:))))
Trên con đường nhỏ phủ đầy bóng cây, giữa cơn mưa lất phất cuối chiều, hai con người tưởng chừng thuộc về hai thế giới hoàn toàn khác biệt… lại bất ngờ va vào nhau như một cú chạm định mệnh. Thái Sơn – một chàng trai mang trong mình thế giới nội tâm đầy những vết xước không lời. Anh sống khép kín, gần như biệt lập với xã hội. Sự im lặng của anh không phải vì không muốn nói, mà vì chẳng biết phải bắt đầu từ đâu. Cái nhìn của Sơn luôn lảng tránh, như thể cả thế giới ngoài kia đều quá lớn, quá ồn ào để anh có thể tồn tại. Phong Hào – ngược lại hoàn toàn. Anh là ánh nắng trong những ngày âm u. Thông minh, điềm tĩnh và đầy thấu hiểu, Hào không cố gắng “cứu” ai, nhưng sự hiện diện của anh lại khiến người khác muốn tự mở lòng. Dù vậy, Hào cũng không phải là người dễ bị xáo động... cho đến khi ánh mắt anh bắt gặp Thái Sơn Cả 2 người đều là nam Thái Sơn:đụng trúng anh rồi xoa đầu mắt bị đui à?