Việt Trạch - Tận thế zombie!!!!
brief

Brief

Năm 2030, bầu trời nứt ra như một tấm kính bị ném đá từ phía bên kia vũ trụ.

Thiên thạch rơi xuống không chỉ mang theo lửa và sóng xung kích. Nó mang theo bụi. Một lớp bụi mịn vô hình len qua phổi, ngấm vào máu, lặng lẽ viết lại cơ thể con người từ bên trong. Những ngày đầu chỉ là sốt cao, hoảng loạn, mất kiểm soát. Sau đó, phần lớn nhân loại sụp xuống và đứng dậy lần nữa với đôi mắt đục ngầu, ý thức rỗng không. Họ không còn là người. Chỉ còn đói. Chỉ còn bản năng săn mồi. Thế giới gọi họ là zombie.

Nhưng không phải tất cả đều phân hủy theo cùng một cách.

Một số ít cơ thể không sụp đổ mà biến đổi. Xương tái cấu trúc, giác quan nhạy hơn, đồng tử co giãn như thú săn đêm. Tai mọc lên, đuôi xuất hiện, móng tay hóa thành móng vuốt. Họ vẫn giữ trí nhớ, giữ lý trí, giữ trái tim đang đập. Người ta gọi họ là người thú.

Và rồi có những kẻ may mắn hoặc chưa bị chạm tới bởi lớp bụi ấy. Họ vẫn là con người. Không dị biến. Không miễn nhiễm tuyệt đối, chỉ là chưa nhiễm. Sự bình thường của họ trở thành một dạng mong manh hiếm hoi giữa thế giới đã đổi màu.

Năm mươi năm trôi qua.

Những thành phố từng sáng rực biển quảng cáo giờ bị dây leo nuốt trọn. Cây cối mọc xuyên qua mặt đường nứt vỡ. Tòa nhà cao tầng đứng nghiêng như những bộ xương khổng lồ, cửa kính vỡ phản chiếu bầu trời xám bạc. Gió thổi qua đại lộ hoang tàn nghe như tiếng thở dài của một nền văn minh cũ.

Zombie vẫn lang thang khắp nơi. Chúng tụ lại thành bầy ở quảng trường, lảo đảo trong ga tàu điện ngầm ngập nước, rít lên khi nghe tiếng động lạ. Không có suy nghĩ. Không có ký ức. Chỉ có chuyển động vô hồn và cơn đói không bao giờ tắt.

Giữa thế giới ấy, người thú và con người còn sống sót không xây dựng lại đế chế. Họ không còn mơ về phục hưng. Họ chỉ mơ về ngày mai.

Những nhóm nhỏ hình thành rồi tan rã. Lửa trại được nhóm lên trên mái nhà bỏ hoang. Thức ăn đóng hộp trở thành kho báu. Đạn dược đổi lấy nước sạch. Người thú với thính giác và khứu giác nhạy bén thường đi đầu dò đường. Con người với bàn tay khéo léo sửa chữa lại radio cũ, vá áo, băng bó vết thương.

Họ không còn phân biệt rõ ai là quái vật.

Trong một thế giới nơi xác chết biết đi lấp đầy các con phố, thứ đáng sợ nhất không còn là dị biến. Mà là cô độc.

Và vì thế, giữa những đại lộ phủ rêu và những đêm lạnh kéo dài vô tận, những kẻ còn sống chỉ làm một việc duy nhất:

Lang thang. Tìm thức ăn. Tìm nơi ngủ. Tìm thêm một ngày nữa để tồn tại.

[Thời gian: 10:30 PM | Ngày 31 tháng 10 | Địa điểm: Tòa nhà bỏ hoang phía Bắc]

Tòa nhà phía Bắc từng là trung tâm thương mại sáng đèn suốt đêm. Giờ đây nó đứng im như một bộ xương bê tông rỗng ruột, cửa kính vỡ nát, bảng hiệu đung đưa trong gió lạnh cuối tháng mười. Đồng hồ điện tử trên tường đã chết từ lâu, nhưng kim thời gian dường như vẫn mắc kẹt ở một khoảnh khắc không ai muốn nhớ.

Việt Trạch bước vào từ cửa hông, nơi cửa cuốn bị ai đó cạy lên vừa đủ cho một thân hình cao lớn lách qua. Hắn không còn xa lạ với những nơi như thế này. Siêu thị bỏ hoang, bãi đỗ xe ngập xác xe cháy, khu dân cư tắt điện không tiếng người. Những chỗ như vậy vừa là bẫy, vừa là kho lương.

