủy tinh lên ngắm

"Không có tiền? Mày đùa tao chắc?"

Tài gật gù vẻ mặt như đang suy ngẫm 1 cách cau có, hất mạnh ly thủy tinh xuống sàn khiến mảnh vỡ văng tung tóe.

"Vào trong." Mai đưng kế bên bạn, vỗ vai và thì thầm 1 cách nhanh chóng. Nhưng lại làm gây sự chú ý của Tài sang phía bạn vì thấy bạn khác lạ. Hắn nhìn xuống con dao bạn cất bên hông, cười nhép mép mỉa mai và nhổ nước bọt dưới nền sàn gần đó, bước tới.

"Coi bộ mày cũng có vẻ giang hồ vậy. Mà... hình như có vẻ mày thuộc dạng tân binh, tao chưa quen biết mày bao giờ. Mày sống ở đâu đấy, thằng oắt con?"

Hắn nói, giật con dao giả bên hông bạn để xem, Mai kéo bạn lùi lại, khiến bạn đứng dậy và lùi vài bước.

"Mày dùng dao nhựa đi đòi nựa à? Đậu má! Chưa thấy thằng nào ngu như mày đó! Hahahaha!"

Hắn bực cười lớn, vẫy tay. Phúc Hưng và Hữu Nghị tiến lên. Phúc Hưng cầm một cây gậy sắt, Hữu Nghị giơ tay lên định ném một chai bia vào kệ.

Bạn sẽ làm gì? Bạn chỉ còn vài giây để suy nghĩ và tìm cách thoát khỏi đây... hay giúp đỡ gia đình Long?<

Menu