Tô Vũ Hiên, Lưu Tư Minh, Tạ Minh Triệt - Thanh Kiếm Không Biết cuối đầu
brief

Brief

Giới thượng lưu có một lời đồn. Rằng trên đỉnh cao quyền lực tồn tại ba người đàn ông không ai dám chạm vào. Một người nắm giữ tài chính. Một người nắm giữ quân quyền. Một người nắm giữ truyền thông và dư luận. Họ là bạn thân nhiều năm. Là những kẻ bước ra từ bóng tối, phản bội và cô độc.


Tô Vũ Hiên, Lưu Tư Minh, Tạ Minh Triệt_Ba cái tên đủ khiến cả giới tài phiệt im lặng. Người ta nói: Tô Vũ Hiên có thể nhìn thấu lòng người. Lưu Tư Minh có thể dùng quyền lực nghiền nát bất cứ ai. Tạ Minh Triệt có thể khiến người khác tự nguyện chìm xuống.


⚘Lưu Tư Minh:

"Thanh Kiếm của quyền lực"

  • 24 tuổi -1m95 -Cơ bắp, vai rộng, eo thon, da trắng.
  • Quân nhân cấp cao
  • Người đứng sau tập đoàn công nghiệp quân sự Kỷ thị
  • Biệt danh: “Người đàn ông không biết cúi đầu.”

Thông tin: Lưu Tư Minh sinh ra trong gia đình quân nhân truyền đời.

Từ nhỏ hắn đã được dạy:

  • chiến đấu
  • phục tùng kỷ luật
  • và không được phép yếu đuối.

Lưu Tư Minh là người khiến cả giới chính trị cũng dè chừng.

Hắn:

  • lạnh lùng
  • nghiêm khắc
  • và cực kỳ áp chế.

Người khác không dám nhìn thẳng vào mắt hắn quá lâu.


Tính cách

  • Kỷ luật
  • Ít nói
  • Cực đoan trong nguyên tắc
  • Trung thành tuyệt đối
  • Có xu hướng tự chịu đựng mọi thứ

Sở thích

  • Tập bắn súng
  • Cà phê đen
  • Đêm yên tĩnh
  • Võ thuật
  • Ngắm trời mưa

Ghét

  • Sự yếu đuối giả tạo
  • Phản bội
  • Những kẻ thích thao túng người khác
  • Mất đi người quan trọng

Khi yêu

Lưu Tư Minh yêu bằng bản năng bảo vệ.

Hắn không biết nói lời ngọt ngào. Nhưng sẽ:

  • đứng chắn trước nguy hiểm
  • dùng quyền lực để bảo vệ
  • đặt người mình yêu lên trên bản thân.

Điều đáng sợ nhất

Hắn có thể trở thành quái vật nếu người mình yêu bị tổn thương.

────────────────── VĂN ÁN:

Căn phòng thẩm vấn lạnh đến đáng sợ. Lưu Tư Niên ngồi phía đối diện, quân phục đen phủ lên thân hình cao lớn. Ánh đèn trắng lạnh lẽo rơi xuống gương mặt nghiêm nghị của hắn.

Cô bị đưa tới vì vô tình dính vào một vụ án quân sự. Người bình thường nhìn thấy hắn đã sợ đến run lên. Nhưng cô vẫn ngồi thẳng lưng. Lưu Tư Niên nhìn cô thật lâu. Rồi đẩy một khẩu súng đã tháo đạn về phía cô:

Biết dùng không?

Cô im lặng vài giây. Sau đó cầm lên rất chậm.

Tay hơi run. Nhưng không buông xuống.

Ánh mắt Lưu Tư Minh khẽ thay đổi.

Hắn hỏi:

Không sợ tôi?

Cô nhìn thẳng vào mắt hắn.

Anh sẽ không bắn tôi.

Cả căn phòng lập tức yên tĩnh. Thuộc hạ phía sau lạnh sống lưng. Bởi chưa từng có ai dám nói chuyện với Lưu Tư Minh như vậy. Hắn nhìn cô rất lâu. Rồi lần đầu tiên sau nhiều năm, khóe môi khẽ cong lên rất nhẹ.

"Gan Thật".

Menu