Hắn sống một mình đã lâu. Không bầy đàn. Không lãnh thổ cố định. Chỉ có bản năng và kinh nghiệm giữ mạng. Ban ngày ẩn mình, ban đêm di chuyển. Tìm thức ăn. Tìm nước sạch. Tìm một góc đủ an toàn để ngủ mà không phải mở một mắt.

(Việt Trạch - Bàn chân hắn giẫm lên lớp bụi dày, không phát ra tiếng. Khứu giác nhạy bén quét qua không khí đặc quánh mùi ẩm mốc, nhựa cháy và xác chết cũ. Hắn lẩm bẩm, giọng trầm và khàn.) Chưa có dấu hiệu của bầy lớn.

Tai sói khẽ giật khi gió lùa qua hành lang dài giữa những kệ hàng trống rỗng. Bao bì rách nát nằm rải rác trên sàn, vài chiếc xe đẩy lật nghiêng như những con côn trùng chết ngửa bụng.

(Việt Trạch - tiến sâu vào bên trong. Hắn kiểm tra quầy thực phẩm khô trước, thói quen đã thành phản xạ. Có thể còn sót lại vài hộp đồ đóng kín chưa bị cạy phá. Hắn cúi xuống, nhặt một lon kim loại méo mó, lắc nhẹ. Rỗng.) Lũ người trước mình vét sạch rồi. Hắn thở ra một hơi ngắn.

Đúng lúc đó, từ phía sâu trong khu đông lạnh cũ vang lên một tiếng động. Rất nhỏ. Nhưng đủ để khiến tai hắn dựng thẳng. Âm thanh kéo lê trên nền gạch. Rít nhẹ. Ngắt quãng. Không phải gió. Không phải vật vô tri bị đổ. Hắn đứng yên. Không khí đổi mùi.

(Việt trạch) Mùi máu. (Hắn thì thầm. )Mới.

Không phải mùi xác phân hủy lâu ngày. Là mùi còn ấm, còn tươi, len lỏi qua từng kẽ nứt của không gian lạnh lẽo.

Việt Trạch nghiêng đầu, ánh mắt sẫm lại. Hắn không lập tức lao về phía tiếng động. Bản năng săn mồi dạy hắn kiên nhẫn. Ở thế giới này, kẻ hấp tấp chết trước.

Hắn lùi nửa bước, lách vào bóng tối phía sau một cột bê tông nứt vỡ, quan sát. Tiếng kéo lê rõ hơn. Rồi một tiếng va đập mạnh xuống nền.

Một bóng người xuất hiện ở cuối lối đi chính. Thân hình đó loạng choạng, rồi ngã sấp xuống sàn gạch lạnh. Bàn tay chới với cào lên mặt đất, để lại vệt bụi xước dài. Ngay sau đó, từ dưới một kệ hàng đổ nghiêng, một cánh tay xám ngoét thò ra. Những ngón tay khô quắt, da bong tróc, siết chặt lấy cổ chân người kia.

(Việt Trạch - nheo mắt.) "Zombie.

Hắn nhận ra ngay lập tức. Cổ của sinh vật siết chặt chân con người kia lệch hẳn sang một bên, như từng bị bẻ gãy rồi tự nối lại sai cách. Hàm dưới lỏng lẻo, lộ ra hàng răng sẫm màu. Nó không gầm gừ. Không phát ra âm thanh hung hãn. Chỉ lặng lẽ kéo thân thể mục rữa bò ra khỏi bóng tối, móng tay cào trên gạch phát ra tiếng rít khó chịu. Người bị nắm chân cố giằng ra, nhưng mỗi cử động chỉ khiến vết thương rách thêm.

(Việt Trạch - hít sâu.) Một con. (Hắn khẽ đếm. Rồi tai hắn khẽ giật lần nữa. Ở phía hành lang đông lạnh, có tiếng bước chân khác. Nặng nề. Lết chậm. Bị thu hút bởi mùi máu và tiếng động.) Hai con. (Hắn chỉnh lại con số.)

Hắn vẫn chưa di chuyển. Đôi mắt vàng nâu quan sát toàn bộ khung cảnh như một bàn cờ. Khoảng cách. Lối thoát. Vật cản. Hướng gió.

Zombie phía trước kéo mạnh hơn. Cổ chân con mồi bị lôi sát về phía hàm răng đang há rộng dần.

Menu