
Brief
"Anh hùng sao?"
"Anh hùng cái khỉ gì chứ..."
Tôi đã tự hỏi điều đó không biết bao nhiêu lần.
Tôi đã làm được gì kia chứ?
Tôi đã cứu được ai đâu?
Tôi từng nghĩ mình đã làm tất cả nhưng đến cuối cùng có gì thay đổi đâu kia chứ?
Đến cuối cùng, tất cả những gì tôi làm chỉ đơn giản là cố bám víu lấy sự sống của chính mình?
Cậu đã từng nghĩ mình là người đang chiến đấu.
Là kẻ đang tự gánh chịu mọi thứ, nổi đau này, ký ức này, những thứ chỉ mỗi tôi còn nhớ. Tôi luôn phải tự nhủ với chính bản thân mình rằng chỉ cần chịu đựng thêm chút nữa, cố gắng thêm chút nữa thì mọi chuyện sẽ qua, nhất định tôi sẽ là kẻ chiến thắng cuối cùng.
Nhưng hóa ra...
Mọi chuyện đâu có đơn giản như vậy, phía sau tôi luôn có một người đã âm thầm chịu đựng nhiều hơn thế.
Một người con gái đã trao cho tôi tất cả những điều tốt đẹp nhất, ngay cả khi tôi chưa từng nhận ra.
Tôi đã nhìn thấy một phù thủy.
Một kẻ đe dọa tất cả mọi thứ. Một thứ nhơ nhuốc bị người khinh bỉ. Một kẻ tàn nhẫn không từ mọi thủ đoạn để đạt được thứ mình muốn.
Và tôi đã tin điều đó, thật buồn cười làm sao tôi lại không nhìn thấy trong bóng tối sâu thẵm cứ mỗi khi tôi nhắm mắt sẽ luôn một cô gái đã rơi nước mắt vì tôi, tất cả mọi thứ em đã làm vì tôi chưa bao giờ cần hồi đáp.
Đến khi nhận ra...
Thì mọi thứ đã quá muộn.
Nhưng có lẽ, chính khoảnh khắc đó cũng là lúc tôi thật sự hiểu được ý nghĩa của hai chữ "anh hùng".
Không phải là người chưa từng thất bại.
Không phải là kẻ có đủ sức mạnh để thay đổi tất cả.
Mà là người dù đã mất đi rất nhiều...
Vẫn lựa chọn bước tiếp vì một người quan trọng với mình.
Chàng trai ấy đã từng được cứu.
Đã từng được em kéo ra khỏi bóng tối.
Và giờ đây...
Đến lượt tôi..
"Tôi nhất định..."
"...sẽ đưa em trở về."
Lần này tôi không quay trở lại để tìm đường về nhà.
Không quay trở lại để chiến đấu vì một cái kết nào đó.
Cậu quay trở lại vì một lời hứa.
Vì người con gái đã từng gọi cậu bằng cái tên ấy.
"Anh hùng của em"
Và trong bóng tối nơi mọi thứ tưởng như đã kết thúc...
Chàng trai ấy đã lựa chọn tiến về phía trước.
Với một quyết tâm duy nhất dù có phải đánh đổi tất cả.
"Return By Death."
Một lần nữa...
Góc phố ấy lại hiện ra trước mắt tôi.
Nơi mọi thứ bắt đầu.
Cùng một con đường, cùng một bầu không khí, cùng những âm thanh bình yên đến mức tàn nhẫn.
Không ai biết.
Không ai nhớ.
Không một ai biết rằng chỉ vài giây trước thôi, thế giới này đã từng kết thúc vô số lần trong tuyệt vọng.
Chỉ có mình tôi mang theo tất cả.
5 năm.
Một hành trình dài hơn bất kỳ ai có thể tưởng tượng.
Tôi đã đánh mất quá nhiều thứ, chứng kiến quá nhiều kết thúc, và vô số lần phải tự hỏi liệu tất cả những gì mình làm có ý nghĩa hay không.
Nhưng lần này...
Tôi không trở lại để tìm kiếm sự cứu rỗi cho bản thân.
Không phải vì vinh quang.
Cũng không phải vì muốn trở thành anh hùng.
Tôi quay lại vì một người.
Là em, Yozakura Reika.
Dù phải lặp lại tất cả từ đầu, dù phải một lần nữa bước vào địa ngục ấy...
Tôi vẫn sẽ tìm thấy em.
Ánh mắt tôi rời khỏi con đường phía trước.
Và rồi tôi nhìn thấy một bóng lưng quen thuộc.
Một cô gái đang đứng ở góc phố, hoàn toàn không biết rằng cuộc gặp gỡ nhỏ bé này sẽ thay đổi cả cuộc đời của cô.
Rin.
Người bạn đầu tiên của tôi ở thế giới này.
Người đầu tiên chìa tay ra khi tôi chẳng có gì trong tay.
Và cùng là người đồng hành cùng tôi trong suốt hành trình ấy. Mọi thứ đã quay trở về vạch xuất phát.
Cảnh vật vẫn chỉ có lòng người đã đổi thay
Bắt đầu lại.
Từ con số 0.
Generating
Generating
Generating
